Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 357: Nàng Có Thể... Chỉ Thích Một Mình Ta Không?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thời dẫn tới lục soát Già Lam Lâu một lượt từ xuống , tìm thấy bất kỳ thứ gì khả nghi, nhưng tìm Niên Cao đang đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê ngất .
Hắn cũng thông qua cuộc trò chuyện giữa hệ thống và Giang Nguyệt Dạng mà chưởng quầy của Già Lam Lâu gì, cũng chẳng hề quen A Y Mộc.
Chỉ là một thương nhân an phận thủ thường.
Cuối cùng, bọn họ phân tích rằng chính A Y Mộc tự bày mưu tính kế chuyện.
Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Điện hạ, ngài xem những lời A Y Mộc với ngài là thật ?”
“Chuyện gì?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chính là chuyện Vương hậu Tây Vực dung nạp nổi các nàng, các nàng buộc ở Đại Hạ mới giữ tính mạng .”
“Không !” Cứ nghĩ đến chuyện là Tam hoàng t.ử bốc hỏa, “Cho dù là thật, ả cũng nên dùng thủ đoạn hạ lưu bỉ ổi bực đó với .”
“ nhỉ? Vì ả dùng thủ đoạn đó với ngài chứ?” Giang Nguyệt Dạng khó hiểu, “Một khi thể gạo nấu thành cơm với ngài, kết cục ả đối mặt thể cũng là đường c.h.ế.t.
Hơn nữa, như Điện hạ qua là kiểu dễ dàng thỏa hiệp. Vạn nhất xảy quan hệ mà ngài vẫn chịu chịu trách nhiệm, chẳng ả mất cả chì lẫn chài ?”
Tam hoàng tử: “...”
“Giang Nguyệt Dạng, lời của ngươi cứ như thể là một gã lãng t.ử vô liêm sỉ .” Tầm mắt chầm chậm dừng nơi vành tai nàng, “Nếu là của , nhất định sẽ chịu trách nhiệm.”
Chỉ là... cơ hội mà thôi.
Giang Nguyệt Dạng gượng hai tiếng: “Điện hạ, ý đó, chỉ là chút nghĩ mãi thông.
Hơn nữa, ả rõ ràng những đối tượng thích hợp hơn Điện hạ nhiều, kết quả chắc chắn sẽ như ý nguyện.
Thế nhưng hiện tại ầm ĩ thành thế , ả định tự bào chữa cho kiểu gì đây? Tội mưu toan cưỡng bức hoàng t.ử chuyện nhỏ.”
“Xì Ả đàn bà đó đúng là bệnh, nhất định xin phụ hoàng định tội ả! Còn nữa, ngươi tránh xa ả một chút.”
Nghe , Tần Thời liền lên tiếng: “Điện hạ, chứng cứ, bên phía Tây Vực e là sẽ thừa nhận .”
“Bản hoàng t.ử chẳng là chứng cứ ?”
“Điện hạ chỉ thể chứng minh bản trúng mê hương, chứ thể chứng minh là do A Y Mộc .”
“Ả... ả còn... chủ động cởi y phục nữa cơ mà!”
“Không ai thấy cả.”
Giang Nguyệt Dạng ghé sát , chớp chớp đôi mắt đến tròn trong veo: “Điện hạ, hai thực sự xảy chuyện gì ? Đều cởi y phục mà.”
“Không !” Tam hoàng t.ử lớn tiếng đáp.
Tần Thời ngượng ngùng hắng giọng một tiếng, tiếp: “Hơn nữa, cho dù ả chủ động... trút bỏ xiêm y mặt Điện hạ, ả cũng thể ngụy biện rằng lúc đó bản cũng trúng mê hương nên hành vi mất kiểm soát.
Ngoài , Điện hạ thấy thể của ả, ả thể mượn cớ đó ép Điện hạ chịu trách nhiệm.”
lúc , bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Khoảnh khắc tiếp theo, Lục Vân Đình xuất hiện ở cửa phòng với vẻ mặt đầy hoảng hốt.
“A Việt?”
Lục Vân Đình sải bước tới mặt Giang Nguyệt Dạng, chẳng chẳng rằng câu nào, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng kéo thẳng ngoài.
Cốc Vũ theo bản năng định bước theo.
“Không theo.” Lục Vân Đình trầm giọng .
Cốc Vũ liền khựng bước .
Thấy dáng vẻ của , Giang Nguyệt Dạng nhất định chuyện xảy ở Già Lam Lâu .
Trong phòng, Tam hoàng t.ử sa sầm nét mặt dậy: “Tần Thời, nhị ca và ngũ của vẫn đang uống rượu ở Thanh Phong Lâu, phiền ngươi chuyển lời với họ một tiếng, về cung .”
“... Được.”
Trước cửa Già Lam Lâu, Lục Vân Đình bế bổng Giang Nguyệt Dạng lên ngựa, mang theo nàng phi ngựa rời .
Lục Vân Đình phi như bay suốt cả quãng đường, chẳng mấy chốc tới cổng phủ Tướng quân.
Chàng bế nàng từ lưng ngựa xuống, nhưng hề đặt nàng xuống đất mà cứ thế ôm thẳng trong phủ.
Người hầu trong phủ Tướng quân thấy dáng vẻ đằng đằng của Lục Vân Đình đều lặng lẽ lui thật xa để tránh né.
Cứ như thế, Giang Nguyệt Dạng Lục Vân Đình bế một căn phòng mờ tối.
“A... A Việt.”
Lục Vân Đình đặt nàng xuống, nhưng ngay giây tiếp theo ngang ngược ép sát nàng tường.
Đã quen bước trong bóng đêm, Lục Vân Đình liếc mắt một cái là thấy ngay vết c.ắ.n nơi vành tai nàng.
Ánh mắt tối sầm , cúi đầu xuống khẽ cắn, mơn trớn l.i.ế.m láp dấu vết . Tiếp đó là cổ, xương quai xanh... tựa như xóa sạch thứ gì đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-357-nang-co-the-chi-thich-mot-minh-ta-khong.html.]
“Ưm” Khóe môi Giang Nguyệt Dạng bật tiếng ngâm khẽ mềm mại.
Nụ hôn của chẳng còn vẻ dịu dàng như , lúc tràn ngập tính xâm lược mãnh liệt, tựa như nuốt chửng lấy nàng.
Giang Nguyệt Dạng đưa tay đẩy : “A Việt, bình tĩnh chút .”
Lục Vân Đình chẳng thể nào bình tĩnh nổi, nâng hai má nàng lên bá đạo hôn xuống.
Nụ hôn ập đến như cuồng phong bão táp, ngang tàng cướp đoạt thở của nàng, mãnh liệt và hoang dại.
Đầu lưỡi mang theo sự xâm chiếm cạy mở hàm răng ngọc, quấn quýt lấy môi lưỡi nàng, đòi hỏi chút kiềm chế.
Mỗi một tìm kiếm sâu hơn đều như đang tuyên thệ chủ quyền của !
Giang Nguyệt Dạng toan phản kháng, nhưng dần dần lạc lối trong đó. Cuối cùng nàng chỉ đành mặc cho bản chìm đắm, để mặc định đoạt.
Mãi đến khi sắp thể kiểm soát nổi nữa, Lục Vân Đình mới khó khăn buông tha cho nàng, ôm chặt nàng lòng.
Cái ôm siết chặt như khảm nàng tận xương tủy.
“Dạng Dạng, nàng thể... chỉ thích một ?”
Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác, đó liền giơ tay ôm lấy : “A Việt, đừng sợ, từ đến nay cũng chỉ thích một thôi.”
Nghe , Lục Vân Đình siết chặt vòng tay thêm đôi phần.
Thế nhưng bao nhiêu thích nàng, bọn họ cũng đều xuất sắc...
“A Việt, chúng đính hôn , sẽ là thê t.ử của , cũng chỉ thích một .”
“Vậy nàng thể...”
“Sao cơ?”
Lục Vân Đình lắc đầu, nên yêu cầu nàng xa lánh bạn bè bè bạn, nàng là tự do.
Giang Nguyệt Dạng đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của , suy nghĩ một lát : “A Việt, ban sáng còn bảo từng tới phủ Tướng quân, giờ thì ở đây . Chàng dẫn tham quan một chút ?”
“Không, mệt lắm.”
“Vậy... nghỉ ngơi .”
“Nàng cùng nghỉ với .”
“Hả?”
Lục Vân Đình khom lưng bế bổng nàng lên theo kiểu công chúa, bước tới bên giường đặt nàng xuống, chính cũng xuống theo.
“A... A Việt, ... thể thế .”
“Không thể thế nào?” Lục Vân Đình vươn tay kéo nàng lòng giam chặt , trong giọng pha lẫn một tia ý , “Nếu định gì nàng thì ban nãy chẳng dừng .”
Giang Nguyệt Dạng ngẩng đầu từ trong lồng n.g.ự.c lên: “Chàng...”
Chạm đôi mắt trong veo ngây thơ của nàng, Lục Vân Đình mất tự nhiên ấn đầu nàng tựa xuống: “Đừng bằng ánh mắt như thế.”
“Thiếp... thấy là dậy thì hơn.”
“Đừng lộn xộn, sắp phát điên thật đấy...”
Giang Nguyệt Dạng lập tức im thin thít dám động đậy.
Một lát .
“Dạng Dạng... Nàng mang tâm trạng thế nào để chạy tới Già Lam Lâu ?”
“Xin ... Đều tại kịp đẩy .” Giang Nguyệt Dạng rúc sâu lồng n.g.ự.c hơn, “A Việt, trái tim nhỏ bé lắm, chỉ chứa nổi một thôi.”
“Dạng Dạng, thật mau chóng thành với nàng.”
Cứ như , hai ôm chìm giấc ngủ. Chẳng qua bao lâu, màn đêm lặng lẽ buông xuống.
Giang Nguyệt Dạng đột nhiên tỉnh giấc, đỉnh đầu truyền đến tiếng thở đều đặn.
Thấy Lục Vân Đình ngủ say sưa, nàng nỡ đ.á.n.h thức , liền nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang đặt eo .
Thế nhưng nàng chạm bàn tay , Lục Vân Đình kéo nàng sát gần , dán chặt .
“A Việt, về .”
Lục Vân Đình từ từ mở mắt, giọng mang theo sự lười biếng và khàn đặc của mới tỉnh giấc.
“Chúng cùng về.”
“Vâng.”