Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 346: Đối Với Ta, Thế Giới Này Chỉ Có Nàng Mới Là Chân Thực
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi ngốc đấy?”
Dạ Vô Hấn chớp mắt nàng chớp.
“Nếu coi ngươi là bạn, liệu giao chuyện quan trọng như cho ngươi ?”
Dạ Vô Hấn khẽ nhếch khóe môi: “Vậy xem là chút ngốc mà tự .”
Nghe thừa nhận ngốc một cách dứt khoát như , Giang Nguyệt Dạng còn chút quen.
Nàng dém dém góc chăn cho : “Được , ngươi nghỉ ngơi cho , về đây.”
Thấy nàng xoay định , Dạ Vô Hấn lập tức vươn tay nắm chặt lấy cổ tay nàng: “Đừng .”
Giang Nguyệt Dạng rũ mắt bàn tay cổ tay , dường như thứ gì đó đang chực trào .
Kết quả, giọng của Dạ Vô Hấn cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: “Ta đây là vì giúp nàng mới cảm lạnh đấy, nàng chịu trách nhiệm với , ít nhất cũng đợi hạ sốt hãy . Bằng , mà sốt đến ngốc thật thì tính ?”
“Lắm chuyện.” Giang Nguyệt Dạng xuống giường, “Thân thể của ngươi từ nhỏ tập võ, yếu ớt thế chứ?”
Dạ Vô Hấn rụt rụt cổ: “Nàng đội gió lạnh đuổi theo tên bao lâu ? Tên đó chạy trốn đỉnh thật sự.”
“Ngươi mà đuổi kịp ?”
“Ta dĩ nhiên thể dễ dàng đuổi kịp , nhưng chẳng tránh mặt một khác ? Khụ khụ, khụ khụ!”
Nghe ho, Giang Nguyệt Dạng vội : “Được , ngươi đừng nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi .”
“Vậy nàng...”
“Ta , đợi ngươi hạ sốt.”
Dạ Vô Hấn hài lòng: “Giang Nguyệt Dạng, uống thêm chút nước.”
Giang Nguyệt Dạng dậy rót nước cho , khi uống xong, nàng liền lấy một cuốn tiểu thuyết giường .
Dạ Vô Hấn chăm chú ngắm góc nghiêng của nàng một lúc, khẽ gọi: “Giang Nguyệt Dạng.”
“Ừm.” Giang Nguyệt Dạng thuận miệng đáp một tiếng.
“Đối với , thế giới chỉ nàng mới là chân thực.”
Nghe thấy lời , động tác lật sách của Giang Nguyệt Dạng khẽ khựng .
Nàng đặt sách xuống đầu : “Dạ Vô Hấn, ngươi từ bao giờ trở nên đa sầu đa cảm thế ? Đầu óc sốt đến lú lẫn thật ?”
Nói , Giang Nguyệt Dạng liền đưa tay áp lên trán .
Đối với Dạ Vô Hấn đang ở trạng thái sốt cao mà , bàn tay của Giang Nguyệt Dạng mang cảm giác mát lạnh dịu dàng.
Dạ Vô Hấn cứng đờ, cả bất động.
“Nhiệt độ hình như cao hơn .” Giang Nguyệt Dạng thu tay về, thăm dò hỏi, “Có uống thêm một viên t.h.u.ố.c hạ sốt nữa ?”
Một nhịp thở... hai nhịp thở... ba nhịp thở...
“Dạ Vô Hấn?”
Dạ Vô Hấn hồn: “Uống thêm một viên nữa, nàng sợ c.h.ế.t đấy phỏng?”
Giang Nguyệt Dạng nghẹn lời: “Được lắm, còn sức để cà khịa , xem chuyện gì lớn.”
N Dạ Vô Hấn ngạo kiều hừ nhẹ một tiếng.
Giang Nguyệt Dạng thấy thế liền giơ sách lên tiếp: “Dạ Vô Hấn, đừng nghĩ ngợi lung tung mấy thứ rối rắm đó nữa.”
Lát , giọng Dạ Vô Hấn rầu rĩ ừ một tiếng.
“Ngủ .”
Bên , Lục Vân Đình khi xuất cung liền kịp chờ đợi đem chuyện Nguyên Đế đồng ý ban hôn cho Giang Nguyệt Dạng .
khi trở về nàng xuất phát tới dịch quán bạn chơi bời cùng sứ đoàn.
Vì , quyết định đợi nàng trở về mới . Sau đó, liền tới chỗ bán hoa đăng lúc .
Bởi vì đồng ý sẽ tự tay giúp chủ sạp một trăm chiếc hoa đăng, nên mới thể mua chiếc đèn lồng mà Giang Nguyệt Dạng thích.
Lúc , đang ở hậu viện của cửa tiệm nghiêm túc hoa đăng.
“Công tử, bánh hoa mai là do tự tay .” Thiếu nữ lộ vẻ ngượng ngùng e ấp, “Huynh... nếm thử...”
“Tại hạ trong lòng.”
Lục Vân Đình đến mí mắt cũng buồn nâng lên, lạnh lùng cắt ngang lời thiếu nữ.
Hai canh giờ , Dạ Vô Hấn tỉnh , cảm thấy thể nhẹ nhõm hơn nhiều, cũng còn phát sốt nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-346-doi-voi-ta-the-gioi-nay-chi-co-nang-moi-la-chan-thuc.html.]
Đột nhiên, như nhớ điều gì, vội đưa mắt tìm kiếm xung quanh. Sau đó, liền thấy Giang Nguyệt Dạng đang ngủ say nhuyễn sập.
Hắn khẽ mỉm , vén chăn xuống giường bước tới.
Dạ Vô Hấn quỳ một gối nhuyễn sập, dịu dàng ngắm dung nhan lúc ngủ của Giang Nguyệt Dạng.
Hàng mi dài như cánh bướm khẽ rung rinh, đôi môi đào khẽ mím, trông hệt như một chú mèo con lười biếng.
Hắn kìm đưa tay , nhẹ nhàng gạt một lọn tóc vương bên má Giang Nguyệt Dạng.
Giang Nguyệt Dạng dường như cảm giác, mày liễu khẽ nhíu . Dạ Vô Hấn nàng, trong mắt ngập tràn sự dịu dàng.
lúc , bên tai vang lên tiếng thở dài của hệ thống: [Hoa đào của ký chủ nở rộ thật đấy.]
Dạ Vô Hấn dường như thấy, trong lòng khẽ thì thầm: Giang Nguyệt Dạng, may mà nàng.
Một khắc , Giang Nguyệt Dạng từ từ tỉnh .
Vừa mở mắt , nàng thấy Dạ Vô Hấn đang nhuyễn sập, cầm cuốn tiểu thuyết của nàng một cách chăm chú.
Dạ Vô Hấn nhạy bén thấy động tĩnh nàng tỉnh giấc, bèn lên tiếng: “Giang Nguyệt Dạng, hóa đám con gái các nàng loại tiểu thuyết tim đập đỏ mặt thế .”
Lời thốt , Giang Nguyệt Dạng giật nhớ tới phần mở đầu của cuốn tiểu thuyết đó chính là một đoạn miêu tả cảnh mật vô cùng kích thích.
Má nàng đỏ bừng, nhanh chóng đưa tay giật cuốn tiểu thuyết trở về. Giây tiếp theo, cuốn sách liền biến mất.
Dạ Vô Hấn bàn tay trống , nhịn khẽ bật .
Giang Nguyệt Dạng lúng túng ho khẽ một tiếng: “Ngươi cảm thấy thế nào ? Đã hạ sốt ?”
“Ta nữa.” Dạ Vô Hấn ghé sát mặt tới nàng, “Nàng sờ thử xem ?”
Giang Nguyệt Dạng trực tiếp giơ tay đẩy mặt sang một bên: “Nhìn ngươi tỉnh táo thế , chắc mẩm là chẳng .”
Dứt lời, nàng liền hất tấm chăn mỏng bước xuống khỏi nhuyễn sập.
“Ta về đây.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nàng đói ? Hay là ăn chút gì đó hẵng về?”
Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt: “Cũng .”
Sau đó, Dạ Vô Hấn liền gọi Thương Lang ở bên ngoài , phân phó y mua thức ăn.
Rất nhanh, Thương Lang mua đồ ăn trở về.
Giang Nguyệt Dạng ăn cơm hỏi: “Dạ Vô Hấn, ngươi là như thế nào?”
“Ta á? Chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi.”
“Ngươi mà tới nơi ?”
“Ta cũng rõ lắm, chỉ nhớ ngủ quên trong thư viện, khi tỉnh thì ở thế giới .”
“Nói như thì ngươi là hồn xuyên .”
Dạ Vô Hấn nàng: “Còn nàng? Nàng tới đây bằng cách nào?”
Giang Nguyệt Dạng bình thản đáp: “Ta c.h.ế.t . Sau đó Tiểu Qua dùng sức mạnh đưa chuyển sinh tới thế giới .”
“Cho nên... nàng thể về nữa đúng ?”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng đặt đũa xuống, chậm rãi ngước mắt thẳng mắt : “Dạ Vô Hấn, ngươi trở về ?”
Dạ Vô Hấn nàng im lặng.
Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, ngươi cách nào giúp trở về thế giới ban đầu ?]
[Dạ Vô Hấn ở thế giới hề t.ử vong, chỉ là thất lạc linh hồn nên rơi trạng thái ngủ say. Chỉ cần linh hồn quy vị, liền thể trở về.]
[Làm mới thể để linh hồn quy vị?]
[Cái . Có lẽ... sẽ giống như lúc tới đây, trong lúc vô tri vô giác liền trở về thế giới cũ.]
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Chỉ thể chờ đợi kỳ tích thôi ?]
Lúc , Dạ Vô Hấn gắp một đũa thức ăn bát nàng, khẽ : “Nàng đang nghĩ gì thế? Thức ăn nguội hết cả .”
[Kỳ tích là thứ xa xỉ.] Giọng của hệ thống ngay đó truyền tới: [Ký chủ nghĩ xem... một sống đời sống thực vật thể trụ bao lâu? Là đợi kỳ tích , cái c.h.ế.t sẽ ập đến ?]
Giang Nguyệt Dạng sửng sốt.
Nghe thấy lời hệ thống , Dạ Vô Hấn dường như trút bỏ gánh nặng.
Hắn đặt đũa xuống, đưa tay véo nhẹ má Giang Nguyệt Dạng một cái: “Đừng nghĩ nữa, về nữa , ở đây thực cũng mà. Nàng xem, chỉ võ công cao cường, còn sở hữu gương mặt trai ngời ngời thế .”
“Tự luyến.”