Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 358: Muỗi... Muỗi Cắn Đấy

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãm Nguyệt Các.

 

Giang Nguyệt Dạng tắm xong, mái tóc vẫn còn ướt sũng.

 

Hương Lăng thấy vội vàng cầm khăn tới lau tóc cho nàng, lau lải nhải ngừng.

 

“Cô nương, nên để nô tỳ trong hầu hạ tắm gội chứ. Tóc ướt thế thể cứ thế mà bước ngoài ? Nhiễm phong hàn thì ?”

 

“Ủa Cô nương, cổ của đỏ một mảng thế ?”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng giật nảy , nhận điều gì liền vội vàng đưa tay che cổ .

 

“Cô nương?”

 

“Muỗi... muỗi c.ắ.n đấy.”

 

Hương Lăng gãi đầu thắc mắc: “Mùa đông mà cũng muỗi ạ?”

 

“Có chứ.”

 

Giọng của hệ thống vang lên mang theo tiếng trêu chọc: [Đâu chỉ muỗi, con muỗi đó còn đến tổ bố cơ. Ký chủ, cô đúng ?]

 

[Ngươi câm miệng cho .]

 

Cảnh cáo hệ thống xong, Giang Nguyệt Dạng liền nhận lấy chiếc khăn tay Hương Lăng: “Để tự lau là , em ngủ .”

 

Hương Lăng chần chừ một chút lui ngoài.

 

Giang Nguyệt Dạng bước tới xuống gương đồng, vệt đỏ cổ vô cùng rõ ràng, chính là dấu vết mà A Việt để .

 

Chẳng hiểu vì , luôn cảm thấy A Việt khi ở mặt đều đủ tự tin, dường như còn chút... tự ti hèn mọn.

 

Chàng rõ ràng là chiến thần cơ mà!

 

Ở một góc khác trong màn đêm, Tả tướng đại nhân xử lý xong công vụ liền bước khỏi thư phòng.

 

Thấy đêm khuya khoắt, ông vốn tưởng thư tố giác của Giang Nguyệt Dạng đêm nay sẽ tới nữa.

 

Nào ngờ, ông mới bước chân qua ngưỡng cửa, một mũi tên x.é to.ạc màn đêm lao thẳng tới mặt.

 

Tả tướng theo bản năng trừng lớn hai mắt, đờ mũi tên cắm phập xuống sàn nhà ngay mặt .

 

Một lúc , ông mới thở hồng hộc từng ngụm lớn.

 

“Tiểu Giang đại nhân chơi thật đấy !”

 

Trước đó, Khổng Tế Tửu, Ngụy đại nhân và Anh Quốc công cũng lượt chịu cảnh ngộ tương tự.

 

Khổng Tế Tửu dọa cho mềm nhũn cả ngã bệt xuống đất, mãi một lúc lâu mới chật vật bò dậy nổi.

 

Sau , lão phu nhất định cho con nha đầu thế nào là kính lão đắc thọ, ai ai cũng trách nhiệm!

 

Ngụy đại nhân cũng dọa cho hồn xiêu phách lạc, trong lòng tính toán nhất định nhân chuyện mà dâng tấu vạch tội Giang Nguyệt Dạng một phen trò.

 

Anh Quốc công thì đỡ hơn đôi chút, nhưng vẫn chỉ tay lên trời mắng Giang Nguyệt Dạng suốt ngày những trò chẳng giống ai!

 

Bọn họ nhặt mũi tên lên, liếc qua mảnh giấy gắn tên mới mang theo trái tim nhỏ bé kinh hãi quá độ mà ngủ.

 

Sau buổi bãi triều sáng nay, Nguyên Đế liền hạ lệnh cho thẩm vấn Thái Cảnh Huy.

 

Thái Cảnh Huy đối với tội trạng thu thập t.h.i t.h.ể nữ giới và đào mộ khác đều cúi đầu nhận tội, khai hết bộ.

 

Về phần tại tìm cơ hội bỏ trốn khi sự việc vỡ lở, khai là vì phận Quang Lộc Tự Thiếu khanh thể giúp dễ dàng kiếm nhiều băng đá hơn.

 

Hôm , Thái Hòa Điện.

 

Giang Nguyệt Dạng tới nơi liền theo bản năng về vị trí của Thái Cảnh Huy, thấy bóng dáng .

 

Chẳng lẽ đám Tả tướng đại nhân tối qua tay hành động ?

 

Đang mải suy nghĩ thì Nguyên Đế ngự giá tới.

 

Tả tướng bước khỏi hàng tâu: “Bệ hạ, Thái Cảnh Huy đối với những tội ác gây đều cúi đầu nhận tội, hiện tống giam đại lao chờ Bệ hạ định đoạt.”

 

Nguyên Đế gật đầu, còn kịp lên tiếng thì Khổng Tế Tửu bước .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-358-muoi-muoi-can-day.html.]

“Bệ hạ, đêm qua kẻ tố giác tuy rằng tố giác công, nhưng cách thức áp dụng quá đỗi kinh hoàng. Lão thần suýt chút nữa là sợ đến bay cả mạng già .”

 

“Bệ hạ, lão thần cũng suýt dọa c.h.ế.t khiếp đây .” Anh Quốc công cũng bước phụ họa theo.

 

Khóe môi Nguyên Đế khẽ giật giật, thể .

 

Cuối cùng cũng trị mấy lão già lúc nào cũng thích đối đầu với Trẫm .

 

Ngụy đại nhân : “Kẻ đó trong cùng một đêm gửi thư cho bốn lão già chúng thần, chắc hẳn nhất định am hiểu về chúng thần.

 

Nói chừng... đó hiện giờ đang chằm chằm chúng đấy!”

 

Nghe thấy lời Ngụy đại nhân , Giang Nguyệt Dạng bỗng chốc căng thẳng hẳn lên, nhất là khi ông còn đầu quét mắt khắp phía .

 

Ông cần nhạy bén đến mức hả trời?

 

Nguyên Đế khẽ hắng giọng: “Ngụy khanh là kẻ tố giác đang ở ngay trong các khanh ?”

 

“Lão thần mối hoài nghi .”

 

“Đã như ...” Nguyên Đế đảo mắt khắp quần thần, “Nếu quả thực là vị ái khanh nào, xin hãy tự bước , Trẫm nhất định sẽ trọng thưởng xứng đáng cho khanh.”

 

Lời thốt , hệ thống liền cố tình chọc gậy bánh xe: [Ký chủ, là cô bước nhận kìa, Hoàng đế sẽ trọng thưởng đấy.]

 

Giang Nguyệt Dạng trong lòng trợn trắng mắt: [Tiểu Qua, ngươi thấy trông giống kẻ ngốc lắm ?

 

Bây giờ mà bước thừa nhận, mấy lão già như Ngụy đại nhân chẳng sẽ phiên nã pháo oanh tạc ?]

 

Bốn nhóm Ngụy đại nhân: Lão già ư?

 

[Hơn nữa...] Giang Nguyệt Dạng tiếp, [Phần thưởng của Bệ hạ cho vui tai thôi, ông tiền.

 

Còn về địa vị, hiện tại là Giám Sát Ty Ty chính, là Vĩnh Lạc quận chúa, đủ cao . Vả cũng chẳng hiếm lạ gì mấy cái đó.]

 

Nguyên Đế trong lòng phục, chờ tới khi thuế má và lương thực ở các trang viên hoàng gia thu về, Trẫm khắc sẽ tiền thôi!

 

Văn võ bá quan: Tiểu Giang đại nhân dễ dàng thỏa mãn thế thôi ?

 

Sau đó, Nguyên Đế : “Ngụy khanh , Trẫm hứa hẹn trọng thưởng mà vẫn chẳng ai chịu nhận, xem đó ở đây .”

 

Ngụy đại nhân thầm bĩu môi, chẳng là vì nghèo rớt mồng tơi, phần thưởng đưa đủ sức hấp dẫn .

 

“Bệ hạ, công thì thưởng, lão thần cảm thấy dù thế nào nữa cũng nên tìm đó...”

 

“Được .” Nguyên Đế xua tay ngắt lời ông: “Người lén lút đưa thư, ắt hẳn là để lộ phận. Hơn nữa, tình hình hiện tại, đối phương là bạn chứ thù, chúng hà tất truy cứu đến cùng gì?”

 

Nguyên Đế tới mức , Ngụy đại nhân cũng chẳng tiện nhiều lời thêm, chắp tay lui về vị trí.

 

Tả tướng vẻ mặt nghiêm túc : “Bệ hạ, năm hết tết đến, yến tiệc trong cung nhiều, hơn nữa Thái t.ử điện hạ đại hôn cũng sắp tới nơi, chức vụ Hồng Lô Tự Thiếu khanh vẫn cần mau chóng tiếp quản.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nguyên Đế khẽ gật đầu: “Các ái khanh nhân tuyển thích hợp nào tiến cử ?”

 

Triều đình nhất thời yên ắng trở , văn võ bá quan đều rũ mắt suy nghĩ.

 

Một lát , tân Lễ bộ Thượng thư bước khỏi hàng: “Bệ hạ, thần tiến cử Hàn Lâm Viện Biên tu Lâm đại nhân, ông học rộng tài cao, thông hiểu lễ nghi, chắc chắn thể gánh vác trọng trách .”

 

Nguyên Đế còn kịp đáp lời thì Tả tướng lắc đầu: “Bệ hạ, thần cho rằng . Lâm đại nhân tuy tài học, nhưng tính tình quá mức cứng nhắc bảo thủ, e rằng khó lòng ứng phó với những biến bất ngờ trong các buổi yến tiệc cung đình.”

 

“Vậy Tả tướng nào thích hợp ?”

 

Tả tướng trầm ngâm giây lát: “Thần tiến cử Triệu đại nhân của Ngự Sử Đài, ông việc linh hoạt biến hóa, giỏi giao thiệp với khác.”

 

“Thần thấy thỏa đáng...”

 

Cái đầu nhỏ của Giang Nguyệt Dạng ngó bên bên , tò mò hỏi: [Tiểu Qua, ngươi thấy bọn họ cãi qua cãi lao tẩn như hôm qua ?]

 

[Không , bài học quét đường ngày hôm qua giúp bọn họ nhận thức sâu sắc về sai lầm của . Bọn họ vứt nổi cái mặt mũi đó .]

 

Nghe tới chuyện quét đường, Giang Nguyệt Dạng tiếc nuối than thở: [Hôm qua tận mắt chứng kiến bọn họ quét đường, tiếc ghê.]

 

[Không hết, bọn họ vẫn còn quét thêm hai ngày nữa cơ.] Hệ thống phát tiếng nịnh nọt, [Ký chủ, chúng nên bắt đầu ăn dưa hóng chuyện ?]

 

[Hóng dưa gì cơ?]

 

[Dưa của Văn Xương bá!]

 

 

Loading...