Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 356: Y Muốn... Tham Lam Một Lần
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngài--nhớ-gì-hết-?”
Tam hoàng t.ử khó hiểu chớp chớp mắt, khi thấy tai nàng vệt m.á.u thì trong đầu nháy mắt hiện lên vô hình ảnh.
Có hành vi hổ của A Y Mộc trong phòng, cả những việc y với Giang Nguyệt Dạng nơi hành lang.
Toàn bộ chuyện... y đều nhớ hết !
Gò má y nháy mắt đỏ bừng như gấc chín, đầu lưỡi dường như vẫn còn vương vị tanh nồng của m.á.u tươi cùng một tia ngọt ngào thanh khiết.
“Giang... Giang Nguyệt Dạng.” Đồng t.ử Tam hoàng t.ử rung rinh, căng thẳng hốt hoảng: “Ta... ...”
Thấy gò má y đỏ bừng, sắc mặt lúng túng mất tự nhiên, Giang Nguyệt Dạng liền y nhớ , bản cũng khỏi cảm thấy ngượng ngùng theo.
Giang Nguyệt Dạng lúng túng ho nhẹ một tiếng, dời tầm mắt y nữa: “Bây giờ ngài cảm thấy thế nào ? Còn khó chịu ?”
“Vẫn... còn một chút.”
Vốn dĩ luồng khí nóng trong cơ thể y tan biến, nhưng khi nhớ những chuyện đó thì kìm mà rạo rực lên, nhất là khi nhớ tới...
Y theo bản năng l.i.ế.m môi một cái, trong đầu hiện lên cảnh tượng bản ôm ghì lấy Giang Nguyệt Dạng mà hôn lên cổ nàng.
Điên mất thôi!
Nếu nàng vì chuyện mà xa lánh thì ?
Không , tuyệt đối thể để chuyện đó xảy .
“Giang Nguyệt Dạng.” Tiếng nước ào ào vang lên, Tam hoàng t.ử từ trong thùng tắm dậy: “Xin nàng, lúc đó thần trí tỉnh táo...”
“Ta mà.” Giang Nguyệt Dạng vội vàng ngắt lời y: “Ta ngài cố ý, đừng nhắc nữa.”
Tam hoàng t.ử mím môi, lặng lẽ ngắm sườn mặt chút ửng hồng của nàng.
Y đúng thật cố ý, nhưng đó là niềm khao khát chôn giấu tận đáy lòng y. Y đang thuận theo nội tâm của chính .
Giờ ngẫm nghĩ kỹ , lúc đó y xác định mắt chính là Giang Nguyệt Dạng thật sự, hơn nữa bản vẫn còn giữ một tia ý thức.
Y ... tham lam một .
Vào khoảnh khắc , dường như... y còn ngừng tự nhủ với lòng rằng, đây lẽ là cơ hội duy nhất để gần gũi nàng.
Dẫu chỉ trong giây lát cũng cam lòng.
Tam hoàng t.ử gượng một nụ ôn hòa, khẽ gọi: “Giang Nguyệt Dạng.”
“Xì...”
Y chống tay lên mép thùng tắm định bước ngoài, vô tình đụng trúng vết thương nơi lòng bàn tay.
Giang Nguyệt Dạng thấy tiếng động đầu , vặn thấy y đau đến mức hít hà từng ngụm khí lạnh, đôi mày nhăn tít thành một đoàn.
“Điện hạ, ngài tay với chính cũng tàn nhẫn thật đấy.”
Tam hoàng t.ử nén đau bước khỏi thùng tắm: “Chứ nàng bảo ? Chẳng lẽ bắt thuận theo đàn bà đó ?”
“Người đàn bà nào?” Giang Nguyệt Dạng vờ như , “Là ai thế?”
Nhắc tới chuyện , ánh mắt Tam hoàng t.ử lập tức trở nên tàn nhẫn: “Ả A Y Mộc dám chuyện bỉ ổi bực với bản hoàng tử, ả c.h.ế.t chắc .”
Giang Nguyệt Dạng vờ kinh ngạc: “Là A Y Mộc công chúa ?”
“Hắt xì! Hắt xì!” Tam hoàng t.ử lạnh đến mức hắt liền mấy cái, run rẩy: “Giang Nguyệt Dạng, nàng bảo Cốc Vũ lên nhã gian chữ Đinh ở tầng ba bắt ả đàn bà đó về đây cho .”
“Điện hạ nghĩ A Y Mộc công chúa sẽ ngoan ngoãn ở đó đợi ngài tới bắt chắc? Người e là chạy mất hút từ lâu .”
Sắc mặt Tam hoàng t.ử âm trầm: “Ả nhất định trả giá đắt cho những gì !”
“Hắt xì” Tam hoàng t.ử lên giọng một giây mất hết khí thế, giọng run lẩy bẩy: “Giang Nguyệt Dạng Ta lạnh quá”
“Vừa nãy ngài còn kêu nóng cơ mà.” Giang Nguyệt Dạng ngoài cửa thấy chưởng quầy Già Lam Lâu đang run như cầy sấy, bèn dặn: “ mang một bộ y phục tới đây.”
“Chỉ... chỉ y phục của xứ chúng thôi ạ.”
Giang Nguyệt Dạng thờ ơ : “Sao cũng , mặc là .”
Rất nhanh, chưởng quầy Già Lam Lâu cho mang tới một bộ nam phục kiểu Tây Vực.
Không lâu , Tam hoàng t.ử xong y phục.
Giang Nguyệt Dạng Tam hoàng t.ử khoác bộ y phục Tây Vực, tấm tắc khen: “Điện hạ mặc bộ trông cũng tuấn tú bảnh bao phết đấy.”
Nghe , Tam hoàng t.ử ngượng ngùng ngoảnh đầu sang hướng khác.
“Phải xử lý vết thương thôi.” Giang Nguyệt Dạng sang Cốc Vũ, “Cốc Vũ, ngươi t.h.u.ố.c ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Có ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-356-y-muon-tham-lam-mot-lan.html.]
“Bôi t.h.u.ố.c băng bó cho y .”
Cốc Vũ xin chưởng quầy Già Lam Lâu nước sạch và vải gạc bắt đầu rửa vết thương cho Tam hoàng tử.
Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Điện hạ, mấy kẻ phạm thượng bên ngoài ngài định xử trí thế nào?”
Mấy kẻ va chạm Tam hoàng t.ử vẫn đang quỳ gối bên ngoài chờ đợi xử lý.
“Thôi bỏ , là do đụng bọn họ . Cảnh cáo bọn họ đừng hé răng nửa lời về chuyện thấy hôm nay đuổi là .”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Vậy còn Già Lam Lâu thì ? Ta chỉ mang theo một Cốc Vũ, thể kiểm soát cả tòa Già Lam Lâu .
Nếu thật sự vấn đề... lúc e là kẻ cần chạy cũng chạy mất, thứ cần tiêu hủy cũng tiêu hủy hết .”
“Dù cũng tra xét cho đàng hoàng, nàng bảo Cốc Vũ gọi của Đại Lý Tự tới đây.”
Giang Nguyệt Dạng cũng cảm thấy cần tra xét, bèn dời mắt sang Cốc Vũ.
Cốc Vũ đang rắc bột t.h.u.ố.c lên tay Tam hoàng t.ử liền lộ vẻ khó xử: “Cô nương, chuyện ...”
“Để cho.”
Giang Nguyệt Dạng bước tới, Cốc Vũ dậy nhường chỗ và giao lọ t.h.u.ố.c trong tay cho nàng.
“Cô nương, thuộc hạ về ngay.”
Giang Nguyệt Dạng ừ một tiếng, kéo tay Tam hoàng t.ử cẩn thận từng li từng tí bôi t.h.u.ố.c cho y.
Tam hoàng t.ử dáng vẻ bôi t.h.u.ố.c chăm chú của nàng, khóe môi tự chủ khẽ cong lên.
Xem nàng nghĩ ngợi nhiều, và nàng vẫn thể chung sống hòa thuận như đây.
Bôi t.h.u.ố.c xong, Giang Nguyệt Dạng cầm vải gạc băng bó vết thương cho y, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Cuối cùng, nàng còn thắt một chiếc nơ con bướm thật .
“Điện hạ, khi trở về ngài nhớ bảo thái y kiểm tra thể cho cẩn thận nhé, thứ t.h.u.ố.c đó gây tổn hại lớn cho cơ thể, chớ để di chứng gì đấy.”
Tam hoàng t.ử đỏ mặt: “Biết... .”
Hệ thống khẽ một tiếng: [Ký chủ đang lo lắng d.ư.ợ.c lực của mê tình hương quá mạnh, y giải tỏa d.ụ.c vọng, sẽ “bất lực” ?]
[Có ?]
Hệ thống ranh mãnh: [Chuyện kiểu để bản y thử qua mới .]
Tam hoàng t.ử cảm thấy mặt như đang bốc hỏa, phẫn uất gào thét trong lòng.
Thử cái gì mà thử!
Ta tìm ai thử hả?
Tầm mắt y rơi khuôn mặt Giang Nguyệt Dạng, cả thể xác lẫn tâm can đều xao động rạo rực.
Ai bảo bất lực chứ!
[Cơ mà, Tam hoàng t.ử vẫn từng trải qua chuyện phòng the, d.ư.ợ.c lực dữ dội như , khéo chừng sẽ gây tổn thương thật cho cơ thể y đấy.] Hệ thống tiếp một câu.
Giang Nguyệt Dạng mặt đầy vẻ kinh ngạc: [Tam... Tam hoàng t.ử vẫn... vẫn từng nữ nhân nào ?]
[Chuyện khiến cô ngạc nhiên lắm ?]
[Có một chút. Dù thì, nam nhân tâm trong sạch chính là một món quà vô cùng đến lớn dành cho thê t.ử tương lai.]
Hệ thống nửa hiểu nửa “ồ” một tiếng.
Lúc bấy giờ ở một nơi khác, trong một lâu gần Già Lam Lâu.
Nhiệt độ trong một nhã gian nào đó dần dần tăng cao, tràn ngập thở mập mờ cuồng nhiệt.
“Phù... phù! Ta ... nàng.”
“Muốn ... thì cưới .”
“Ta cưới.”
Chẳng bao lâu , trong phòng vang lên những thanh âm nũng nịu e ấp khiến đỏ mặt, cùng với hai luồng thở dốc nặng nề đan xen hòa quyện .
“Ưm!”
“Ta nàng đau ?”
“Nhẹ... nhẹ một chút. Quá... quá... ư!”
“Nàng nhịn một chút... Ta... bây giờ dừng .”