Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 365: Chuyện Kỳ Quái
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , Thái Hòa Điện.
Nguyên Đế đến tuyên bố với văn võ bá quan về hôn sự của Lục hoàng t.ử và A Y Mộc, hơn nữa ngày cưới ấn định ngay ba ngày .
Bởi vì thời gian gấp gáp nên hôn lễ tinh giản lược bớt.
Văn võ bá quan tuy nghi hoặc nhưng khi khuyên can vài câu thấy Nguyên Đế vẫn kiên quyết thì nhiều lời thêm nữa.
Dù hòa cũng là chuyện thường tình.
Ngoài , Nguyên Đế còn hạ chỉ sắc phong Tam hoàng t.ử Yến Vương, Ngũ hoàng t.ử Tề Vương và Lục hoàng t.ử Dụ Vương.
Tam hoàng t.ử vì Giám Sát Ty nên tạm thời ở kinh thành. Ngũ hoàng t.ử thì do cưới thê t.ử nên cũng tạm thời ở kinh thành.
Lục hoàng t.ử Tết Trung Nguyên năm sẽ lên đường đến đất phong.
Cuối cùng, Nguyên Đế định thời gian phong ấn nghỉ tết năm nay. Chỉ còn bảy ngày nữa là văn võ bá quan nghỉ lễ .
Vừa thấy Nguyên Đế tuyên bố chuyện , Giang Nguyệt Dạng vui sướng đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Thế nhưng hệ thống chẳng mấy vui vẻ.
Chỉ nó thở dài một thật nặng nề, sầu não : [Ký chủ cứ là chẳng buồn ăn dưa hóng chuyện nữa, chỉ lo chơi bời với hẹn hò thôi.
Không ăn dưa thì thu thập năng lượng. Không năng lượng thì đón năm mới vui vẻ chứ! Tại nghỉ lễ? Đón năm mới gì vui ? Ăn dưa thơm hơn ?]
Giang Nguyệt Dạng đảo tròn mắt: [Tiểu Qua, phát hiện ngươi mới chính là tên tư bản lớn nhất đấy, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện bóc lột khác!]
Hệ thống ngụy biện: [Ta đây là yêu nghề kính nghiệp! Ngược là ký chủ ngươi đấy, là ký chủ của hệ thống ăn dưa bổn tọa mà ăn dưa chẳng tích cực chút nào, ngày nào cũng để hỏi, còn thêm năm bảy lượt thúc giục.]
Nghe thấy lời , văn võ bá quan trong lòng đồng loạt tỏ vẻ đồng tình.
Tiểu Giang đại nhân hầu như ngày nào thượng triều cũng hóng một quả dưa, nếu như thế mà còn tính là tích cực thì thế nào mới tính là tích cực?
Nếu nàng mà tích cực thêm chút nữa thì cái quần lót của bọn họ với bệ hạ đều lột sạch sành sanh mất thôi.
Giang Nguyệt Dạng ngáp một cái, tối qua tận mắt chứng kiến Tạ Húc c.h.é.m đứt cánh tay Lô Trừng nàng cả đêm ngủ ngon giấc, trong mơ là cánh tay đứt đẫm m.á.u .
[Tiểu Qua, buồn ngủ quá . Ngày mai, ngày mai nhất định sẽ chủ động ăn dưa mà. Ngươi giúp canh chừng chút nhé, bãi triều thì gọi dậy .]
Nói xong, Giang Nguyệt Dạng liền cúi đầu nhắm mắt .
Hệ thống: [...]
Nó còn tưởng những lời đó thì ký chủ sẽ cảm thấy ngại ngùng, ít nhiều gì cũng ăn một quả dưa chứ.
Không ngờ nàng bảo buồn ngủ!
Lại còn vẽ bánh cho nó!
Lại còn bắt nó canh chừng nữa chứ!
Hu hu... Hệ thống cảm thấy mà khổ quá mất.
Nghe thấy Giang Nguyệt Dạng hôm nay ăn dưa, Nguyên Đế và văn võ bá quan đều tập trung tinh thần chăm chú buổi thiết triều.
Cứ như , Giang Nguyệt Dạng đ.á.n.h một giấc ngon lành cho đến khi bãi triều.
Sau đó, nàng cùng Lục Vân Đình tới Văn Uyên Các giao phần công vụ mang về nhà hôm qua cho Khổng Tế Tửu mới xuất cung.
Chỉ là bước khỏi cửa cung, Hứa An chạy tới báo cho Lục Vân Đình Khâu tướng quân ( út) tới kinh thành, hiện đang ở tướng quân phủ.
Giang Nguyệt Dạng thấy đắn đo giữa việc đưa về nhà về phủ gặp mặt út , liền tri kỷ hiểu chuyện : “A Việt, về , tự về nhà mà.”
“Vậy ngày mai sắp xếp để nàng và út gặp mặt nhé?”
“Gấp gáp thế ?”
Lục Vân Đình chút ngượng ngùng: “Ta ... để hai sớm gặp mặt , hiện tại là duy nhất của .”
Giang Nguyệt Dạng mỉm : “Được.”
Sau đó, Lục Vân Đình một bước, còn Giang Nguyệt Dạng thì xe ngựa thong thả trở về.
Nàng ghé bên cửa sổ xe, ngắm những bán hàng rong hai bên đường phố giữa mùa đông giá rét vẫn ngoài bày hàng mưu sinh.
Lúc ngang qua một quầy bán mì, đột nhiên cảm thấy đói bụng, nàng bèn xuống xe gọi một bát mì thịt sợi nóng hổi.
Sợi mì dai, nước dùng cũng đậm đà, chung mùi vị khá ngon.
Đang ăn một nửa thì Giang Nguyệt Dạng thấy phía truyền đến tiếng kêu thét thất thanh. Nàng theo phản xạ ngẩng đầu lên, thấy đám đông đang chen về hướng phát tiếng thét.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hệ thống phấn khích : [Ký chủ, đừng ăn nữa, ngửi thấy mùi dưa đấy.]
Giang Nguyệt Dạng cũng tò mò, đặt đũa xuống, trả tiền mì xong liền rảo bước nhanh về phía đám đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-365-chuyen-ky-quai.html.]
Vừa tới nơi, nàng qua khe hở của dòng thấy một nam t.ử sắc mặt tái nhợt đang bệt đất, vẻ mặt phần kỳ lạ.
Có hỏi: “Công tử, ngươi thế ?”
“Ta... Ta...”
Mặt nam t.ử đỏ bừng lên, ấp úng mãi lý do đầu đuôi, khiến xung quanh đều khó hiểu.
[Tiểu Qua?] Giang Nguyệt Dạng hỏi hệ thống.
[Chờ chút, để sâu thêm chút nữa. Kẻ đó ranh ma quá, mãi mà vẫn thấy mặt .]
Có lẽ vì đám đông tụ tập một chỗ nên chẳng mấy chốc thu hút quan binh kéo tới.
“Có chuyện gì thế?”
Mọi tiếng sang, thấy đến thì vội vàng nhường một lối .
Đám đông tản , Giang Nguyệt Dạng ở bên ngoài cùng Thôi Nguyên tình cờ ngang qua đây và các sai dịch Đại Lý Tự liền lộ diện mặt .
Thôi Nguyên ồ lên một tiếng: “Tiểu Giang đại nhân, ngài cũng ở đây ?”
“Ha, ha.” Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng : “Thôi Tự thừa, lâu gặp.”
Thôi Nguyên chắp tay hành lễ với nàng: “Tiểu Giang đại nhân ở đây xảy chuyện gì ?”
“Ta , cũng mới tới thôi.”
Nghe , Thôi Nguyên gật đầu: “Vậy hạ quan xin phép qua đó hỏi han .”
“Ngài cứ tự nhiên.”
Sau đó, Thôi Nguyên liền bước về phía nam t.ử đất.
Hắn xuống nam t.ử mặt, hỏi: “Đã xảy chuyện gì?”
Nam t.ử chút hoảng loạn bò dậy: “Không... Không gì, tiểu dân chỉ là đột nhiên con ch.ó hoang nhảy xổ dọa sợ thôi.”
Lời thốt , xung quanh khỏi đưa mắt .
Chó hoang? Chó hoang ở chứ? Lúc nãy bọn họ qua đây chẳng thấy con nào?
Giang Nguyệt Dạng cảm thấy đang dối, nếu thật sự ch.ó hoang dọa sợ thì đó việc gì ấp a ấp úng?
Bị ch.ó hoang dọa sợ khó mở miệng đến thế cơ ?
Hắn chắc chắn ch.ó hoang dọa sợ !
Thôi Nguyên nhếch khóe miệng, khẽ nheo mắt nam t.ử với nụ như như : “Nói thật .”
“Đại... Đại nhân, tiểu dân đều là sự thật mà.”
Thôi Nguyên chẳng thèm nhảm với , thẳng vấn đề: “Con phố , Đại Lý Tự chúng gần như ngày nào cũng tuần một lượt, đừng là ch.ó hoang, ngay cả bóng một con ch.ó cũng chẳng .”
“Tr... Trước đây , nghĩa là hôm nay... Không .” Nam t.ử vẫn chịu thật.
Thôi Nguyên vỗ một cái thật mạnh lên vai nam tử, tủm tỉm : “Vậy xem ngươi theo về Đại Lý Tự để chuyện .”
Gần đây thường xuyên nam t.ử bỗng dưng ngất xỉu trong những con hẻm nhỏ âm u tăm tối, khi tỉnh thì sắc mặt đều kỳ quái, nhưng ai nấy đều ấp úng chịu thật.
Mấy ngày nay đang bận rộn vì vụ án đây.
Nam t.ử thấy lời Thôi Nguyên thì vội vàng xua tay lia lịa: “Không... Không... Tiểu dân Đại Lý Tự .”
“Vậy thì ở đây?”
Nghe , nam t.ử liếc đám đông vây xem xung quanh, sang Thôi Nguyên với dáng vẻ đạt mục đích thì thề bỏ qua.
Cuối cùng, ủ rũ cúi đầu nhận mệnh: “Tiểu dân theo đại nhân về Đại Lý Tự.”
Thôi Nguyên nở nụ , cuối cùng cũng kẻ chịu mở miệng .
Hắn xua tay giải tán đám đông vây xem: “Tản , tản , giải tán hết .”
Mọi ngoái đầu ba đầy luyến tiếc mới rời .
“Đi thôi, em.”
Thôi Nguyên dẫn nam t.ử về Đại Lý Tự, nhưng mới hai bước thì dừng .
Hắn đầu Giang Nguyệt Dạng đang đường hoàng theo lưng , ánh mắt đầy vẻ khó hiểu: “Tiểu Giang đại nhân?”
“Haha, cũng ngóng xem .”