Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 350: Muốn Cùng Chàng Chung Một Chiếc Ô
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta thuê quý các lấy mạng của và Lô Cách, thể trả giá gấp đôi, chỉ cầu Thiếu các chủ tha cho một con đường sống.”
“Tha cho ngươi một con đường sống? Còn tên thì ? Có cần đại phát từ bi tha mạng luôn ?”
“Lô Trừng tới đây chỉ vì chính .”
Dạ Vô Ngân : “Được thôi, chỉ cần bạc trao đủ, thể lấy mạng ngươi.”
“Đa tạ Thiếu các chủ giơ cao đ.á.n.h khẽ.”
Lô Trừng liếc tên thuộc hạ theo một cái, tên thuộc hạ lập tức giao chiếc rương bấy lâu nay vẫn luôn ôm trong tay cho hắc y nhân.
Hắc y nhân mở cho Dạ Vô Ngân xem, bên trong chứa đầy ắp một rương đá quý đủ các loại màu sắc.
Dạ Vô Ngân hài lòng, liếc xéo Lô Trừng: “Ngươi thể .”
Lô Trừng nhúc nhích.
Dạ Vô Ngân lạnh giọng hỏi: “Còn việc gì nữa?”
“Lô Trừng còn một việc nhờ Thiếu các chủ giúp đỡ.”
“Ồ?”
“Lô Trừng nhờ Thiếu các chủ tay g.i.ế.c c.h.ế.t Chiến Thần tướng quân của Đại Hạ —— Lục Vân Đình.”
Ánh mắt Dạ Vô Ngân phát lạnh, khóe miệng nhếch lên nụ tà dị: “Có ngươi quên , cũng là Đại Hạ đấy.”
“Thiếu các chủ là kẻ trung quân ái quốc đến thế ?”
Dạ Vô Ngân lạnh một tiếng: “Nói cho cùng, lẽ hạng đó. mà... Nam Chiếu các ngươi động Đại Hạ, đây vui!”
“Nói như ... Thiếu các chủ là nhận vụ ăn ?”
“Thừa dịp bây giờ còn g.i.ế.c ngươi...” Dạ Vô Ngân tức khắc tỏa sát khí hãi hùng, “CÚT... NGAY... CHO... TA!”
Lô Trừng luồng sát khí dọa cho nuốt nước bọt ừng ực, xoay cất bước ngoài.
“À... đúng .”
Giọng của Dạ Vô Ngân như u hồn vẳng từ phía , bước chân Lô Trừng khựng .
“Cái gã Lô Liệt vương t.ử gì đó của các ngươi, gã thuê “Huyết Sát Các” g.i.ế.c , cần g.i.ế.c chỉ duy nhất một Lô Cách vương t.ử mà thôi.”
Nghe thấy lời , Lô Trừng đột nhiên đầu : “Lô Liệt bảo các ngươi g.i.ế.c , cớ ngày hôm đó các ngươi còn phân chia nhân thủ đ.á.n.h trọng thương, dốc lực truy sát Lô Cách?”
“Chuyện đó ...” Dạ Vô Ngân khẽ , “Đơn thuần là do ngươi ngứa mắt thôi.”
“Ngươi... ngươi dám đùa bỡn !”
“Đùa bỡn ngươi thì ? Ta thậm chí còn thể g.i.ế.c ngươi ngay tại đây nữa kìa!”
Dứt lời của Dạ Vô Ngân, một phi tiêu hình sáu cánh sượt qua gò má Lô Trừng. Nó cứa rách da thịt, m.á.u tươi lập tức chảy .
Lô Trừng sợ tới mức trợn tròn hai mắt, sắc mặt trắng bệch.
“Còn cút.” Dạ Vô Ngân đưa tay chống trán, “Phi tiêu tiếp theo sẽ cắm thẳng cổ ngươi đấy.”
Nghe , tên thuộc hạ bên cạnh Lô Trừng vội vàng gọi: “Chủ tử.”
Lô Trừng hồn, thở dốc từng cơn kịch liệt. Giọng điệu của y lộ một tia run rẩy: “Đi.”
Sau đó, hai liền xoay sải bước ngoài.
Đợi hai xa, hắc y nhân đóng cửa phòng .
Dạ Vô Ngân lạnh lùng : “Ra .”
Chẳng mấy chốc, Lô Cách và Đoạn Dịch liền từ phía Dạ Vô Ngân bước .
“Ngươi đều thấy cả chứ? Hắn ngươi c.h.ế.t đấy.”
Lô Cách hỏi: “Các hạ rốt cuộc vì giúp ?”
“Ta từ sớm , nhận sự ủy thác của khác thôi. Ngươi nên cảm thấy may mắn vì nàng cần ngươi sống sót, bằng đêm hôm đó ngươi sớm mất mạng .”
“Người đó vì cần sống?”
Dạ Vô Ngân dùng ánh mắt thâm sâu : “Câu hỏi của ngươi hỏi , tiếc là bao giờ hỏi nàng lý do. Nàng bảo ngươi sống, liền để ngươi sống. Nàng bảo ngươi c.h.ế.t, chẳng ai cứu nổi ngươi .”
“Đã như , xin các hạ chuyển lời giúp, nếu cơ hội, Lô Cách đích cảm tạ một phen.”
“Ta sẽ chuyển lời tới nàng.”
“Đa tạ.” Lô Cách móc một miếng ngọc bội đưa cho Dạ Vô Ngân, “Xin hãy chuyển giao miếng ngọc bội cho đó. Ngày , nếu đó nhu cầu, thể cầm miếng ngọc bội tìm tương trợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-350-muon-cung-chang-chung-mot-chiec-o.html.]
Dạ Vô Ngân nhận lấy ngọc bội, liếc một cái gì thêm.
Ở một bên khác, Lô Trừng khi chật vật chạy trốn khỏi chỗ Dạ Vô Ngân, trong lòng tràn đầy phẫn uất.
Y đưa tay chạm vùng da vết thương má, âm thầm thề độc nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t Dạ Vô Ngân.
“Chủ tử, thuộc hạ mang theo t.h.u.ố.c bên .” Tên thuộc hạ lấy t.h.u.ố.c dâng tới mặt y.
Lô Trừng cũng chẳng thèm : “Ngươi liên hệ với các tổ chức sát thủ khác, chỉ cần bọn chúng thể g.i.ế.c Thiếu các chủ “Huyết Sát Các” và Lục Vân Đình, bao nhiêu tiền cũng .”
“Rõ.”
Màn đêm càng lúc càng sâu hơn.
Lô Trừng trở Quỳnh Hoa Lâu, gọi mấy cô nương để trút giận, tự cho cả nồng nặc mùi rượu mới về quán dịch.
Vừa về đến quán dịch, y liền đụng mặt Lô Cách đang chuẩn ngoài.
Nhìn thấy Lô Cách, y lập tức tỉnh táo vài phần: “Lô Cách, muộn thế , định ?”
“Huynh mãi về, đang định tìm đây.”
Nghe lời , Lô Trừng yên tâm : “Ta , kịch thì cho trọn vẹn, nên chơi bời một chút.”
Đối với chuyện , Lô Cách gì, chỉ trầm mặt y hỏi: “Mặt thế?”
“Hả? Cái á?” Lô Trừng đưa tay sờ lên vết thương đóng vảy máu, “Không gì, bất cẩn mảnh vỡ quẹt thôi.”
“Đi thôi, chuyện khác về phòng tiếp.” Lô Trừng tiếp.
Rất nhanh, bọn họ về phòng của Lô Cách.
Lô Trừng tự rót cho một chén nước uống cạn : “Ta tra đám Lô Liệt phái tới truy sát chúng là ai .”
“Là ai?”
“Là tổ chức sát thủ nổi danh giang hồ “Huyết Sát Các”, võ công cực cao đêm hôm đó khả năng chính là Thiếu các chủ của “Huyết Sát Các”.”
“Thiếu các chủ ?”
Lô Trừng ừ một tiếng: “Nghe đồn, Thiếu các chủ của “Huyết Sát Các” tính tình m.á.u lạnh khát m.á.u võ công trút trời, hiện tại đang ở ngay kinh thành. Hơn nữa, hiện nay “Huyết Sát Các” đều theo hiệu lệnh của vị Thiếu các chủ .”
“Đã tra danh tính của đó ?”
“Không tra .”
Trầm mặc một lát, Lô Cách từ từ mở miệng: “Kế hoạch đổi một chút , diện kiến Thiên Khả Hãn.”
***
Hôm , tuyết đọng phủ trắng mặt đất, Giang Nguyệt Dạng tỉnh dậy thấy tiếng xúc tuyết bên ngoài.
Nàng chậm rãi dậy, mắt còn mở hẳn cất tiếng gọi: “Hương Lăng.”
Chẳng mấy chốc, Hương Lăng đang ở ngoài chỉ huy hầu tiền viện xúc tuyết liền Thanh Chi gọi .
Trên tay nàng còn bưng theo một chậu nước nóng: “Cô nương, đêm qua tuyết rơi dày lắm, bên ngoài bây giờ trắng xóa một vùng.”
“Vậy nhất định là lắm.”
Hương Lăng gật đầu lia lịa: “Đẹp vô cùng luôn ạ.”
Giang Nguyệt Dạng ngẫm nghĩ một chút hỏi: “Bây giờ là giờ nào ?”
“Còn một khắc nữa là đến giờ Thìn ạ.” (6:45)
“Vậy thì vẫn còn kịp thời gian, hôm nay bộ tới đó.”
Hai khắc , Giang Nguyệt Dạng ăn mặc chỉnh tề khỏi cửa triều, bên cạnh chỉ một Cốc Vũ theo.
Nàng che ô dạo bước phố, ngắm thế giới nhuộm trắng bởi những bông tuyết, tâm trạng vô cùng vui vẻ khoan khoái.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đi bao lâu, nàng liền thấy Lục Vân Đình đang cưỡi lưng ngựa dầm trong tuyết.
Cảnh tượng đó tựa như một bức tranh thủy mặc, khuôn mặt lạnh lùng góc cạnh của Lục Vân Đình mang theo chút tiêu sái phong trần.
Trái tim Giang Nguyệt Dạng rung động mãnh liệt, cái gọi là “ gặp định một đời” ắt hẳn chính là cảm giác của nàng lúc nhỉ?
Thấy nàng che ô thong thả bước từ màn tuyết trắng, Lục Vân Đình xoay xuống ngựa tiến về phía nàng.
“Sao nàng xe ngựa?” Lục Vân Đình đón lấy chiếc ô trong tay nàng.
“Muốn ngắm cảnh tuyết đường một chút.”
Giang Nguyệt Dạng ngước mắt chiếc ô giấy dầu đầu, ngay đó tiếp: “Muốn cùng chung một chiếc ô.”