Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 363: Nếu Nàng Không Tham Lam...

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lô Trừng vương tử, Bệ hạ đồng ý cho ngài diện kiến. Sau khi hoàng hôn buông xuống, xin vương t.ử hãy dẫn theo hầu đơn giản đến hàn xá tĩnh hậu thánh giá.”

 

“Tại phủ của Tiểu Giang đại nhân để bái kiến Thiên Khả Hãn ?”

 

.”

 

“Đa tạ Tiểu Giang đại nhân.”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ gật đầu, “Nếu vương t.ử còn việc gì khác, bản quan xin cáo từ .”

 

“Tiểu Giang đại nhân thong thả.”

 

Sau khi Giang Nguyệt Dạng rời , Lô Trừng đầy vẻ lo âu về phía Lô Cách.

 

“Ngươi thật sự bày tỏ phận với Hoàng đế Đại Hạ ? Vạn nhất ông nổi sát tâm thì thế nào?”

 

“Lô Kiệt năm bảy lượt tay hạ sát , sát thủ thuê lợi hại đến , rõ ràng là để sống sót trở về.

 

Nếu đằng nào cũng thể c.h.ế.t, tình nguyện mạo hiểm thử một phen. Hiền danh nhân quân của Thiên Khả Hãn, trong thiên hạ đều .”

 

Lô Trừng giả vờ yên tâm, “Ông là nhân quân, nhưng trong mắt ông cũng chẳng chứa nổi một hạt cát. Chiếu theo những việc Nam Chiếu chúng đây, sợ là ông nảy sinh ý định xuất binh đ.á.n.h Nam Chiếu .”

 

Lô Cách há chẳng vô cùng mạo hiểm, nhưng phía Lô Kiệt đối đầu trực diện, phía Lô Trừng rình rập chờ thời cơ.

 

Hắn thể nước cờ hiểm .

 

Lô Cách dùng ánh mắt thâm sâu Lô Trừng mặt, ngữ khí kiên định, “Ý quyết, ngươi cần nhiều lời nữa.”

 

“Đã như , liền bồi ngươi xông pha một chuyến qua quỷ môn quan !”

 

Lô Cách trong lòng lạnh, nếu rõ bộ mặt thật của kẻ mắt, những lời , hẳn sẽ cảm động lắm.

 

Cảm động đến mức tự tay đưa d.a.o cho đối phương, để đối phương đ.â.m ngược .

 

Ở một phía khác, khi Giang Nguyệt Dạng tới ngã rẽ, liền phát hiện A Y Na vẫn đang một ở đó.

 

Ách... nàng nên nán chỗ Lô Trừng thêm một lát mới .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Giang tỷ tỷ.” A Y Na chạy bước nhỏ tới, “Tỷ gặp Lô Trừng vương t.ử xong ?”

 

Giang Nguyệt Dạng chần chừ gật đầu.

 

“Vậy tỷ thể ở cùng một lát ?”

 

Giang Nguyệt Dạng khéo léo từ chối, “A Y Na, còn một vài công vụ cần gấp rút xử lý...”

 

“Ra là ...” A Y Na gượng , “Vậy phiền Giang tỷ tỷ nữa.”

 

Giang Nguyệt Dạng mím môi, thêm lời nào liền vượt qua nàng rời khỏi dịch quán.

 

Chừng nửa canh giờ , Lục hoàng t.ử từ trong phòng của A Y Mộc bước , thèm ngoảnh đầu thẳng.

 

Thị nữ canh giữ gần đó thấy rời , vội vàng chạy tới bước trong phòng.

 

Vừa bước , nàng liền thấy công chúa A Y Mộc một mảnh vải che đang liệt chiếc giường bừa bộn, khắp đều là vết tích chà đạp tàn nhẫn, mảnh vụn xiêm y vương vãi khắp mặt đất.

 

Cả nàng tựa như một con búp bê sứ vỡ nát, mất linh hồn.

 

Thị nữ bưng nước nóng tới, nhẹ nhàng lau chùi thể cho nàng, cùng những vết thương thôi cũng thấy vô cùng đau đớn phía .

 

“Công chúa, đau lắm ?”

 

“Lục hoàng t.ử đúng là súc sinh, công chúa thể gả cho , sẽ c.h.ế.t mất.”

 

“Công chúa, thuộc hạ đưa cùng công chúa A Y Na bỏ trốn nhé?”

 

Nghe thấy lời , hàng mi A Y Mộc khẽ rung lên, trong đôi mắt trống rỗng rốt cuộc cũng một tia thần sắc.

 

Nàng chậm rãi mở miệng, giọng khàn đặc yếu ớt, “Trốn?”

 

Thị nữ gật đầu, “Phải, thuộc hạ đưa trốn! Dù tới bất cứ , cũng hơn ở chỗ chịu nhục chờ c.h.ế.t.”

 

“Muộn . Ta lợi dụng như thế, khiến tự tôn của tổn thương, bất luận trốn tới nơi nào, cũng sẽ bắt trở về.”

 

Điểm , khoảnh khắc Lục hoàng t.ử điên cuồng xâm chiếm thể nàng... nàng nhận thức vô cùng rõ ràng.

 

Hắn sẽ tha cho nàng!

 

Hắn nàng nếm đủ đau khổ!

 

Hắn giày vò nàng hết tới khác!

 

Chỉ là nàng ngờ tới đêm hôm còn hỏi nàng đau , chỉ một đêm biến thành một con mãnh thú tàn bạo.

 

Cũng ngờ một thiếu niên mười sáu tuổi thể tàn nhẫn, hung ác đến mức !

 

Không, lẽ sớm manh mối, chỉ là nàng phát giác mà thôi.

 

, đêm hôm đó, chẳng màng đến việc nàng kêu đau, vì d.ụ.c vọng của bản mà điên cuồng thô bạo đòi hỏi.

 

Đáng nàng nhận từ sớm, Lục hoàng t.ử chính là một kẻ tàn nhẫn chỉ màng đến khoái lạc của bản .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-363-neu-nang-khong-tham-lam.html.]

Nếu như nàng tham lam... bày mưu tính kế Tam hoàng tử, một lòng quyến rũ Lục hoàng tử, lẽ tình cảnh tồi tệ như hiện tại.

 

Tất cả những chuyện ... đều là nàng tự tự chịu.

 

Thị nữ đỏ hoe mắt : “Thiên hạ rộng lớn như thế, Lục hoàng t.ử nhất định sẽ tìm công chúa .”

 

“Thiên hạ bao la, cũng là đất của vua, trốn thoát .”

 

“Vậy công chúa định ở chỗ chờ c.h.ế.t ?”

 

A Y Mộc nhắm mắt , nước mắt từ khóe mi lăn dài, “Hắn sẽ để c.h.ế.t dễ dàng như . Na Tháp Lệ, cũng cả, chỉ cần A Y Na thể bình an vô sự...”

 

“Công chúa...”

 

***

 

Lúc hoàng hôn buông xuống, Lô Cách và Lô Trừng cùng đến Giang phủ.

 

Giang Nguyệt Dạng buổi chiều khi trở về sai thu dọn sương viện dành cho khách, những kẻ phận sự đều lui hết.

 

Lúc , nàng cùng cha đang ở nơi đây chiêu đãi họ.

 

Giang Thượng thư hỏi: “Lô Trừng vương t.ử dùng chút gì, bản quan sẽ bảo mang tới.”

 

“Không phiền hà , khi tới Lô Trừng dùng qua bữa .”

 

“Vậy bản quan sẽ khách khí với vương t.ử nữa.” Nói đoạn, ông sang Hương Lăng đang đợi lệnh ở đó, “Hương Lăng, ngươi bảo dọn cơm canh đến đây.”

 

“Vâng.”

 

Không lâu , hầu bưng lên sáu món mặn một món canh, bày biện đầy cả một bàn.

 

Sau đó, hai cha con ngay mặt Lô Cách và Lô Trừng xì xụp ăn uống nhiệt tình.

 

Cũng chẳng buồn khách sáo hỏi một câu xem hai họ ăn .

 

Lô Cách và Lô Trừng cảm thấy vô cùng cạn lời, ai để khách ăn cơm như thế chứ?

 

Mùi thơm của thức ăn vô cùng quyến rũ, hai cha con ăn ngon lành, khiến Lô Cách và Lô Trừng vô thức nuốt nước bọt ừng ực.

 

Giang Nguyệt Dạng khóe mắt thoáng thấy động tác nuốt nước bọt của hai , bỗng thấy buồn .

 

Phần kết thúc, xin bấm trang kế để tiếp nội dung đặc sắc!

 

Muốn ăn thì cứ , gì mà ngại ngùng chứ.

 

Nàng nuốt thức ăn trong miệng xuống, đầu họ hỏi: “Lô Trừng vương tử, hai vị dùng một chút ?”

 

Lô Trừng dậy bước tới, “Cơm canh của phủ Tiểu Giang đại nhân quả thật chút đặc biệt, các tửu lâu bên ngoài dường như .”

 

“Đương nhiên là . Những món đều là bí phương độc quyền của nhà , bên ngoài .”

 

“Vậy nếm thử một chút .” Lô Trừng thuận thế xuống.

 

Không đợi Lô Trừng đề nghị để Lô Cách cùng ăn, Giang Nguyệt Dạng liền liếc Lô Cách, “Cái đó, ngươi cũng xuống cùng ăn , nhà nhiều quy củ câu nệ như .”

 

Cứ như thế, Lô Cách và Lô Trừng thưởng thức một bữa mỹ vị mà bản cảm thấy ngon tuyệt trần, lúc ăn suýt chút nữa còn đ.á.n.h mất cả hình tượng.

 

Dần dần, màn đêm buông xuống.

 

Lô Cách và Lô Trừng đợi đợi, đợi đến khi đêm khuya sâu, Nguyên Đế vẫn tới.

 

Sự kiên nhẫn của Giang Nguyệt Dạng cạn kiệt, khi ngáp một cái, nàng liền dậy định về Lãm Nguyệt Các của .

 

“Cha, con về đây.”

 

“Cái gì, con định để cha ở đây một ?”

 

Nghe lời , Giang Nguyệt Dạng nhịn mà đảo mắt một cái, cạn lời : “Cha, đây là nhà mà.”

 

“Cha là nhà .”

 

“Cha ở nhà thì sợ cái gì chứ?”

 

Giang Thượng thư ngẩn , ừ nhỉ, ông sợ cái gì cơ chứ?

 

“Chúc cha ngủ ngon, con gái cáo lui đây.”

 

Nào ngờ, nàng mới bước chân ngoài, Cốc Vũ dẫn Nguyên Đế và Tạ đại nhân .

 

Hai bên vặn chạm mặt .

 

Nguyên Đế hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi định đấy?”

 

Giang Nguyệt Dạng gượng đầy chột hai tiếng, khi suy nghĩ chớp nhoáng, liền chỉ tay lên vầng trăng đang lấp ló tầng mây mà hươu vượn, “Thần đây ngắm trăng ạ.”

 

Nguyên Đế ngẩng đầu lên trời một cái, cạn lời nên lời.

 

“Giang Nguyệt Dạng, mở mắt dối, điều kiện tiên quyết là mở mắt .”

 

“Hì hì”

 

 

Loading...