Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 342: Ám Sát
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Thượng thư vốn từ chối, nhưng nghĩ thì thấy Lục Vân Đình chỉ một , kể cũng tội nghiệp.
Mềm lòng một cái, liền cho tới.
Màn đêm buông xuống, đèn hoa rực rỡ, Lục Vân Đình mang theo mấy vò rượu ngon tới cửa.
Gia đình bốn của Giang Thượng thư, cộng thêm Lục Vân Đình và Cổ Linh Nhi, quây quần bên gói sủi cảo.
“A... Lục tướng quân, cái gói là sủi cảo ?” Giang Nguyệt Dạng hỏi.
Lục Vân Đình cầm một cái “sủi cảo” chẳng hình thù gì, vẻ mặt lúng túng.
“Dạng Dạng, con cái sủi cảo con gói hẵng ?”
“Nương!”
Giang Thượng thư liếc sủi cảo trong tay Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình, ghét bỏ lắc đầu, “Cứ theo tay nghề của hai đứa con, nếu ai hầu hạ thì c.h.ế.t đói chắc.”
Mắt Lục Vân Đình khẽ sáng lên, lập tức : “Con sẽ học.”
Động tác gói sủi cảo của Giang Thượng thư khựng , khẽ nâng mí mắt liếc một cái gì.
Cổ Linh Nhi cúi đầu , tình yêu ngọt đến phát ngấy thật là.
Giang phu nhân thì lộ nụ hài lòng, bà đối với Lục Vân Đình thật ưng ý.
Nhìn thấy hai bọn họ tiến triển thuận lợi, Giang Tuần khỏi nghĩ đến Thôi Thời Nguyệt, giờ nàng đang gì?
Cùng lúc đó ở một nơi khác, chân núi Hộ Quốc Tự.
Lô Trừng và Lô Cách từ núi xuống, đột nhiên cảm thấy bầu khí xung quanh chút đúng.
Gió lạnh rít gào, cuốn theo những chiếc lá rụng mặt đất.
Bọn họ dừng bước cảnh giác xung quanh, sáu hộ vệ Nam Chiếu theo bảo vệ cũng từ từ rút bội đao .
Chẳng mấy chốc, một luồng sát khí ập tới.
Giây tiếp theo, ngọn cây, trong rừng rậm, hai bên đường núi đều xuất hiện những hắc y nhân bịt mặt.
Một tên hộ vệ trong đó thấy liền tháo ống trúc bên hông, b.ắ.n tín hiệu cầu cứu.
Dạ Vô Hấn ngọn cây, ánh mắt lười biếng theo vệt sáng đỏ, một chút cũng hoảng hốt.
Chỉ thấy y từ từ giơ tay ấn nhẹ về phía , lạnh lùng : “G.i.ế.c!”
Theo một tiếng lệnh của y, hắc y nhân bịt mặt cầm kiếm lao về phía bọn Lô Cách.
Sáu tên hộ vệ xung phong lao nghênh địch tiên, chia từng nhóm hai lao c.h.é.m g.i.ế.c với hắc y nhân.
Lô Trừng và Lô Cách thì rút bội kiếm chống đỡ đám hắc y nhân vượt qua hộ vệ xông tới, lưỡi kiếm va chạm phát những tiếng leng keng lảnh lót.
Chỉ thấy Lô Cách gạt một kiếm đ.â.m tới từ bên sườn, tung một cước đá văng đó ngoài.
Đối mặt với sự giáp công bốn phương tám hướng của đám hắc y nhân, Lô Cách đang mang vết thương trong , trông chừng Lô Trừng, nên ứng phó chút chật vật.
Dạ Vô Hấn ngọn cây lẳng lặng Lô Cách và Lô Trừng, thầm nghĩ nên Giang Nguyệt Dạng g.i.ế.c Lô Trừng luôn .
Thôi, vẫn là đừng lo chuyện bao đồng, vương t.ử Nam Chiếu c.h.ế.t ở Đại Hạ thì lắm.
Sau đó, y từ từ giương cây cung trong tay lên, kéo cung ngắm chuẩn Lô Cách bên .
Ngón tay buông lỏng, mũi tên x.é to.ạc trung bay vút ngoài.
Lô Cách phản ứng nhanh nhạy vung kiếm c.h.é.m gãy mũi tên bay tới, ngay đó đ.á.n.h lui hắc y nhân đang tập kích.
Dạ Vô Hấn cho cơ hội thở dốc, liên tiếp b.ắ.n hai mũi tên. Một mũi Lô Cách đỡ , một mũi sượt qua rách cánh tay Lô Cách.
Lô Cách nheo mắt Dạ Vô Hấn, quét mắt đám hắc y nhân xung quanh, bỗng nhiên nhận mục tiêu của bọn chúng đều là nhắm .
Bắn xong ba mũi tên, Dạ Vô Hấn từ ngọn cây nhảy vọt xuống.
Tốc độ của y cực nhanh lao tới, ném cây cung trong tay cho một hắc y nhân nhận lấy một thanh kiếm.
Ánh đao bóng kiếm, hình như quỷ mị.
Dạ Vô Hấn xuyên thoi giữa sáu tên hộ vệ, thanh kiếm trong tay tỏa hàn quang lạnh lẽo.
Chỉ trong vài nhịp thở, kiếm nhuốm m.á.u tươi, hồng quang thoắt ẩn thoắt hiện, sáu tên hộ vệ lượt ngã gục dậy nổi.
lúc , viện binh của Lô Cách chạy tới nơi.
Một đợt c.h.é.m g.i.ế.c mới bắt đầu, Dạ Vô Hấn và Lô Cách đ.á.n.h tay đôi một chọi một, chiêu nào chiêu nấy đều lấy mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-342-am-sat.html.]
Chẳng mấy chốc, Lô Cách đ.á.n.h cho liên tục lùi bước.
“Lô Cách, tới giúp .”
Lô Trừng phá vỡ vòng vây của hắc y nhân, kịp thời vung kiếm gạt thanh kiếm của Dạ Vô Hấn đang đ.â.m về phía n.g.ự.c Lô Cách.
Hai liên thủ đối phó Dạ Vô Hấn, nhưng vẫn rơi thế hạ phong.
Thấy đối phương vẻ thong dong thành thạo, Lô Cách tự bọn họ là đối thủ.
Suy nghĩ thoáng qua, liền hét lớn với Lô Trừng: “Tách chạy!”
“Không !” Lô Trừng một mực từ chối.
“Người lợi hại, chúng đối thủ của . Dùng dằng thêm nữa thì cả hai chúng đều c.h.ế.t!”
“Vậy cũng thể...”
“Đi mau.” Lô Cách dùng sức đẩy Lô Trừng .
Sau đó, Lô Cách giao thủ vài chiêu với Dạ Vô Hấn thoát chạy trong rừng.
Lô Trừng thì chạy trốn theo hướng ngược .
Diễn kịch thì diễn cho trọn vẹn, Dạ Vô Hấn nhẹ nhàng vung tay, hắc y nhân liền đuổi theo hai hướng.
Lô Cách khi đầu vặn thấy cảnh tượng , đồng thời cũng thấy Dạ Vô Hấn đang đuổi g.i.ế.c về phía .
Hắn rõ thương, khó lòng chạy trốn lâu dài.
Thế là, chạy quan sát địa hình xung quanh, hy vọng tìm một nơi lợi để phản kích.
Dạ Vô Hấn thì ung dung nhanh chậm đuổi theo, lúc thì áp sát, lúc tụt một đoạn xa, hệt như chim ưng dã lang đang trêu đùa con mồi .
Bởi vì chỉ mải lo chạy thoát , nên Lô Cách nhất thời phát hiện điểm quái dị .
Qua hồi lâu, Dạ Vô Hấn mất kiên nhẫn thở dài một tiếng: “Tên rốt cuộc còn chạy bao lâu nữa ? Không thể dừng liều mạng một trận ? Ta còn về sớm ngủ.”
Nói xong, y quanh cảnh xung quanh, nơi là sâu trong rừng rậm.
“Thôi bỏ . Đã là ngươi tự chịu dừng , thì để giúp ngươi dừng .”
Dứt lời, Dạ Vô Hấn vèo một cái tăng tốc, cả chạy nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.
Lô Cách cảm nhận rõ ràng khí tức đang nhanh chóng áp sát, tự hôm nay lành ít dữ nhiều, nhưng vẫn liều mạng dốc lực chạy trốn.
Hắn vẫn thể c.h.ế.t!
lúc , Dạ Vô Hấn xoạt một tiếng thò đầu từ bên cạnh , “Này Chạy lâu như , ngươi thấy mệt ?”
Lô Cách theo bản năng vung kiếm về phía y, Dạ Vô Hấn cũng nhanh chóng xuất kiếm chống đỡ, hai nháy mắt kéo giãn cách dừng .
Gió lạnh thổi qua, lá cây xào xạc rụng. Hai đối mắt , ánh mắt sắc bén. Ánh trăng rọi lên , mái tóc dài khẽ bay trong màn đêm.
Tĩnh lặng một lát , Lô Cách mở miệng : “Các hạ đuổi theo buông, nhưng lấy mạng , rốt cuộc là vì ?”
Kiếm sắc bao, trong mắt Dạ Vô Hấn ẩn chứa ý : “Đương nhiên là lời với ngươi.”
Dù thấy Dạ Vô Hấn thu kiếm, Lô Cách cũng buông lỏng cảnh giác, nắm chặt thanh kiếm trong tay.
“ , vẫn tự giới thiệu, là sát thủ kim bài của “Huyết Sát Các”.” Dạ Vô Hấn dừng một chút, “Có ở chỗ hạ lệnh truy sát ngươi.”
“Ừm... đúng. Phải là ở bên phía Nam Chiếu hạ lệnh truy sát đối với ngươi. Vì đường sá xa xôi nên hôm nay mới nhận nhiệm vụ.”
Lời thốt , Lô Cách nháy mắt ý thức điều gì đó.
Hắn siết chặt kiếm trong tay chất vấn: “Ngươi rốt cuộc là ai? Vì cho những chuyện ?”
“Nhận lời ủy thác của khác.”
“Ủy thác của ai?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chuyện ... ngươi cần .” Giọng Dạ Vô Hấn tùy ý, “Có nhờ chuyển cho ngươi một câu: Điều ngươi tin nhất, thường chính là sự thật.”
Nói xong, Dạ Vô Hấn rời , nhưng hai bước dừng .
Y lưng về phía : “Còn nữa, chú ý thể nhiều hơn.”
Sau khi Dạ Vô Hấn rời , trong rừng trở nên vô cùng yên tĩnh, dường như ngay cả tiếng gió cũng ngừng .
Không qua bao lâu, Lô Cách giơ kiếm trong tay lên rạch mấy nhát lên , tự đ.â.m một kiếm n.g.ự.c .