Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 361: Tự Rước Lấy Họa
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe mắt Giang Nguyệt Dạng liếc sang Lục hoàng t.ử bên cạnh, quả nhiên ngoài dự đoán, sự yêu thích của y dành cho A Y Mộc chỉ là vẻ bề ngoài hời hợt.
Nghĩ thì chắc hẳn A Y Mộc cũng thấu điều , cho nên mới mạo hiểm chuyện đồi bại đó với Tam hoàng tử.
Dù nữa, con Tam hoàng t.ử dù chán ghét một ai đó đến , cưới về cũng sẽ bao giờ đối xử tệ bạc hãm hại nàng .
Cùng lắm chỉ là lạnh nhạt, xem nàng như một vật bài trí mà thôi. Sau nếu thể chiếm tình cảm của y thì vẫn thể sống những ngày tháng vô cùng hạnh phúc.
Thế nhưng những kẻ khác thì chắc như .
Chuyện đến nước , Nguyên Đế cũng tiện thêm gì nữa. Công chúa Tây Vực mất sự trong trắng, nếu cưới, phía Tây Vực nhất định sẽ chịu để yên.
Hơn nữa, phận Công chúa Tây Vực cao quý, danh phận phong thưởng thể quá thấp, chính phi thì cũng là trắc phi.
Nghĩ cũng Nguyên Đế tuyệt đối sẽ để A Y Mộc trở thành chính phi của Lục hoàng tử, cho nên cuối cùng ban cho một vị trí trắc phi.
Sau khi Nguyên Đế đồng ý hôn sự giữa Lục hoàng t.ử và A Y Mộc, Lục hoàng t.ử liền cáo lui.
Tam hoàng t.ử suy nghĩ một lát, cũng cáo lui với Nguyên Đế bước nhanh theo .
Lúc , trong Hoa Thanh Điện chỉ còn ba gồm Giang Nguyệt Dạng, Nguyên Đế và Lý Phúc Toàn.
Nguyên Đế cất tiếng hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi tới tìm trẫm việc gì?”
“Khởi bẩm Bệ hạ, Vương t.ử Lô Trừng cầu kiến Bệ hạ.”
Chuyện Lô Cách ám sát, Lô Trừng đ.â.m lưng Lô Cách, cùng với hàng loạt biến cố Nam Chiếu Vương lâm trọng bệnh, Nguyên Đế đều kể từ phía Tam hoàng tử.
Lô Trừng lúc cầu kiến, e là do Lô Cách gặp ông.
“Giang Nguyệt Dạng, theo ý ngươi, Vương t.ử Lô Trừng cầu kiến trẫm là vì chuyện gì?”
“Thần rõ.”
“Vậy ngươi thấy trẫm nên gặp ?”
Giang Nguyệt Dạng cân nhắc một thoáng : “Vương t.ử Lô Trừng dường như vô cùng gấp gáp diện kiến Bệ hạ, hẳn là chuyện trọng đại thưa với Bệ hạ. Thần cảm thấy... gặp một cũng chẳng .”
“Vậy thì gặp. Tối nay, bảo bọn họ tới nhà ngươi chờ sẵn.”
“Nhà thần ?” Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc ông.
“Không ?”
Giang Nguyệt Dạng vội xua tay, “Không , ạ.”
Nguyên Đế khẽ nhướng mày, “Vậy quyết định như thế . Trẫm tin ngươi thể thu xếp thỏa đáng.”
Giang Nguyệt Dạng đành nhận lời.
“Chuyện thần bẩm báo với Bệ hạ chỉ bấy nhiêu, nếu Bệ hạ còn việc gì khác, thần xin phép cáo...”
“Trẫm hôm qua Hạo nhi mạo phạm ngươi mặt ?” Nguyên Đế thong thả ngắt lời nàng.
Giang Nguyệt Dạng sững sờ.
Nguyên Đế tiếp: “Hạo nhi tuy tính tình bốc đồng xốc nổi, nhưng phẩm hạnh . Hai đứa tiếp xúc da thịt với , trẫm thấy hôn sự giữa ngươi và Lục Vân Đình cứ...”
“Bệ hạ!” Giang Nguyệt Dạng hồn lớn tiếng ngắt lời, “Đó chỉ là một sự hiểu lầm mà thôi, Điện hạ cũng cố ý.”
“ hai đứa rốt cuộc cũng sự đụng chạm mật .”
Giang Nguyệt Dạng mím môi, thẳng ông: “Bệ hạ, thần kể cho ngài một bí mật nhé.”
Nguyên Đế khẽ ngưng mắt, im lặng chờ nàng tiếp tục mở lời.
“Thần từ nhỏ đến lớn đều mơ cùng một giấc mộng, trong mộng một thế giới khác biệt với Đại Hạ.
Thế giới đó hoàng tộc, thế gia, cũng nô lệ. Ở nơi đó, bình đẳng, thể tự do lựa chọn kết duyên gả cưới.
Những chuyện như nắm tay, ôm ấp, hôn môi đều là việc vô cùng bình thường, sẽ vì những điều mà ép buộc ngươi nhất định lấy gả cho một nào đó.
Bệ hạ lẽ sẽ cảm thấy chuyện hoang đường vô căn cứ, nhưng thần vô cùng hướng về một thế giới như . Nữ t.ử trói buộc bởi đủ loại quy củ lễ giáo, thể sống tùy tâm tùy tính, cũng thể tự chủ cuộc đời .
Thần từ nhỏ mơ thấy giấc mộng , suy nghĩ sớm còn giống với các cô nương khác của Đại Hạ.
Thần vì một sự cố ngoài ý mà đ.á.n.h đổi cả cuộc đời , càng phụ bạc yêu, xin Bệ hạ thành .”
Nguyên Đế khi xong những lời của Giang Nguyệt Dạng, hồi lâu vẫn một lời, mặt cũng chẳng lộ chút vui buồn nào.
Mãi một lúc , ông mới khẽ thở dài một tiếng, “Thôi , ngươi thì trẫm cũng miễn cưỡng.”
Giang Nguyệt Dạng trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hành lễ tạ ơn.
“Lui .”
Giang Nguyệt Dạng cung kính nhận mệnh, đó lui khỏi Hoa Thanh Điện.
Nhìn thấy Lục Vân Đình, nàng kìm mà đỏ hoe khóe mắt, lon ton chạy tới mặt, dùng ánh mắt tội nghiệp .
Trông thấy bộ dạng của nàng, Lục Vân Đình nhất thời chút luống cuống, theo bản năng định giơ tay vuốt ve gò má nàng nhưng ngại ngoài thấy, đành cố nén .
Hắn xót xa hỏi: “Sao thế nàng?”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu, “Không gì, chỉ là đột nhiên thấy nhớ thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-361-tu-ruoc-lay-hoa.html.]
Lục Vân Đình rõ, ở bên trong nhất định xảy chuyện gì đó. nàng , cũng sẽ gặng hỏi.
“Vậy chúng về nhà thôi.”
“Vẫn , còn qua Văn Uyên Các một chuyến.” Giang Nguyệt Dạng lén kéo vạt áo cùng bước về phía , “Khổng Tế Tửu dạo thành kiến lớn với , xử lý cho xong đống công việc tồn đọng .”
“Hôm nay việc gì bận, đợi nàng cùng về nhà.”
“Văn Uyên Các cho ngoài tùy tiện bước .”
Lục Vân Đình ánh mắt chan chứa ý nghiêng đầu nàng, “Ta đến Tàng Thư Các sách một lát là .”
“Cách đấy, sẽ đem công việc sang Tàng Thư Các cùng .”
Nói về phía bên , Tam hoàng t.ử một đường theo Lục hoàng t.ử đến tận cửa cung.
Ngay khi chỉ còn cách cổng cung hơn một trượng, Lục hoàng t.ử chậm rãi dừng bước, Tam hoàng t.ử cũng dừng theo.
“Tam ca, đừng theo nữa. Chuyện đó ở tam ca, cần cảm thấy áy náy khó xử. Đệ cũng sẽ giận dỗi gì với tam ca , chúng vẫn như đây thôi.”
“Đệ thật sự nghĩ như ?”
“Tất nhiên !” Lục hoàng t.ử y, “Bất quá chỉ là một đàn bà mà thôi, còn lâu mới lay chuyển tình cảm chúng .
Ngay từ đầu chẳng coi ả cái thớ gì, chẳng qua thấy ả chút nhan sắc nên chiếm đoạt mà thôi.
Đệ vốn nghĩ, nếu ả thể vui lòng, cưới về ấm giường cũng chẳng , nhưng chuyện ngày hôm qua khiến vô cùng tức giận!
Đường đường là một hoàng t.ử như một ả đàn bà Tây Vực bày mưu tính kế lợi dụng, ả thật đáng c.h.ế.t!”
Tam hoàng t.ử nhíu mày, “Lục , đừng bừa.”
“Tam ca yên tâm, chỉ là cho ả sống dễ chịu thôi, chứ lấy mạng ả .”
Nói xong, Lục hoàng t.ử liền xoay rời khỏi cung.
Rất nhanh, y tới dịch quán, đó thẳng tới phòng của A Y Mộc.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa phòng đẩy mạnh , A Y Mộc ở bên trong dọa cho giật b.ắ.n .
Trông thấy nét mặt u ám của Lục hoàng tử, tim ả thắt .
Lục hoàng t.ử đóng cửa phòng gài thì cài, khuôn mặt sa sầm tiến về phía A Y Mộc đang yên ghế.
Khóe miệng y nhếch lên một nụ gượng gạo, vươn tay khẽ nâng cằm A Y Mộc lên: “A Y Mộc, phụ hoàng đồng ý cho bổn hoàng t.ử nạp nàng trắc phi, nàng vui ?”
“A Y Mộc tự nhiên là... vui mừng .”
“Thế ?” Động tác tay của Lục hoàng t.ử chậm rãi biến đổi, chuyển thành bóp chặt lấy cằm của A Y Mộc, “Bổn hoàng tử... cũng vui đấy.”
A Y Mộc mím chặt môi, đôi mắt kinh hãi run rẩy, ả ngờ Lục hoàng t.ử một mặt đáng sợ đến nhường .
Bàn tay của Lục hoàng t.ử chậm rãi trượt xuống , lướt qua cổ và xương quai xanh của A Y Mộc mò mẫm sâu bên trong y phục.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
A Y Mộc giơ tay nắm lấy tay Lục hoàng tử, “Điện hạ, xin đừng , A Y Mộc .”
Lục hoàng t.ử nhếch môi khẩy, cúi phả bên tai ả mỉa mai: “Không ? Bây giờ ngươi lấy tư cách gì mà câu ?”
Vừa dứt lời, Lục hoàng t.ử đột ngột x.é to.ạc y phục của A Y Mộc , để lộ bờ n.g.ự.c đẫy đà kiêu hãnh.
Y vùi đầu xuống, thô bạo mút mát, gặm c.ắ.n từng mảng da thịt.
A Y Mộc sức giãy giụa, trong lúc kích động giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Lục hoàng tử, vang lên một tiếng giòn giã.
Cơn giận của Lục hoàng t.ử tức thì bùng lên, y túm chặt lấy cánh tay A Y Mộc lôi xềnh xệch ả về phía giường.
Y thô bạo quẳng mạnh A Y Mộc lên giường, động tác xé rách váy áo càng thêm phần hung bạo hơn .
Bàn tay lạnh lẽo mò về phía nơi sâu kín nhạy cảm.
A Y Mộc co rúm lùi về , nước mắt lưng tròng van xin, “Điện hạ, đừng mà.”
“Đừng? Chẳng ngươi từng mặt dày vội vã hiến cho tam ca ? Sao bây giờ ở đây giả vờ thanh thuần gì?”
“Ngươi , bộ dạng của ngươi trông hèn hạ và ghê tởm lắm ?”
A Y Mộc dùng tay che cảnh xuân đang phơi bày, giải thích: “Điện hạ, và Tam hoàng t.ử chuyện gì xảy cả.”
“Ngươi thì xảy chuyện đấy, tiếc là tam ca thèm để mắt đến loại tiện nhân như ngươi.”
Lục hoàng t.ử cảnh cáo ả nhất đừng chống đối y, nếu lát nữa sẽ càng t.h.ả.m hại hơn.
Bàn tay lạnh buốt bất thình lình xâm nhập nơi sâu kín nhất.
“Ưm!”
Lục hoàng t.ử đè cả xuống, giật tung bộ những mảnh vải vụn còn sót ả, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve làn da trần trụi.
“Nào, hôm qua quyến rũ tam ca như thế nào, cho bổn hoàng t.ử xem một .”
A Y Mộc ngoảnh mặt sang một bên, lắc đầu nguầy nguậy.
Lục hoàng t.ử nắm lấy tay ả kéo về một phương hướng, giọng mang theo nụ lạnh lẽo thấu xương, “Có như thế ?”