Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 344: Xin Chỉ Ban Hôn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Thanh Điện.
Văn võ bá quan đều đang nghỉ phép, Nguyên Đế vẫn còn xử lý chính vụ.
Ông phê duyệt tấu chương hỏi thăm Thái t.ử về tiến độ băng: “Thái tử, việc băng hiện giờ ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nhi thần hồi bẩm Phụ hoàng, dụng cụ băng chế tạo xong, lô nguyên liệu đầu tiên cũng thu mua về, nhi thần dự định ngày mai bắt đầu thử nghiệm băng. Chỉ là... vẫn còn thiếu nhân thủ.”
“Con suy nghĩ gì?”
Thái t.ử chút do dự đáp: “Nhi thần thấy thể trưng dụng của Giám Sát Ty . Cách ngày Giám Sát Ty chính thức thành lập vẫn còn một đoạn thời gian, bọn họ nhàn rỗi chờ bổ nhiệm ở nhà cũng là nhàn rỗi. Hơn nữa, đáng tin cậy.”
Nguyên Đế gật đầu: “Vậy thì cứ thế .”
Thái t.ử để Giang Nguyệt Dạng đến trông coi việc băng, nhưng nghĩ một phen, vẫn là nên chiếm dụng kỳ nghỉ của nàng.
Nguyên Đế xử lý xong bản tấu chương trong tay, : “Hạo nhi tuổi tác cũng nhỏ nữa, Trẫm định phong vương cho nó.”
Nghe thấy lời , Thái t.ử cũng phản ứng gì đặc biệt, chỉ : “ nếu phong vương, Tam sẽ tới đất phong .”
“Nó nhậm chức tại Giám Sát Ty, tạm thời rời kinh.”
“Vậy Phụ hoàng dự định chia mảnh đất phong nào cho Tam ?”
“Hoa Châu.”
Hoa Châu gần kinh thành, chiếm giữ vị trí địa lý trọng yếu.
Không chỉ giao thông thuận tiện, kinh tế phát triển, mà còn là trận địa tiền tuyến chống đỡ ngoại địch, mối quan hệ mật thiết với kinh thành.
Nguyên Đế giải thích: “Hạo nhi đứa trẻ đó một lòng hướng về con, nó trấn thủ ở Hoa Châu, chính là một bình phong kiên cố thể phá vỡ.”
“Nhi thần hiểu rõ dụng ý của Phụ hoàng.”
“Hiểu là .”
Lúc , thái giám thông báo: “Khởi bẩm Bệ hạ, Lục tướng quân cầu kiến.”
Nguyên Đế khẽ nhướng mày, trầm ngâm chốc lát chậm rãi mở lời: “Cho .”
Thái giám lui ngoài bao lâu, Lục Vân Đình liền .
Hắn chắp tay hành lễ : “Thần kiến quá Bệ hạ, Thái t.ử điện hạ.”
Nguyên Đế phất tay miễn lễ.
Lục Vân Đình thẳng dậy, lấy ngọc bội hai tay dâng lên: “Bệ hạ, vi thần tiến cung cầu kiến Bệ hạ, là khẩn xin Bệ hạ ban hôn cho thần và Tiểu Giang đại nhân.”
Lời , ngọn bút trong tay Thái t.ử điện hạ đột nhiên khựng , vẻ mặt cứng đờ.
Nguyên Đế liếc Lý Phúc Toàn một cái, Lý Phúc Toàn lập tức bước xuống nhận lấy ngọc bội dâng lên.
Nguyên Đế cầm lấy ngọc bội hỏi: “Đây là vật gì?”
“Là ngọc lệnh của thần, thể điều động mười vạn binh mã Lục gia quân.”
Nghe , đầu ngón tay Nguyên Đế khẽ ma sát ngọc bội trong tay, ánh mắt thâm sâu Lục Vân Đình.
“Đứng mệnh lệnh của ngươi, ngọc lệnh cũng chỉ là vật trang trí.”
Lục Vân Đình chắp tay : “Bệ hạ yên tâm, mười vạn binh mã ngọc lệnh chỉ nhận ngọc lệnh mà nhận .”
Nguyên Đế hề hoài nghi thật giả trong lời của Lục Vân Đình: “Ngươi lấy mười vạn binh mã Lục gia quân để đổi lấy một tờ hôn ước giữa ngươi và Giang Nguyệt Dạng?”
“Phải.”
Nguyên Đế gì.
Lục Vân Đình mở lời: “Bệ hạ, đợi khi vi thần tìm kẻ thù g.i.ế.c cha, liền sẽ cởi giáp về vườn. Lục gia quân một lòng trung thành son sắt, kính mong Bệ hạ thể đối đãi t.ử tế với họ.”
Thái t.ử rũ mắt, vì nàng, thật sự thể hy sinh tất cả.
Nguyên Đế đáp: “Việc ban hôn, Trẫm chuẩn.”
“Tạ Bệ hạ long ân!”
Sau khi Lục Vân Đình rời , Nguyên Đế Thái t.ử ở phía hỏi: “Đối với chuyện Lục Vân Đình cởi giáp về vườn, con nghĩ thế nào?”
Thái t.ử chậm rãi dậy, “Nhi thần hồi bẩm Phụ hoàng, Chấn Quốc tướng quân tuổi tác cao, chẳng mấy năm nữa sẽ còn sức dẫn binh.
Tạ đại nhân thể tùy tiện rời kinh, các tướng quân khác đều ai kiêu dũng thiện chiến bằng Lục tướng quân.
Nếu Lục tướng quân hề ý đồ mưu phản, nhi thần cho rằng nếu Lục tướng quân cởi giáp về vườn, triều đình sẽ tổn thất một viên đại tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-344-xin-chi-ban-hon.html.]
Hơn nữa, danh hiệu Chiến Thần của Lục tướng quân uy chấn thiên hạ. Nếu chuyện cởi giáp về vườn truyền ngoài, e là các phe thế lực sẽ rục rịch ngóc đầu dậy, từ đó gây những cuộc chiến loạn đáng .”
Nghe lời Thái tử, Nguyên Đế rơi trầm tư.
Nói bên phía Lô Cách, Lô Trừng khi Lô Cách tỉnh liền kéo lê thể thương nhẹ sang.
Vừa mới tới cửa, y sốt sắng hỏi: “Lô Cách, thế nào ? Có ?”
Nhìn thấy vết thương Lô Trừng vì với thương thế của cũng chẳng nhẹ hơn là bao, trong mắt Lô Cách xẹt qua một tia kinh ngạc.
“Ta , thương thành thế ?”
Lô Liệt mua chuộc để g.i.ế.c , tại nọ tốn sức đ.á.n.h cho Lô Trừng trọng thương đến mức ?
Hay là , Lô Liệt cũng lấy mạng Lô Trừng?
nếu Lô Liệt và Lô Trừng liên thủ, thì Lô Liệt hẳn là đến mức lấy mạng Lô Trừng lúc .
Vậy thì chỉ hai khả năng, một là phản bội Lô Trừng, hai là Lô Trừng đang mưu tính cho chính .
Y cũng Nam Chiếu Vương.
Lô Cách nghĩ sai , thực tình hình thực tế là Dạ Vô Hấn nghĩ rằng thể g.i.ế.c Lô Trừng vương tử, nhưng đ.á.n.h cho trọng thương một chút thì chẳng cả.
Như thể dạy cho Lô Trừng vương t.ử quỷ kế đa đoan một bài học, Giang Nguyệt Dạng cũng cần theo bạn chơi bời với vương t.ử công chúa gì đó nữa, đúng là nhất cử lưỡng tiện.
Lô Trừng Đoạn Dịch đỡ xuống ghế giường: “Ta đang định hỏi thương nặng đến thế ?”
Lô Cách yếu ớt ho khẽ hai tiếng: “Người võ công cao cường, đối thủ.”
“Vậy thoát khỏi sự truy sát của ?”
Ánh mắt Lô Cách khẽ động, bất động thanh sắc đáp: “Người nọ khi đ.á.n.h trọng thương thì tự thấy thể trốn thoát nên nới lỏng cảnh giác, liền nhân cơ hội trốn . Về , đuổi theo một đoạn đường thì dường như ai đó triệu hồi trở về.”
Nghe lời Lô Cách , Lô Trừng hề nảy sinh nghi ngờ.
Chỉ là đang nghĩ, sát thủ lợi hại như , nếu Lô Cách c.h.ế.t thì nhất định sẽ tới ám sát.
Đến lúc đó, khả năng cao cũng sẽ g.i.ế.c.
Tối qua xém chút nữa là mất mạng .
Không ngờ tên Lô Liệt chịu chơi chi đậm như , thế mà dám mời cả sát thủ lợi hại cỡ đó.
Mình nghĩ cách mới ...
“Lô Trừng, đang nghĩ gì thế?”
Lô Trừng tức khắc hồn, kéo kéo khóe miệng : “Ta đang nghĩ là ai g.i.ế.c chúng ? Là của Đại Hạ, là...”
Tối qua, bọn họ âm thầm tới Hộ Quốc Tự là điều tra rõ nguyên nhân Hộ Quốc Tự đóng cửa.
cổng chùa đóng chặt, võ tăng hộ vệ bên ngoài chùa, còn cấm quân tuần tra, bọn họ căn bản thể thăm dò tình hình bên trong.
Lô Cách thuận theo lời Lô Trừng : “Chúng hiện tại đang ở trong lãnh thổ Đại Hạ, g.i.ế.c chúng thì Đại Hạ thể thoát khỏi can hệ, Thiên Khả Hãn đến mức chuyện ngu xuẩn bực .”
“Vậy thì chỉ thể là .”
“ đang ở Đại Hạ?”
Nghe lời , Lô Trừng ung dung : “Đám lẽ là do phái tới để g.i.ế.c .”
Lô Cách gật đầu: “Người tìm tới quá mức lợi hại, chúng đối sách thích hợp. Bằng ... e là khó mà trở về Nam Chiếu .”
“Đệ biện pháp gì?”
“Trước tiên hãy điều tra xem những tìm tới là ai, xem thử thể thu phục để chúng dùng .”
Lô Trừng gật đầu: “Chuyện cứ giao cho , nhất định sẽ nhanh chóng tra rõ lai lịch của đám đó.”
Vừa vặn, y cũng tìm đám chuyện một chút.
lúc , tiếng gõ cửa vang lên.
Lô Trừng hỏi: “Chuyện gì?”
“Tam hoàng t.ử điện hạ và vị nữ quan tới ạ.”
Lô Trừng sang Lô Cách, ánh mắt dò hỏi ý tứ của đối phương.
Lô Cách Đoạn Dịch: “Ngươi với họ, chúng mới tới Đại Hạ nên chút quen phong thổ, mấy ngày ở dịch quán nghỉ ngơi, xin thứ .”
“Rõ, chủ tử.”