Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 348: Là Tôi Thì Tôi Đi Phẫu Thuật Thẩm Mỹ Xuyên Đêm Luôn Cho Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi chiếc ủng bay tới, Nguyên Đế theo bản năng ngửa .
Lý Phúc Toàn sợ đến hồn xiêu phách lạc, thấy chiếc ủng đập trúng Nguyên Đế, thở phào nhẹ nhõm một liền định the thé giọng quát tháo xem kẻ nào đến gan tày trời như .
Nguyên Đế giơ tay ngăn , ông xem thử rốt cuộc bọn họ dám đ.á.n.h túi bụi ngay tại Thái Hòa Điện .
“Ngươi thử đụng cái nữa xem!”
“Đụng ngươi thì nào! Có ngon thì nhào vô đ.á.n.h một trận với lão tử!”
“Tưởng sợ ngươi chắc!”
“Tới luôn !”
“Bớt nóng, bớt nóng, Bệ hạ còn đang đấy!”
“ đúng , quân t.ử động khẩu bất động thủ. Mọi đều là đồng liêu, chớ vì chuyện mà tổn thương hòa khí.”
“Ái chà Đứa cháu chắt nào giẫm lên chân thế !”
“Xin , Trần đại nhân, cố ý .”
“Giày của ? Tên khốn nào thừa cơ trộm mất giày của hả? Cái đồ nghèo kiết xác, đến một đôi giày cũng mua nổi ?”
Nguyên Đế liếc chiếc ủng mặt, chẳng hiểu cảm thấy những lời của Trần đại nhân dường như đang c.h.ử.i xéo .
Giang Nguyệt Dạng khoái chí xem: [Tiểu Qua, là chúng xem cho xong trò vui mắt hẵng ăn dưa tiếp nhé?]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Nhất trí.]
Nghe thấy ăn dưa tiếp, Nguyên Đế tức khắc vui.
Ông lớn tiếng quát nạt: “Đủ !”
Văn võ bá quan đang cãi đỏ mặt tía tai lập tức ngậm miệng, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế giằng co cuối cùng.
Giang Nguyệt Dạng thấy một võ tướng đang xách bổng một quan văn lên, hai chân lơ lửng giữa trung.
Nàng còn thấy Ngụy đại nhân và một võ tướng đang túm chặt cổ áo , mũ quan lệch hẳn sang một bên.
Những khác cũng áo xống xộc xệch, đầu tóc bù xù.
Trần đại nhân của Hộ bộ thì mất một chiếc ủng, chân còn đang giẫm lên một chiếc mũ quan chẳng là của vị nào.
Tóm là một mớ hỗn độn.
điều khiến Giang Nguyệt Dạng bất ngờ là, Tam hoàng t.ử thừa cơ quậy phá như Anh Quốc Công.
Lúc , y chỉ yên lặng tại chỗ xem kịch vui. Đã thế, trông bộ dạng còn chẳng mấy hào hứng.
Nguyên Đế trầm giọng: “Các ngươi đợi trẫm gọi Cấm quân lôi từng tên !”
Nghe thấy lời , đám quan văn và võ tướng đang dính chùm đồng loạt buông tay.
Sau đó, thì chỉnh đốn y phục, kẻ thì cúi nhặt mũ quan, lo vuốt ve chải chuốt mái tóc.
“Trần đại nhân, nhấc chân lên chút, ngài giẫm trúng mũ của .”
Trần đại nhân theo bản năng nhấc chân lên, đồng thời cũng cúi đầu dáo dác tìm giày của .
“Giày của ? Có ai thấy giày của ?”
Nguyên Đế khẩy: “Trần ái khanh, khanh xem cái thứ mặt trẫm đây là cái gì?”
Nghe , văn võ bá quan đồng loạt qua, bọn họ cuối cùng cũng thấy chiếc ủng đang sừng sững long án.
Trần đại nhân thấy chiếc ủng long án thì nhất thời nên phản ứng thế nào cho .
Bệ hạ sẽ vì một cơn thịnh nộ mà c.h.é.m đầu ông đấy chứ?
Nguyên Đế thể dung túng cho ông càn rỡ bực !
Nguyên Đế liếc bàn chân giày của Trần đại nhân, nhạt một tiếng: “Trần ái khanh, khanh tới giải thích cho trẫm xem, chiếc ủng của khanh mà bay tới mặt trẫm thế hả?”
“Thần... thần cùng Phong tướng quân cãi đỏ cả mắt, lúc tức giận quá độ mới cởi ủng , nhưng thần tuyệt đối ý mạo phạm Bệ hạ!
Là Phong tướng quân đ.á.n.h bay chiếc ủng trong tay thần ngoài, thần ngờ nó bay thẳng tới mặt Bệ hạ. Thần tội!”
Nguyên Đế sang vị Phong tướng quân trong lời Trần đại nhân.
Phong tướng quân ôm quyền : “Bệ hạ, mạt tướng đó là phản xạ điều kiện khi thấy Trần đại nhân cầm vũ khí định tấn công mạt tướng ạ. Xin Bệ hạ thứ tội!”
“Thần , thần chỉ màu chút thôi!”
“Ngụy biện! Bệ hạ, ông đang ngụy biện đấy! Mạt tướng mà đ.á.n.h bay chiếc ủng thì nó tát thẳng mặt mạt tướng .”
“Ngươi đừng ngậm m.á.u phun !”
“Lão t.ử thèm vu khống ngươi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-348-la-toi-thi-toi-di-phau-thuat-tham-my-xuyen-dem-luon-cho-roi.html.]
Thấy hai sắp sửa cãi tiếp, Nguyên Đế nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m mạnh xuống mặt bàn một cái, hai tức khắc câm nín.
Nguyên Đế xoa xoa huyệt thái dương: “Vừa , bộ những ai thất lễ điện, đều phạt bổng lộc một năm!”
Nghe thấy hình phạt bực , Giang Nguyệt Dạng theo bản năng phàn nàn với hệ thống: [Sao phạt một năm bổng lộc thế nhỉ? Ít nhất cũng bắt thêm ba ngàn chữ bản kiểm điểm, công khai sám hối bàn dân thiên hạ chứ!]
Hệ thống vô cùng đồng tình: [Chuẩn luôn chuẩn luôn, mỗi tháng mấy lượng bạc bổng lộc, bọn họ căn bản chả thèm care! Hình phạt gãi ngứa thế chẳng bọn họ nhớ đời .]
Văn võ bá quan: Cái tên Tiểu Qua , ngươi tưởng ai cũng giàu nứt đố đổ vách như Tiểu Giang đại nhân chắc? Mất một năm bổng lộc cũng đau ví lắm chứ bộ?
Nguyên Đế ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy bọn họ lý.
Thế là, ông cất lời: “Ngoài , là các khanh thừa thãi sức lực chỗ xả, thì quét đường phố Chu Tước ba ngày liên tiếp !”
Lời thốt , những quan viên phần tham gia cãi lộn ẩu đả đều ngơ ngác.
Bệ hạ cái gì cơ?
Quét đường phố Chu Tước ba ngày liên tiếp á?
Đừng mà!
Mất mặt c.h.ế.t !
Giang Nguyệt Dạng trong lòng phấn khích hú hét ầm ĩ: [Quét đường phố đúng là đỉnh của chóp!
Một đám đại thần triều đình cầm chổi quét đường cái, cảnh tượng đó nhất định là siêu cấp hoành tráng! Tới lúc đó, nhất định xí chỗ hàng đầu để hóng hớt!]
[Hahaha...] Tiếng của hệ thống vang vọng khắp đại điện: [Nghĩ thôi thấy nhục nhã ê chề . Là thì phẫu thuật thẩm mỹ xuyên đêm luôn cho .]
Nghe xong tiếng lòng của hai bọn họ, cả đám tức khắc hồn.
“Bệ hạ, thần sai , thần nguyện chịu phạt thêm một năm bổng lộc nữa, xin Bệ hạ thu hồi mệnh lệnh ban.”
“Bệ hạ, thần cũng ạ!”
“Bệ hạ...”
“Bệ hạ...”
Các quan viên thất lễ điện nhao nhao mồm năm miệng mười cầu xin, đặc biệt là Anh Quốc Công - kẻ vì ham vui chốc lát mà tiền mất tật mang.
Chỉ thấy ông “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, mếu máo : “Bệ hạ, lão thần chỉ là can ngăn thôi, lão thần vô tội mà.”
Nghe , Nguyên Đế nhếch môi hừ nhẹ một tiếng: “Anh Quốc Công, trẫm rõ mồn một, khanh cố ý thừa cơ hỗn loạn đ.ấ.m Nghiêm tướng quân một cú, cố ý thừa dịp đá Lưu ái khanh một cước, còn cố ý...”
“Bệ hạ, xin đừng nữa, lão thần nhận phạt ạ.”
“Anh Quốc Công, ngài thể cái trò đó chứ!”
“Ồ Ta hiểu , ngài đang mượn gió bẻ măng, trả thù riêng!”
Khóe miệng Anh Quốc Công giật giật, xòa bồi tội: “Các vị, chớ nổi nóng, tổn hại thể đấy.”
“Hừ!”
Nguyên Đế thấy bọn họ náo loạn thêm nữa, thở dài một : “Trò hề tới đây là chấm dứt. Còn về chuyện tăng quân lương, để hãy bàn.”
Sau đó, buổi thiết triều tiếp tục diễn .
Giang Nguyệt Dạng thấy còn trò vui để xem nữa, bèn cùng hệ thống tiếp tục ăn dưa.
[Tiểu Qua, ban nãy chúng tới đoạn nào ?]
Hệ thống hồi tưởng một chút: [Nói tới đoạn Tần Thời chuyện gì cũng bắt chước ca ca y.]
[Thế y học những cái gì?]
[Tè b.ắ.n xa.]
Lời thốt , hệ thần kinh trung ương não bộ của Nguyên Đế và văn võ bá quan đồng loạt đơ tập.
Não bộ của Tần Thời thậm chí còn tê liệt .
Giang Nguyệt Dạng khựng : [Tiểu Qua, ngươi gì cơ? Nói nữa xem, rõ.]
[ bảo Tần Thời học theo ca ca y tè b.ắ.n xa.]
[Hớ... hớ...] Khóe miệng Giang Nguyệt Dạng co giật.
Hệ thống : [Trong mắt Tần Thời, ca ca y là một vô cùng lợi hại. Có một ngày nọ, y tình cờ thấy ca ca thể tè b.ắ.n xa tít mù tắp, y khâm phục sát đất.
Thế là ngày nào y cũng nhịn tiểu để luyện tập, lập chí tè b.ắ.n xa vượt mặt ca ca !]
[Thế... thế nữa? Y vượt qua ?]
Hệ thống bật phì: [Có vượt qua thì , nhưng là y tè b.ắ.n trúng nguyên một mặt của ca ca y!]