Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 340: Ngươi Nói Xem, Đôi Ta Thế Này Có Tính Là Lén Lút Vụng Trộm Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy theo thiên đăng bay xa, trong lòng mỗi đều suy nghĩ riêng.

 

Lát , Giang Nguyệt Dạng cất giọng trong trẻo: “Tiếp theo, chúng thả hoa đăng sông !”

 

“Thả hoa đăng, thả hoa đăng!” Cảm xúc của A Y Na kéo lên tối đa.

 

Cùng lúc đó ở một phía khác, Ôn Thư Nhan và biểu Ninh Huyên đang xách hoa đăng về phía bờ sông.

 

Bởi vì Tả tướng Ôn, Ninh hai nhà thích, cần càng thêm , khéo léo từ chối ý định kết thông gia của Ninh gia, cho nên đại phòng Ninh gia chút vui, Ninh An Du liền chơi cùng hai .

 

Ninh Huyên vờ như vô tình : “Vì dượng bằng lòng kết với nhà đại bá chứ?”

 

Ôn Thư Nhan cúi đầu xem như thấy.

 

Ninh Huyên ghé sát mặt gần Ôn Thư Nhan, “Biểu tỷ, tỷ là vì ?”

 

“Phụ... phụ chẳng ?” Ôn Thư Nhan chột nghiêng đầu qua một bên, “Nhà đại cữu cữu và nhà thích , cần càng thêm .”

 

đó đại bá mẫu và cô cô từng bóng gió nhắc đến hôn sự của tỷ và đường ca, cô cô cự tuyệt. Bằng thì đại bá bọn họ cũng chẳng đường đột nhắc tới chuyện .”

 

“Chuyện ...” Ôn Thư Nhan giải thích thế nào.

 

Ninh Huyên xa một tiếng, “Biểu tỷ, tỷ với dượng là bằng lòng gả cho đường ca ? Tỷ... trong lòng ?”

 

Bị nàng đột nhiên hỏi như , mặt Ôn Thư Nhan “xoẹt” một cái đỏ bừng đến tận mang tai, ánh mắt bất giác né tránh, “Đừng bừa, .”

 

Cả hai đều phát hiện ở cách đó xa phía khi thấy câu của Ninh Huyên, bước chân bỗng nhiên khựng .

 

Ninh Huyên buông tha, ôm lấy cánh tay Ôn Thư Nhan nhẹ nhàng lắc lắc, “Còn bảo , tỷ vẻ mặt của tỷ xem, chắc chắn là vấn đề , mau cho , đó là ai thế?”

 

“Hắn là...”

 

Ôn Thư Nhan còn dứt lời, phía hai nàng rảo bước tiến lên chắn ngay mặt họ.

 

Thấy chắn đường, hai theo bản năng ngước mắt lên.

 

Nhìn thấy dung mạo của mặt, Ôn Thư Nhan khỏi từ từ mở đến mắt, tim đập thình thịch liên hồi.

 

Lê Nghiễn cúi đầu, mi mắt rũ xuống, toát khí tức trầm mặc.

 

Ninh Huyên nhíu mày, “Công t.ử vì chắn đường chúng ?”

 

“Lê... công tử.”

 

Nghe thấy tiếng của Ôn Thư Nhan, Ninh Huyên theo bản năng đầu nàng. Thấy nàng lộ vẻ mặt như , nháy mắt liền hiểu .

 

“Hai cứ chuyện .” Ninh Huyên tủm tỉm bước lên phía , “Biểu tỷ, tự về . Tỷ cần lo cho , chơi vui vẻ nhé!”

 

Sau khi Ninh Huyên xa, Lê Nghiễn ngước mắt, hai tay lúng túng để và thần sắc đầy căng thẳng Ôn Thư Nhan, : “Ôn cô nương, ... lời với nàng.”

 

Nghe lời của Lê Nghiễn, Ôn Thư Nhan vốn đang chút căng thẳng càng căng thẳng hơn.

 

***

 

Nói về phía Giang Nguyệt Dạng, đoàn đến bên bờ hào hộ thành nơi tập trung thả hoa đăng.

 

Ở đây đông , hơn nữa phần lớn đều là nam nữ cùng .

 

Tuy giữ lễ nghĩa nghiêm cẩn, nhưng khó để nhận đều là những hữu tình hẹn tới đây.

 

Giang Nguyệt Dạng chọn hoa đăng xong liền tới bờ sông thả hoa đăng của xuống. Chẳng mấy chốc, bên tai liền vang lên những âm thanh ồn ào nhao nhao.

 

“Lục , hoa đăng của đụng trúng hoa đăng của .”

 

“Tam ca, oan uổng cho , rõ ràng là tự khuấy động mặt nước khiến hoa đăng của va mà.”

 

đúng , hoa đăng của cũng vì thế mà ngấm nước .” A Y Na kinh hô, “Ai da, sắp chìm , sắp chìm .”

 

Tam hoàng t.ử thấy hoa đăng của tắt lửa còn chìm xuống nước, lập tức dậy: “Không , thả thêm một cái nữa.”

 

“Ta cũng thả thêm cái nữa.”

 

A Y Na theo Tam hoàng t.ử mua hoa đăng mới, A Y Mộc yên tâm cũng theo.

 

Sau đó, Lục hoàng t.ử tự nhiên cũng theo.

 

Lục Vân Đình bên cạnh Giang Nguyệt Dạng chăm chú ngắm sườn mặt của nàng, khi chuẩn tâm lý một lát, liền vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng ngước mắt , ánh mắt lấp lánh rạng ngời.

 

“Dạng Dạng.”

 

“Hửm?”

 

“Nàng thiên đăng ?”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ mỉm , “Ta đoán nhất định là liên quan đến .”

 

“Ừm.” Lục Vân Đình siết c.h.ặ.t t.a.y nàng thêm vài phần, “Dạng Dạng, cùng nàng... thành .”

 

Trái tim Giang Nguyệt Dạng đột nhiên hẫng nửa nhịp, bên tai cứ vang vọng mãi câu của Lục Vân Đình.

 

Một lát , lấy tinh thần, gò má ửng hồng, nàng ngượng ngùng rũ mắt, “A Việt, bây giờ... vẫn .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-340-nguoi-noi-xem-doi-ta-the-nay-co-tinh-la-len-lut-vung-trom-khong.html.]

“Vậy nên... nàng bằng lòng, đúng ?”

 

“Bây giờ thì bằng lòng, nhưng nếu như...” Giang Nguyệt Dạng chăm chú , “ phạm sai lầm hoặc chuyện với , sẽ bằng lòng nữa. Cho dù... vẫn thích .”

 

Nghe những lời của Giang Nguyệt Dạng, Lục Vân Đình hề hoảng sợ, bởi vì chắc chắn cả đời tuyệt đối sẽ phụ nàng.

 

“Dạng Dạng, lòng đối với nàng, vầng trăng sáng và trời xanh đều thể chứng giám.”

 

Chạm ánh mắt rực lửa mà thâm tình , tâm trí Giang Nguyệt Dạng rối bời liền dời tầm mắt , “Biết... .”

 

“Vậy... chúng đính nhé?”

 

Nghe thấy hai chữ “đính ”, Giang Nguyệt Dạng từ từ , ánh mắt quyến luyến dịu dàng đáp: “Được”

 

Ánh mắt Lục Vân Đình nháy mắt sáng rực như những vì lấp lánh, khóe môi kìm mà cong lên.

 

Bàn tay theo bản năng nâng lên định ôm nàng lòng, nhưng ngại chốn đông , vẫn kiềm chế .

 

Đầu ngón tay vuốt ve làn da mịn màng của nàng, giọng tràn đầy niềm vui sướng: “Dạng Dạng, ngày mai sẽ bẩm báo với Bệ hạ.”

 

Mặt Giang Nguyệt Dạng đỏ ửng, tựa như đóa hoa đào nở rộ ngày xuân, kiều diễm động lòng .

 

Nàng khẽ cúi đầu, nhỏ giọng : “Thứ tự sai , nên xin sự đồng ý của cha nương .”

 

Lục Vân Đình ngại ngùng đưa tay gãi trán, “Ừm... căng thẳng quá.”

 

“Không căng thẳng, cha nương dễ chuyện lắm.”

 

Nghe , Lục Vân Đình , Giang thúc trong chuyện e là dễ chuyện .

 

Ừm... Giang thúc đặc biệt thích rượu ngon.

 

Thấm thoát màn đêm khuya.

 

Giang Nguyệt Dạng cùng Tam hoàng tử, Dạ Vô Hấn, Lô Trừng, Lô Cách, cùng với nhóm A Y Mộc chia tay bên bờ sông.

 

Vì Tam hoàng t.ử mang thị vệ khỏi cung, nên Giang Nguyệt Dạng để Cốc Vũ đưa y về.

 

y từ chối.

 

Y yêu cầu Lục Vân Đình hộ tống y về cung.

 

Thân là bề , Lục Vân Đình thể từ chối.

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng về đến Lãm Nguyệt Các lâu thì Dạ Vô Hấn liền tới.

 

“Hi! Bất ngờ , ngạc nhiên ?” Dạ Vô Hấn chào hỏi Thanh Minh đang canh giữ bên ngoài.

 

Thanh Minh trợn tròn mắt, đầu thèm y.

 

Dạ Vô Hấn ha ha , sải bước trong phòng. Vừa trong, y liền thấy Giang Nguyệt Dạng đang chờ .

 

“Sao thế?” Dạ Vô Hấn xuống bên cạnh nàng, “Tìm tới đây chuyện gì?”

 

Lúc thả thiên đăng, Giang Nguyệt Dạng lén bảo Dạ Vô Hấn đêm khuya ghé qua một chuyến.

 

Giang Nguyệt Dạng cũng vòng vo, khi cho Thanh Chi lui liền thẳng: “Hôm nay hai Nam Chiếu mà ngươi thấy là hai vị vương t.ử của Nam Chiếu, cải trang thị vệ là đích trưởng t.ử của Nam Chiếu vương.

 

Có kẻ ám sát , hơn nữa còn hạ lệnh truy sát tại “Huyết Sát Các” của ngươi. Rất nhanh thôi, ngươi sẽ nhận tin tức.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tìm ngươi tới là vì cần trở thành tân vương đời tiếp theo của Nam Chiếu, cho nên thể c.h.ế.t.”

 

Dạ Vô Hấn gật đầu, “Hiểu , sẽ hạ lệnh hủy bỏ nhiệm vụ ám sát đó.”

 

“Không, ngươi nhận lấy, nếu sẽ tổ chức khác tới ám sát . Ngoài , nhờ ngươi lúc ám sát , tiện thể chuyển giúp vài câu.”

 

Hơn một khắc , Giang Nguyệt Dạng dặn dò rõ ràng chuyện cần giao phó với Dạ Vô Hấn.

 

“Không còn việc gì khác nữa chứ?” Dạ Vô Hấn hỏi.

 

“Hết .”

 

“Vậy về đây.”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu.

 

Ngay khi Dạ Vô Hấn chuẩn , Thanh Minh gõ cửa : “Cô nương, Lục tướng quân tới.”

 

Giang Nguyệt Dạng bỗng bật dậy, bỗng nhiên chút chột .

 

Dạ Vô Hấn thấy liền khom ghé sát tai nàng, hạ thấp giọng xa: “Ngươi xem, đôi thế tính là lén lút vụng trộm ?”

 

Nghe lời , Giang Nguyệt Dạng càng chột hơn.

 

Nàng thẹn giận đẩy Dạ Vô Hấn một cái, “Ngươi câm miệng cho , còn bậy nữa đập nát đầu ngươi! Mau trốn cho .”

 

“Đã lén lút vụng trộm, mắc mớ gì trốn?”

 

Dạ Vô Hấn cố ý im nhúc nhích, khóe miệng treo nụ đặc biệt ăn đòn.

 

Giang Nguyệt Dạng tức giận chống nạnh, trừng mắt y.

 

Dạ Vô Hấn giơ tay đầu hàng, “Được , trốn.”

 

 

Loading...