Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 345: Ngươi Rốt Cuộc Cũng Coi Ta Là Bạn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe tới truyền lời, Tam hoàng t.ử nhíu mày, bọn họ là tránh mặt chúng để chuyện khác ?

 

Giang Nguyệt Dạng đang nghĩ, tên Dạ Vô Hấn hành động cũng nhanh ghê, thương , lát nữa ghé qua xem thế nào .

 

Tam hoàng t.ử suy nghĩ một chút thăm dò : “Không quen phong thổ chuyện tuy nhỏ nhưng chớ coi thường, để bảo thái y tới khám cho Lô Trừng vương t.ử xem .”

 

Nghe , Đoạn Dịch kiêu ngạo siểm nịnh hành lễ đáp: “Tạ ý của điện hạ, y sư tùy hành chẩn trị cho vương t.ử , cần phiền thái y nhọc công một chuyến nữa.”

 

Tam hoàng t.ử giả bộ như hiểu lời khước từ khéo léo của , tiếp tục : “Lô Trừng vương t.ử phận tôn quý, nếu như xảy chuyện gì ở Đại Hạ thì chính là của Đại Hạ. Không để thái y xem qua, bản hoàng t.ử thực sự yên lòng.”

 

Đoạn Dịch hoảng loạn: “Điện hạ yên tâm, thể vương t.ử cũng gì đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.”

 

Ánh mắt Tam hoàng t.ử tức khắc tối sầm vài phần, nếu bọn họ chỉ đơn thuần là quen phong thổ, cớ trăm phương ngàn kế ngăn cản?

 

Nếu quen phong thổ, thì là vì cái gì?

 

Tam hoàng t.ử : “Đã như thì gọi thái y nữa, bản hoàng t.ử đích thăm Lô Trừng vương tử.”

 

Đoạn Dịch vội vàng chặn đường Tam hoàng tử: “Điện hạ, vương t.ử lúc tiện gặp khách.”

 

“Có gì mà tiện chứ?”

 

“Vương... Vương t.ử ngài ...” Đầu óc Đoạn Dịch xoay chuyển cực nhanh để tìm lý do, “Vương t.ử ngài tiêu chảy, lúc đang tắm rửa.”

 

Tam hoàng tử: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Lô Cách và Lô Trừng ở trong phòng đồng loạt hắt xì một cái thật mạnh!

 

thấy lời như , Tam hoàng t.ử vẫn hề bỏ cuộc, kiên trì : “Bản hoàng t.ử thời gian, thể đợi.”

 

Trong lòng Đoạn Dịch thầm oán thán, vị Tam hoàng t.ử đúng là khó chơi thật.

 

Con ngươi Giang Nguyệt Dạng xoay tròn một vòng, liền đưa tay giật giật áo choàng của Tam hoàng tử: “Điện hạ, thể khó chịu tiếp khách, chúng cũng đừng quấy rầy nữa.”

 

Tam hoàng t.ử im lặng, nắm bắt ý tứ trong lời của Giang Nguyệt Dạng, sợ hỏng việc của nàng.

 

lo lắng đám Lô Trừng đang mưu tính chuyện gì, nhất thời khó lòng quyết định.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy , : “Điện hạ, ngài ở đây đợi Lô Trừng vương t.ử thì vi thần cản ngài. vi thần còn việc, vi thần xin đây.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Nàng ?”

 

“Khó khăn lắm mới nghỉ, đương nhiên là tìm bạn chơi .”

 

A Y Mộc cùng Lục hoàng t.ử dẫn ngoài, Lô Cách bọn họ ngoài, cho nên nhiệm vụ bồi chơi hôm nay của nàng đến đây là kết thúc!

 

Giang Nguyệt Dạng vẫy vẫy tay với Tam hoàng t.ử rời .

 

Tam hoàng t.ử đắn đo một lát, cuối cùng vẫn chọn ở để xem bọn Lô Trừng đang giở trò gì.

 

Nói về một bên khác, Tả tướng đại nhân mời Lê Nghiên tới phủ.

 

Trong thư phòng lúc , một đang cặm cụi xử lý công văn bên bàn, một câu nệ án thư.

 

Bên ngoài thư phòng, Ôn Thư Nhan và Ninh Huyên đang nấp ở một góc lén.

 

“Biểu tỷ, tỷ xem dượng gì với ý trung nhân của tỷ thế? Dượng sẽ phản đối hai ở bên chứ?”

 

Ôn Thư Nhan căng thẳng lắc đầu: “Tỷ .”

 

“Muội thấy dượng hẳn là khảo sát , nếu trực tiếp sai đuổi rời xa tỷ .”

 

Ôn Thư Nhan lơ đãng ừ một tiếng.

 

Ninh Huyên liếc nàng một cái, : “Chẳng trách biểu tỷ lọt mắt đường ca, ý trung nhân của tỷ tuấn tú hơn đường ca nhiều. Chỉ là... tuổi tác hình như lớn một chút.”

 

“Huynh mới hai mươi tuổi, lớn.”

 

“Phải... lớn, tỷ thích là .”

 

Bên trong thư phòng, lưng áo Lê Nghiên ướt đẫm mồ hôi, cổ họng cũng khô khốc khó chịu.

 

Cuối cùng, Tả tướng khép công văn trong tay, ngước mắt Lê Nghiên.

 

“Biết vì gọi ngươi tới đây ?”

 

Lê Nghiên căng thẳng nuốt nước bọt hai cái: “Vãn bối nghĩ, lẽ là vì chuyện của vãn bối và Ôn cô nương.”

 

“Ngươi , cũng vòng vo tam quốc nữa. Muốn ở bên con gái , ngươi tư cách bên cạnh con bé.”

 

Ánh mắt Lê Nghiên kiên định hỏi: “Đại nhân vãn bối chứng minh bản thế nào?”

 

“Trạng nguyên khoa cử năm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-345-nguoi-rot-cuoc-cung-coi-ta-la-ban.html.]

 

“Được.”

 

Lê Nghiên đáp dứt khoát như khiến Tả tướng chút bất ngờ, đồng thời cũng khiến ông tán thưởng y thêm vài phần.

 

“Người trẻ tuổi tự tin là chuyện , nhưng thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, quá mức tự tin chính là tự phụ.”

 

“Vãn bối nhất định sẽ đỗ Trạng nguyên.”

 

Tả tướng nghiêm nghị y, một lát : “Vậy rửa mắt chờ xem.”

 

Giang Nguyệt Dạng khi rời dịch quán thì thẳng tới tiệm của Dạ Vô Hấn. Việc buôn bán của cửa tiệm phát đạt, khách khứa nườm nượp dứt.

 

Nàng bước , Thương Lang liền chú ý tới và bước tới đón.

 

“Giang cô nương.”

 

“Dạ Vô Hấn ?”

 

Thương Lang cung kính đáp: “Thiếu các chủ đang nghỉ ngơi ở phía .”

 

“Hắn thương chứ?”

 

“Dạ .”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Nếu thương thì về đây.”

 

Nói , nàng xoay định rời .

 

Thương Lang thấy vội gọi nàng : “Giang cô nương.”

 

“Hửm?” Giang Nguyệt Dạng đầu y.

 

“Thiếu các chủ tuy thương, nhưng dường như chút khó chịu trong .”

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng sự dẫn đường của Thương Lang tới phòng của Dạ Vô Hấn.

 

Dạ Vô Hấn đang rúc trong chăn, hai má ửng đỏ bất thường, thở cũng chút nặng nề.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy thế bước tới, dùng tay ướm thử nhiệt độ trán . Quả nhiên là phát sốt .

 

“Tình trạng của gọi đại phu tới xem ?”

 

“Thiếu các chủ cho gọi đại phu, bảo là trùm chăn toát mồ hôi là khỏi.”

 

Giang Nguyệt Dạng liền gọi đại phu , nhất định là uống t.h.u.ố.c bắc.

 

Nàng khẽ gọi: “Dạ Vô Hấn, Dạ Vô Hấn.”

 

Nghe thấy động tĩnh, mí mắt Dạ Vô Hấn động đậy, rên rỉ khó chịu một tiếng vẫn tỉnh.

 

Giang Nguyệt Dạng dứt khoát đưa tay nhéo má : “Dạ Vô Hấn, dậy uống thuốc.”

 

“Không uống t.h.u.ố.c .” Dạ Vô Hấn mơ màng lầm bầm.

 

“Không !” Giang Nguyệt Dạng túm lấy vai kéo dậy, “Cứ sốt tiếp là ngươi biến thành kẻ ngốc luôn đấy.”

 

Dạ Vô Hấn nhíu mày, nhưng vẫn tỉnh hẳn.

 

“Ngươi mà dậy là tát ngươi đấy nhé.” Giang Nguyệt Dạng túm lấy lay lay, “Tỉnh , tỉnh mau, tỉnh dậy !”

 

Dạ Vô Hấn nàng lay tỉnh: “Giang... Nguyệt Dạng?”

 

“Ừ.” Giang Nguyệt Dạng đầu Thương Lang và đám Thanh Chi, “Các ngươi ngoài .”

 

Đợi bốn lui ngoài, Giang Nguyệt Dạng Dạ Vô Hấn: “Ngồi cho vững, buông tay đấy.”

 

Dạ Vô Hấn mơ màng gật đầu.

 

Giang Nguyệt Dạng từ từ buông tay, thấy thể vững liền dậy tới bên bàn rót một chén nước ấm mang .

 

Nàng lấy t.h.u.ố.c hạ sốt bóc một viên: “Há miệng.”

 

Lúc Dạ Vô Hấn tỉnh táo hơn một chút, biểu cảm ngơ ngác há miệng .

 

Giang Nguyệt Dạng nhét viên t.h.u.ố.c miệng , dí chén nước sát môi : “Ngươi gì, uống nước nuốt t.h.u.ố.c xuống chứ.”

 

Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, Giang Nguyệt Dạng liền đỡ xuống. Đắp chăn cẩn thận cho , nàng lấy t.h.u.ố.c cảm cúm, miếng dán hạ sốt các thứ .

 

“Giang Nguyệt Dạng, nàng tới đây? Không cần hẹn hò với nhà nàng ?”

 

“Ta tới xem ngươi thương , đừng nghĩ trọng sắc khinh bạn quá thế ?”

 

Nghe , Dạ Vô Hấn bật “ồ” một tiếng: “Nàng rốt cuộc cũng coi là bạn .”

 

 

Loading...