Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 359: Hôn Nhân Mở
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng sang nam nhân phía Túc Quốc công, đó chính là vị Văn Xương bá trong miệng hệ thống.
Nàng đến ông cũng là nhờ thấy ông qua với đám Túc Quốc công, Anh Quốc công, nên mới bất đắc dĩ để ý một chút.
cũng hiểu rõ lắm, chỉ đơn thuần là mặt tên mà thôi.
Giang Nguyệt Dạng mấy hào hứng thu hồi tầm mắt, [Nói .]
Hệ thống lập tức bảo: [Ký chủ, cô xem Văn Xương bá và Hữu tướng đại nhân mấy phần giống ?]
[Hả?] Giang Nguyệt Dạng nó hỏi đến mức chẳng hiểu .
Hữu tướng cũng chút ngơ ngác, đang ăn dưa của Văn Xương bá thì cứ ăn dưa của Văn Xương bá , tự dưng lôi ông gì?
Ông và Văn Xương bá bất quá chỉ là chỗ quen sơ giao qua loa, chứ chẳng thiết chút nào.
Hệ thống giải thích: [Hữu tướng đại nhân thì mê tín phong kiến, tư tưởng bảo thủ, còn Văn Xương bá thì trái ngược với ông .]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Ý ngươi là Văn Xương bá tư tưởng tiến bộ?]
[ .]
Nghe câu trả lời khẳng định, Giang Nguyệt Dạng khỏi tò mò nhướng mi về phía Văn Xương bá ở đằng .
[Ngươi ông tư tưởng tiến bộ từ chỗ nào thế?]
[Ông và phu nhân của là hôn nhân mở.]
Lời thốt , Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc trợn tròn hai mắt, quả thực ngờ câu trả lời như .
Nguyên Đế cùng văn võ bá quan hiểu “hôn nhân mở” là ý gì, liền lặng lẽ chờ đợi Giang Nguyệt Dạng và hệ thống giải đáp thắc mắc.
Văn Xương bá thì lập tức hiểu ngay, hàng mi khẽ rủ xuống.
Giang Nguyệt Dạng bắt đầu chút hứng thú, [Ngươi chi tiết xem nào.]
Hệ thống chậm rãi kể: [Văn Xương bá và phu nhân đều là vật hy sinh sự liên hôn chính trị, thuở niên thiếu họ đều trong lòng của riêng .
Vì , khi thành hai đạt thành một thỏa thuận. Họ sẽ can thiệp việc đối phương qua với yêu, nghĩa vụ phu thê cần thì vẫn sẽ thực hiện, ở mặt ngoài cũng giữ đủ thể diện cho đối phương.]
Nghe xong lời của hệ thống, Nguyên Đế cùng văn võ bá quan đều hiểu “hôn nhân mở” rốt cuộc là ý gì.
Chỉ là chút ngờ tới Văn Xương bá thể... độ lượng đến mức .
Đa phần đàn ông dù yêu phu nhân của thì cũng tuyệt đối thể chấp nhận việc nữ nhân của dan díu với kẻ khác.
Giang Nguyệt Dạng chặc lưỡi cảm thán: [Không ngờ Văn Xương bá còn cởi mở hơn cả phần lớn hiện đại nữa cơ đấy!]
[Không rõ nguyên nhân gì khiến hậu thế luôn mặc định rằng con thời đại ai nấy đều vô cùng bảo thủ, nhưng thực tế nội tâm phần lớn bọn họ thoáng.
Chẳng hạn như nam t.ử tam thê tứ , cùng một lúc dây dưa ân ái với ba bốn cô nương giường.
Lại ví như nữ t.ử bỏ tiền nuôi dưỡng diện thủ hoặc khách khanh.
Còn cả những chốn thanh lâu sở quán công khai đón khách, những tiểu sinh Nam Viện dung mạo tuấn tú, tinh thông đủ món cầm kỳ thi họa, hát xướng gảy đàn.
Những chốn phong nguyệt đều gián tiếp chứng minh con thời vốn chẳng hề... bảo thủ như vẻ bề ngoài.]
Giang Nguyệt Dạng khẩy, [Cái sự bảo thủ của thời chỉ mang tính chọn lọc thôi, kẻ quyền thế thì càn thế nào cũng chẳng ai dám bàn tán chê trách.
Còn quyền thế chỉ cần hành động lệch khỏi lễ nghi một chút là nước bọt đời dìm c.h.ế.t . Nhất là đối với nữ tử.]
Nói đến đây, Giang Nguyệt Dạng khẽ hừ một tiếng, [Nếu con gái của Hộ bộ Thượng thư, quận chúa do chính Bệ hạ sắc phong, thì với việc và A Việt qua thiết như , ước chừng sớm mắng là bại hoại gia phong, liêm sỉ .]
Mọi mặt: “...”
Từ xưa nam nữ bảy tuổi chung chiếu, mới đầu bọn họ quả thực cảm thấy từng lời ăn tiếng , hành động của Giang Nguyệt Dạng hợp quy củ nữ tắc.
một thời gian tiếp xúc, bọn họ đều hiểu nàng chỉ là thích giáo điều lễ nghi trói buộc, lá gan lớn hơn một chút mà thôi.
Từ đầu đến cuối nàng vẫn luôn giữ trong sạch.
Hệ thống : [Ký chủ đừng suy nghĩ nhiều, chuyện cũng là lẽ dĩ nhiên thôi. Cô vẫn giữ ký ức kiếp , khó để ép bản bảo thủ giống hệt ở đây .]
[Ta nghĩ nhiều , chỉ là chút cảm xúc bộc phát thôi. Còn ngươi, dưa ngươi kể chỉ ngần thôi ?]
Nguyên Đế về phía Giang Nguyệt Dạng khẽ chau mày suy ngẫm, giữ ký ức kiếp ?
Ngoại trừ một quan viên của Khâm Thiên Giám, những văn võ bá quan khác đều kìm sự hiếu kỳ, con thật sự kiếp kiếp ư?
Lục Vân Đình khẽ nhướng đuôi mày, hóa Dạng Dạng đặc biệt như là bởi nàng vẫn còn lưu giữ ký ức của kiếp .
Kiếp nàng rốt cuộc sinh sống trong một cảnh thế nào, mới thể luyện nên tính cách đặc biệt đến nhường .
Lại còn bao nhiêu suy nghĩ khác biệt với thế gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-359-hon-nhan-mo.html.]
[Đương nhiên chỉ bấy nhiêu!] Hệ thống tiếp tục kể, [Văn Xương bá và phu nhân khi đạt thành thỏa thuận, đều ở bên ngoài xây dựng gia đình với yêu thương, sinh con đẻ cái.]
Nhắc đến chuyện con cái, Giang Nguyệt Dạng kìm hỏi: [Tiểu Qua, Văn Xương bá và phu nhân con chung ?]
[Có chứ.]
[Ờ... Hai bọn họ quả thật quá mạnh mẽ, đều rõ bản gì. Chỉ là... như liệu bất công với mà họ thực sự yêu thương nhỉ?]
[Một đánh, một chịu đòn thôi.]
Giang Nguyệt Dạng chợt nghĩ đến điều gì đó, chậm rãi đưa mắt về phía Lục Vân Đình ở phía , yêu thương quá mức đôi khi sẽ khiến con trở nên hèn mọn.
Một lát , giọng của hệ thống vang lên.
[Ký chủ, cô đang nghĩ gì thế?]
Giang Nguyệt Dạng thu hồi dòng suy nghĩ, lắc đầu, [Không gì, ngươi tiếp .]
[Thành ngữ “ý trời trêu ngươi” phần lớn thời điểm đều vô cùng tàn nhẫn, đứa cháu trai Văn Xương bá nuôi bên ngoài và đứa cháu gái phu nhân ông nuôi bên ngoài yêu .]
Lời , Nguyên Đế cùng văn võ bá quan đều chấn động kinh hoàng.
Đó là lời lẽ gì ?
Có chắc đó là tiếng đấy?
Cháu trai của Văn Xương bá và cháu gái của Văn Xương bá phu nhân?
Bọn họ hình như hiểu, mà hình như chẳng hiểu gì.
Văn Xương bá càng thể suy nghĩ nổi nữa, đầu óc trong nháy mắt rối như một mớ bòng bong, gỡ thế nào cũng xong.
Cháu trai của , cháu trai của nàng, cháu gái của nàng, cháu gái của ...
Điều đầu tiên Giang Nguyệt Dạng nghĩ tới chính là cháu trai và cháu gái của họ vốn quan hệ huyết thống, yêu cũng chẳng cả.
Nàng nghĩ và cũng như thế: [Giữa bọn họ quan hệ m.á.u mủ huyết thống, cũng tính là quá tệ.
Nếu như cháu trai của Văn Xương Bác và Văn Xương Bác phu nhân mà yêu cháu gái của Văn Xương Bác phu nhân, thì là màn kịch cẩu huyết “ yêu rốt cuộc thành em” .
Chương hết, mời nhấn sang trang kế tiếp để tiếp nội dung đặc sắc!
Nếu là cháu trai chung của Văn Xương bá và phu nhân yêu đương với cháu gái riêng của Văn Xương bá phu nhân, thì đó mới đúng là màn kịch cẩu huyết “ yêu rốt cuộc hóa em ruột”.]
[ khả năng đến với gần như bằng .]
Giang Nguyệt Dạng gật đầu đồng tình, [Chuyện vợ chồng trở thành thông gia kiểu ước chừng sẽ biến thành chuyện lạ chấn động thiên hạ.
Chuyện của Văn Xương bá và phu nhân một khi phơi bày ánh sáng, phu nhân của ông e là cũng chẳng sống nổi.
Con cái và cháu chắt của bọn họ, cho đến gia quyến họ hàng đều sẽ đời chỉ trỏ bàn tán. Chưa chừng còn sang oán hận bọn họ chứ!]
Hệ thống thở dài một , [Hy vọng bí mật sẽ vĩnh viễn là bí mật, chẳng mấy ai gánh nổi hậu quả một khi bí mật bại lộ .]
[ , mong bọn họ đều bình an.]
Một canh giờ , buổi bãi triều kết thúc.
Giang Nguyệt Dạng định đem thiệp chúc năm mới mang theo giao cho Khổng Tế Tửu mang về Văn Uyên Các, đó sẽ diện kiến Nguyên Đế.
Nào ngờ Khổng Tế Tửu nhận, còn hướng về phía nàng hừ lạnh một tiếng.
Giang Nguyệt Dạng đầu đầy dấu chấm hỏi theo bóng lưng của Khổng Tế Tửu, nàng đắc tội gì với ông nữa ?
lúc , Anh Quốc công bước tới vỗ mạnh một cái lên vai nàng.
Thân hình nhỏ nhắn của Giang Nguyệt Dạng suýt chút nữa ông vỗ ngã rạp xuống đất.
Anh Quốc công ngẩn , nhưng thấy nàng vững, như hỏi: “Tiểu Giang đại nhân, ngươi xem thể sống thọ trăm tuổi ?”
“Chắc là thể.”
Giang Nguyệt Dạng buột miệng thốt , đó vội vàng chữa lời: “Anh Quốc công ngài đừng hiểu lầm, hạ quan ý gì khác , ý hạ quan là thể sống thọ trăm tuổi vốn hiếm thấy.”
“Vậy ngươi xem thể sống bao lâu?”
Giang Nguyệt Dạng lộ vẻ khó xử, “Anh Quốc công đột nhiên hỏi vấn đề ?”
“Chẳng là vì cái kẻ đêm qua đó , nếu cứ đến thêm vài nữa, sợ chẳng sống bao lâu nữa mất.”
“Ra là ! Anh Quốc công cứ yên tâm, ngài thể cường tráng, lá gan hơn , nhất định thể sống tới bảy tám mươi tuổi.”
“Vậy thì xin mượn lời chúc lành của Tiểu Giang đại nhân .”