Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 349: Cái Điệu Bộ Ngốc Nghếch Kia Y Hệt Nhau!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Thời bừng tỉnh lấy tay che mặt, đúng là độn thổ vì hổ quá mà.

 

Lúc , Nguyên Đế cùng văn võ bá quan cũng tìm lý trí, ai nấy đều cúi đầu nhịn .

 

Hóa lúc nhỏ Tần đại nhân ... như .

 

Giang Nguyệt Dạng liếc về phía Tần Thời, lẩm bẩm trong lòng: [Nếu hồi nhỏ quen Tam hoàng tử, chắc chắn hai sẽ chơi với cho xem.]

 

Tam hoàng tử: Cái gì cơ? Mắc mớ gì tới ?

 

Hệ thống ha ha lớn: [ đúng đúng, hai họ đều từng tè thẳng mặt khác, chắc chắn chơi với .]

 

Ký ức chẳng mấy tức khắc ùa về trong tâm trí Nguyên Đế, kèm theo đó là thứ mùi vị khó mà quên nổi.

 

Tam hoàng t.ử chợt nhớ , Giang Nguyệt Dạng và Tiểu Qua từng ăn dưa chuyện hồi nhỏ y trèo lên đầu phụ hoàng tiểu.

 

Văn võ bá quan cũng nhớ chuyện , thế là càng nhịn vất vả hơn.

 

Giang Nguyệt Dạng thu hồi tầm mắt, tiếp tục hỏi: [Ngoài chuyện , chắc hẳn còn học đòi chuyện khác nữa đúng ?]

 

Hệ thống “ừm” một tiếng: [Có một mùa đông, ca ca dùng nước lạnh tắm rửa, thấy thế là cũng dùng nước lạnh tắm theo, chẳng gì bất ngờ khi nhiễm phong hàn.

 

ngờ , ca ca tắm nước lạnh chẳng qua là vì xem tranh hoan ái nam nữ, trong khô nóng khó nhịn nên mới dùng nước lạnh để hạ nhiệt mà thôi.]

 

Nghe thấy lời , hình tượng mỹ của ca ca trong lòng Tần Thời tức khắc xuất hiện một vết nứt.

 

[Chưa hết , ca ca thường xuyên ăn bữa sáng, cũng thấy thế là ngầu. Kết quả, học đòi nhịn ăn sáng suốt một tháng liền, thế là đau dày.

 

Đâu ngờ, ca ca chỉ là ăn sáng ở nhà mà thôi.]

 

Văn võ bá quan: Ngốc xít thật đấy... mà cũng t.h.ả.m quá...

 

Nguyên Đế thầm lắc đầu, Tần ái khanh hồi nhỏ thích tự hành hạ bản như , thể sống sót lớn lên đúng là kỳ tích.

 

Anh Quốc công Tam hoàng t.ử một cái, sang Tần Thời một cái, hai xác định ruột thịt đấy chứ?

 

Cái điệu bộ ngốc nghếch y hệt luôn!

 

Giang Nguyệt Dạng khó hiểu: [Hồi nhỏ ... ừm... khó như , tại lớn lên đổi ngoạn mục thế nhỉ, thậm chí còn năng lực lên vị trí Đại Lý Tự Thiếu khanh nữa chứ.]

 

Nàng xong thì dường như nhớ điều gì: [Chẳng lẽ... cái ghế Đại Lý Tự Thiếu khanh của lai lịch bất chính ?]

 

Tần Thời: “...”

 

Nguyên Đế – tận mắt chứng kiến Tần Thời tỏa sáng rực rỡ trong kỳ điện thí:... Não bộ dùng việc suy đoán lung tung thế .

 

Hệ thống : [Ký chủ, cô nghĩ nhiều , tất cả những gì Tần Thời hôm nay đều dựa thực lực của bản cả đấy.

 

Sở dĩ đổi lớn đến thế, còn nhờ một câu mà biểu dành cho .]

 

[Câu gì thế?]

 

[Biểu với : Đại biểu ca ăn phân thì cũng xông ăn theo đấy ?]

 

Nguyên Đế đỡ trán, quả dưa hôm nay mùi vị hề bình thường chút nào.

 

Văn võ bá quan thầm nghĩ, Tần đại nhân ngày hôm nay quả thực nhờ đòn cảnh tỉnh chí mạng của vị biểu !

 

Giang Nguyệt Dạng từ từ giơ ngón tay cái lên: [Biểu của Tần Thời gì là dám nấy thật đấy, đúng là tấm gương sáng cho chúng noi theo!]

 

[Chuẩn luôn, ở thời đại , khuê các thiên kim dám thốt lời bộc trực như thế đúng là ít càng ít.] Hệ thống hắng giọng một tiếng, [Được , dưa hôm nay đến đây là kết thúc, cảm ơn chú ý lắng , hẹn gặp nhé.]

 

Giang Nguyệt Dạng chê bai: [Tiểu Qua, trò mới của mi ngày càng nhiều đấy. Làm vẻ như thể đang phát biểu diễn thuyết trang trọng .]

 

[Ăn dưa cũng cần cảm giác nghi thức chứ bộ.]

 

[Rồi ... mi thích là .]

 

***

 

Cùng lúc đó ở một bên khác, bên trong quán dịch.

 

Lô Cách đang giường bỗng nhiên mở bừng mắt, Vạn Cổ vốn luôn ẩn nấp trong bóng tối liền lặng lẽ xuất hiện giường.

 

Sự tồn tại của Vạn Cổ, Lô Trừng .

 

Ban đầu, Vạn Cổ Lô Cách sắp xếp để âm thầm bảo vệ hai bọn họ, nào ngờ giờ đây dùng để giám sát Lô Trừng.

 

Vạn Cổ quỳ một gối mặt đất: “Chủ tử.”

 

“Nói.”

 

“Đại vương t.ử liên lạc với của “Huyết Sát Các”. Ngoài , thuộc hạ phát hiện Đại vương t.ử giấu một chiếc hộp, bên trong đựng một bình nước màu mùi.”

 

Lô Cách dậy: “Ngươi tìm cơ hội tráo bình nước đó đây.”

 

“Rõ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-349-cai-dieu-bo-ngoc-nghech-kia-y-het-nhau.html.]

Lô Cách xua tay, Vạn Cổ ẩn trong bóng tối.

 

Vạn Cổ rời lâu, Lô Trừng mang t.h.u.ố.c đến thăm hỏi thương thế của Lô Cách.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Lô Cách, đến đổi t.h.u.ố.c cho .”

 

Lô Cách cầm lấy lọ t.h.u.ố.c tay Lô Trừng đặt sang một bên: “Chuyện t.h.u.ố.c cứ để Đoạn Dịch bọn họ . , tra manh mối của đám ?”

 

Sắc mặt Lô Trừng đổi: “Vẫn , tối nay định đến Quỳnh Hoa Lâu dò la tin tức xem .”

 

“Ta để Đoạn Dịch cùng .”

 

Lô Trừng từ chối: “Không cần , thương thế của lành, Đoạn Dịch vẫn nên ở bảo vệ thì hơn.

 

Đệ cứ yên tâm, thủ đoạn hành thích của đám thì bọn chúng sẽ tay ở Quỳnh Hoa Lâu .”

 

“Vậy sớm về sớm.”

 

Lô Trừng gật đầu: “Ta sang phía Tây Vực tìm hiểu tình hình xem .”

 

Đợi Lô Trừng rời khỏi phòng, Lô Cách cầm lọ t.h.u.ố.c Lô Trừng mang tới lên chăm chú.

 

Lời dối của Lô Trừng phá hủy chút lòng tin cuối cùng của dành cho y.

 

Hắn siết chặt bình t.h.u.ố.c trong tay, đầu ngón tay trắng bệch: “Đoạn Dịch, mang bình t.h.u.ố.c Lục tướng quân phái đưa tới đây.”

 

Không lâu , Đoạn Dịch liền tìm một chiếc hộp, lấy bình t.h.u.ố.c bên trong mang tới.

 

Lô Cách buông tay, mặc cho bình t.h.u.ố.c trong tay lăn rơi xuống đất.

 

“Bôi t.h.u.ố.c cho .”

 

Loại t.h.u.ố.c mà Lục Vân Đình sai đưa tới hôm đó, khi để đại phu kiểm tra qua , là một loại t.h.u.ố.c trị thương cực .

 

Lô Trừng khuyên nên dùng, vì để phòng ngừa vạn nhất nên cũng đụng tới.

 

Đối với mệnh lệnh của Lô Cách, Đoạn Dịch xưa nay từng nửa lời dị nghị nghi vấn, rút nút bình liền bắt đầu bôi t.h.u.ố.c cho .

 

***

 

Màn đêm dần buông xuống, Giang Nguyệt Dạng xích đu ngắm vầng trăng sáng vằng vặc trời.

 

Sau đêm nay, sẽ gì nhỉ?

 

Tên Dạ Vô Ngân sẽ bại lộ chứ?

 

Lúc , Lục Vân Đình xuống bên cạnh nàng, xoa đầu nàng khẽ hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”

 

Trang còn hết, xin nhấn sang trang kế tiếp để tiếp nội dung đặc sắc!

 

Giang Nguyệt Dạng tựa đầu vai : “Thiếp đang nghĩ xem chúng sẽ .”

 

Trong giọng của Lục Vân Đình ngập tràn ý : “Sau chúng sẽ thành , sẽ con cái.”

 

Hai má Giang Nguyệt Dạng ửng hồng, hờn dỗi : “Ai thèm sinh con cho chứ?”

 

“Ngoài nàng thì còn thể là ai nữa?”

 

“Không thèm để ý tới .”

 

Lục Vân Đình nhẹ nhàng hôn lên trán nàng một cái: “Bất luận thế nào, lòng cũng sẽ bao giờ đổi .”

 

“Dạ” Giang Nguyệt Dạng nép sát lòng .

 

Ở một nơi khác, Lô Trừng dẫn đến Quỳnh Hoa Lâu, chẳng bao lâu lén lút rời khỏi Quỳnh Hoa Lâu bằng cửa .

 

Chừng hơn một khắc , Lô Trừng dẫn thuộc hạ tới một căn nhà hẻo lánh.

 

Cánh cửa gỗ khép hờ, y trực tiếp đẩy cửa bước . Ánh nến bên trong phòng chập chờn, phản chiếu vài bóng .

 

Ngay đó, cửa phòng mở . Một hắc y nhân bịt mặt bên trong, đó nghiêng sang một bên.

 

Lô Trừng đó là ý mời y bước qua, thế là nhấc chân về phía hắc y nhân.

 

Đợi y tới cửa, hắc y nhân liền dẫn y bước bên trong.

 

Chẳng mấy chốc, y liền thấy một nam t.ử đang bắt chéo chân ghế đẩu, mặt đeo một chiếc mặt nạ.

 

“Thật ngờ còn kịp tìm đến ngươi, ngươi đến gan chủ động tìm đến , Lô... Trừng... vương tử.”

 

Lô Trừng giật , lúc y liên lạc với của “Huyết Sát Các” rõ ràng dùng phận thương nhân ngoại địa.

 

Thế nhưng, y nhanh lấy bình tĩnh.

 

“Thiếu các chủ là ai mà vẫn đồng ý gặp mặt, xem giữa ngươi và chuyện để bàn bạc .”

 

Dạ Vô Ngân nhếch môi khẩy: “Ngươi bàn chuyện gì?”

 

 

Loading...