Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 35: Giờ Làm Việc Tán Gẫu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khổng Tế Tửu tiếng liền ngẩng đầu lên, quan sát Giang Nguyệt Dạng một hồi lâu mới đặt bút trong tay xuống.

 

Ông nghiêm nghị : “Bởi vì thời gian chút gấp gáp nên phòng việc của ngươi vẫn chuẩn xong. E rằng tạm thời chịu thiệt thòi việc ở khu vực chung bên ngoài .”

 

“Không ạ, càng đông càng náo nhiệt.” Giang Nguyệt Dạng chẳng hề để tâm .

 

Khổng Tế Tửu đối với chuyện đỗi hài lòng: “Công việc chính của ngươi là tu bổ sách vở trong Tàng Thư Lâu, những việc khác cần bận tâm. Sau hiểu thì cứ hỏi Bùi Ngôn, là cấp trực tiếp của ngươi.”

 

Cấp trực tiếp là cái quỷ gì thế?

 

Trợ lý? Hay là thư ký?

 

Giang Nguyệt Dạng liếc Bùi Ngôn một cái, trong lòng vô cùng khó hiểu. Song, nàng hỏi mà chỉ đơn giản đáp một tiếng.

 

Khổng Tế Tửu phất phất tay, hiệu nàng thể việc.

 

Giang Nguyệt Dạng và Bùi Ngôn lượt xoay rời , Khổng Tế Tửu theo bóng lưng bọn họ, như điều suy nghĩ.

 

Hôm qua Nguyên Đế gọi ông qua chuyện, cũng chẳng thèm vòng vo tam quốc, thẳng thắn bảo rằng ngài cần Giang Nguyệt Dạng bất kỳ công việc bổn phận nào, chỉ cần mỗi ngày nàng triều ăn dưa hóng drama là .

 

Ý tứ ngoài lời chính là, công việc vốn dĩ thuộc về Giang Nguyệt Dạng thể kín đáo để khác để lộ dấu vết.

 

thì, cũng tất cả đều chuyện tiếng lòng.

 

Hơn nữa, Nguyên Đế hiểu quá rõ sự bất học vô thuật của Giang Nguyệt Dạng , lúc từ tận đáy lòng ngài tin chắc nàng thể nào thành nổi công việc tu bổ sách vở.

 

Bởi , ngài lo lắng đám triều thần tật giật sẽ nhân cơ hội mà đuổi nàng khỏi triều đình.

 

Ngài thể độc đoán chuyên quyền giữ chặt Giang Nguyệt Dạng triều, nhưng e rằng sẽ khiến những sĩ t.ử trong thiên hạ rõ nội tình chịu ấm ức lạnh lòng.

 

Điều quan trọng nhất là, ngài thật sự trở thành bạo quân hôn quân gì cả.

 

Bùi Ngôn sắp xếp cho Giang Nguyệt Dạng ở một góc tương đối thanh tĩnh, đó là chỗ dọn dẹp từ giờ tan hôm qua.

 

Đồ đạc mặt bàn vô cùng đơn giản, ngoại trừ văn phòng tứ bảo thì chỉ một chậu hoa cúc chuẩn đặc biệt cho Giang Nguyệt Dạng.

 

Tuy giống quý hiếm gì, nhưng thắng ở chỗ nhỏ nhắn xinh xắn.

 

“Nghe Tiểu Giang đại nhân thích hoa cỏ, đây là hạ quan cố ý chuẩn cho ngài.”

 

Giang Nguyệt Dạng nở nụ cảm kích với : “Đa tạ, xin hỏi hiện tại cần gì?”

 

“Công việc gấp ạ, ngày đầu tiên ngài cứ quen với môi trường .”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, cần việc thì còn gì bằng nữa chứ.

 

“Vậy... cần hạ quan dẫn ngài dạo xung quanh một vòng xem ?”

 

“Ta nghỉ ngơi một chút .” Từ Thái Hòa Điện bộ một mạch tới đây, nàng mệt đứt .

 

“Được , ngài việc gì cứ gọi .”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, Bùi Ngôn trở về chỗ của vùi đầu việc.

 

Hắn và hai biên tu khác chính là những gánh vác phần công việc bổn phận của Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng xuống vị trí của , ngó nghiêng đ.á.n.h giá một vòng xong liền móc từ trong tay áo một túi thịt bò khô, lén lén lút lút gặm ăn.

 

[Tiểu Qua, bây giờ là mấy giờ ?]

 

[Tám giờ rưỡi.]

 

Thời gian việc của quan viên Đại Hạ là từ tám giờ sáng thượng triều đến năm giờ chiều tan sở, ở giữa nghỉ ngơi hai tiếng, trong cung sẽ cung cấp bữa trưa việc.

 

Giang Nguyệt Dạng c.ắ.n mạnh một miếng thịt bò khô, than ngắn thở dài với hệ thống: [Mình đúng là càng sống càng thụt lùi mà, giờ đây đến cả chế độ chín giờ sáng về năm giờ chiều cũng vớt vát nổi.]

 

[Thật thấy ký chủ hiện tại sống cũng tệ đến thế, ít nhất thì bây giờ cô đang sở hữu một nghìn mẫu chức điền cơ mà.]

 

Giang Nguyệt Dạng chấn kinh: [Nhiều thế á! Vậy chẳng biến thành địa chủ lão gia ?]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mọi : Quan lão gia thơm hơn địa chủ lão gia gấp vạn ?

 

Hệ thống cũng tài nào hiểu nổi nàng: [Ký chủ, ông ngoại cô chẳng nhất phú thương Đại Hạ ? Sao chỉ vỏn vẹn một nghìn mẫu mà hai mắt cô sáng rực lên thế?]

 

[Ông ngoại tiền chứ tiền , gì mà vui vẻ cơ chứ?]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-35-gio-lam-viec-tan-gau.html.]

Hệ thống tạt cho nàng một gáo nước lạnh: [Chức điền cũng của cô. Nếu ký chủ quan nữa thì triều đình sẽ thu hồi chức điền đó ngay.]

 

Giang Nguyệt Dạng từng tìm hiểu qua những thứ , bèn “a” lên một tiếng.

 

cũng lấy thất vọng cho lắm, dù thì nàng cũng hạ quyết tâm để ca ca nuôi cả đời .

 

Nếu là kiếp , nàng nhất định sẽ vô cùng khinh bỉ loại hành vi chỉ dựa dẫm khác như thế .

 

kiếp nàng nghĩ thông suốt , để cho dựa dẫm thì tội gì mà ?

 

Đời ngắn ngủi mấy chục năm, việc gì tự tìm khổ chứ?

 

Hệ thống quá đỗi hiểu rõ ký chủ của , thấy nàng vẻ mặt thèm bận tâm liền ngay nàng đang toan tính điều gì.

 

[Ký chủ, vạn nhất khi ca ca cô thành , tẩu t.ử của cô vui lòng để ca ca nuôi cô nữa thì cô tính ?]

 

[Hả?] Giang Nguyệt Dạng cảm thấy hệ thống đang hỏi một câu hết sức vô nghĩa: [Ca ca sẽ bao giờ thích một cô nương hẹp hòi , giả thiết tồn tại nhé.]

 

Hệ thống ngẫm cũng đúng, với sự cưng chiều mà nhà họ Giang dành cho ký chủ, khoan hãy đến việc vợ chồng Giang Thượng thư sẽ trải sẵn đường lui cho nàng, mà ngay cả ông ngoại nàng cũng tuyệt đối thể bỏ mặc nàng.

 

lúc ký chủ mới chào đời, ông ngoại nàng tặng ngay cho nàng mấy chục gian cửa hàng .

 

Đó là thứ mà ngay cả Giang Tuần cũng .

 

Tuy nhiên, những chuyện ký chủ đều chẳng hề .

 

Hệ thống : [Xem thì cảnh ngộ hiện tại của ký chủ đúng là chút t.h.ả.m thật.]

 

Mọi : Nếu quan chức ngũ phẩm mà còn tính là thảm, bọn họ tính là cái thá gì?

 

Ba nhóm Bùi Ngôn đang cắm cúi gánh vác công việc cho Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng nhai nốt miếng thịt bò khô trong miệng nuốt xuống: [Không bao giờ Bệ hạ mới cho từ quan nhỉ?]

 

[ đoán là cái ngày cô trở thành Thái t.ử phi .]

 

[Thế thì thà cứ mãi như thế còn hơn.] Giang Nguyệt Dạng buột miệng thốt lên trong lòng.

 

Mọi kinh hãi, Tiểu Giang đại nhân cư nhiên Thái t.ử phi!

 

Một tai mắt nào đó của Thái t.ử thầm lặng ghi nhớ chuyện trong lòng.

 

[Khát nước quá.] Giang Nguyệt Dạng đông ngó tây: [Ở đây nước uống ở thế nhỉ?]

 

[Không , ký chủ tự tìm mà hỏi . Đừng nhát, hiện tại ở đây ngoại trừ Khổng Tế Tửu thì chức quan của cô là đến nhất đấy.]

 

là thế thật, một màu áo xanh lục bạt ngàn của các cấp .

 

Giang Nguyệt Dạng vốn dĩ nhút nhát sợ lạ, phủi phủi tay định bụng dậy tìm Bùi Ngôn hỏi thử.

 

Thế nhưng còn kịp hành động thì một vị đồng liêu khuôn mặt trẻ con như búp bê bưng một ấm bước tới.

 

Chỉ thấy tới bàn của Giang Nguyệt Dạng, vẻ ngượng ngùng : “Tiểu Giang đại nhân, ngài uống ?”

 

Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt: [Trùng hợp thế, vặn đang khát nước.]

 

Vị quan viên mặt búp bê thấy lời , tim khẽ run lên một cái, vội vàng chữa cháy: “Hạ quan thấy ngài đang ăn đồ ăn nên nghĩ chắc ngài sẽ uống nước. Là hạ quan đường đột .”

 

Dứt lời, quan viên mặt búp bê định cầm ấm về.

 

Nào ngờ, Giang Nguyệt Dạng nở nụ ngọt ngào: “Đa tạ, vặn đang khát nước đây. Ngươi ăn chút thịt bò khô ?”

 

“Không cần cần ạ, đây là việc hạ quan nên .” Vị quan viên mặt búp bê thụ sủng nhược kinh xua xua tay, nhưng đôi mắt kìm mà liếc túi gấm đựng thịt bò khô một cái.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy thế bèn lấy hai thanh thịt bò khô đưa cho : “Nếm thử , ngon lắm đó.”

 

Đại Hạ luật lệ quy định bò cày tùy tiện g.i.ế.c mổ, cho nên ngay cả Nguyên Đế cũng chẳng thể ăn thường xuyên, huống chi là những quan viên nhỏ bé như bọn họ.

 

Chỗ thịt bò mà Giang Nguyệt Dạng đang ăn đều là do ông ngoại nàng đưa tới.

 

Vị quan viên mặt búp bê do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy thanh thịt bò khô: “Vậy... hạ quan khách sáo nữa.”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, vươn tay định tự rót uống.

 

Gương mặt búp bê thấy thế vội vàng nhanh tay hơn nàng một bước nhấc ấm lên, chẳng hai lời liền rót ngay cho Giang Nguyệt Dạng một chén đầy.

 

 

Loading...