Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 338: Thời Nguyệt, Nàng Đã Trở Về Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Y Na lập tức từ đất dậy , còn vươn tay nắm lấy cánh tay Giang Tuần kéo y lên.
Động tác lưu loát liền mạch như nước chảy mây trôi khiến Giang Tuần còn kịp từ chối.
Giang Nguyệt Dạng tò mò hỏi: “A Y Na, quen ca ca ?”
“Giang tỷ tỷ, hóa là ca ca của tỷ ? Ừm...” A Y Na nghiêm túc quan sát gương mặt hai , “Hai trông giống đấy.”
Mấy :... Chẳng nhảm ?
Giang Nguyệt Dạng nghiêng đầu khó hiểu, dáng vẻ của cô bé rốt cuộc là quen quen ?
“A Y Na, từng gặp qua ca ca ?”
A Y Na gật đầu, “Trước đó ở tửu lầu, thấy nhiều dùng đồ ném .”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức sang Giang Tuần: “Ca, ném đồ thật ?”
“Túi thơm.”
Giang Nguyệt Dạng ồ một tiếng: “Thế thì chắc ném t.h.ả.m lắm.”
Kể từ khi ca ca nàng đỗ Trạng nguyên, mỗi đường đều các cô nương ném túi thơm tới tấp.
Có đến gan hơn còn cách một khung cửa sổ mà hét lớn những câu đại loại như “Lang quân, gả cho ”.
“ .” A Y Na dường như nhớ điều gì, “Muội còn thấy nam t.ử cách khung cửa sổ hét đến với : Lang quân, thèm khát thể !”
Mấy : “...”
Giang Tuần tức khắc quẫn bách vô cùng.
Vẻ mặt Giang Nguyệt Dạng cũng khó tả hết lời, vận đào hoa của ca ca tràn lan đến mức ?
A Y Na chớp đôi mắt đến tròn trong veo Giang Tuần: “Thèm khát thể nghĩa là gì? Hắn ăn thịt ?”
Phụt!
Tam hoàng t.ử nhịn bật thành tiếng, đó thấy đầu sang chỗ khác nín .
Khóe miệng Giang Tuần giật giật, câu trả lời ?
A Y Mộc ngượng ngùng kéo A Y Na về mặt : “A Y Na, đừng hỏi nữa.”
Lô Trừng đầy trêu tức: “Công chúa A Y Na, hiểu sai , thèm khát thể chính là ăn thịt đấy.”
“A? Người đó đáng sợ quá, thể ăn thịt chứ?”
Tam hoàng t.ử đến hơn nữa: “Ngươi... ngươi thật là vui tính quá mất.”
A Y Mộc áy náy : “A Y Na tuổi còn nhỏ, tính tình đơn thuần, khiến chư vị chê . Vương t.ử Lô Trừng, xin đừng trêu chọc nữa.”
Thấy mặt ca ca đỏ lựng như quả chín, bầu khí cũng chút kỳ quặc, Giang Nguyệt Dạng vội chuyển chủ đề.
“Ca, ngoài một ?”
Giang Tuần ho nhẹ một tiếng: “Không, còn bạn đồng môn cùng nữa.”
“Hửm? Thế bạn đồng môn của ?”
“Nhất thời để ý nên lạc mất .”
“Vậy chơi cùng chúng .”
Giang Tuần gật đầu, theo bọn họ về phía .
Chẳng bao lâu , A Y Na giãy khỏi tay A Y Mộc mà sán gần.
Lục hoàng t.ử thấy A Y Na rời liền lập tức bước qua trò chuyện với A Y Mộc, khiến nàng nhất thời phân .
A Y Na nhỏ giọng với Giang Tuần: “Người ăn thịt thế? Trông ngon lắm ?”
Giang Tuần: “...”
Thấy Giang Tuần gì, A Y Na bảo: “Huynh tới quan phủ báo quan, bảo sai nha bắt đó . Bằng , sẽ gặp nguy hiểm đấy.”
Giang Nguyệt Dạng bên cạnh thấy liền mím môi nén .
Thấy Giang Tuần vẫn im như thóc, A Y Na tức giận hừ một tiếng với y.
Giang Tuần bất đắc dĩ thở dài, giải thích: “Công chúa, ăn thịt .”
“Vương t.ử Lô Trừng ...”
“Y bậy đấy.” Giang Tuần khẽ ngắt lời nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-338-thoi-nguyet-nang-da-tro-ve-roi-sao.html.]
Lô Trừng liếc A Y Mộc một cái, nhỏ giọng phản bác: “Giang công tử, bậy, quả thực ăn công t.ử mà.
Chỉ điều cách “ăn” khác vì với kiểu ăn mà Công chúa A Y Na nghĩ mà thôi.”
“A? Thế ăn như thế nào?” A Y Na thắc mắc.
“Muội ?”
A Y Na gật đầu lia lịa.
“Vậy qua đây, lén cho .”
“Được.”
A Y Na nhấc chân định bước qua chỗ Lô Trừng thì Giang Tuần đưa tay cản .
“Dạng Dạng.” Giang Tuần vẻ mặt đau đầu, “Mau quản .”
Giang Nguyệt Dạng gượng hai tiếng, chen pha trò: “A Y Na, đằng náo nhiệt lắm, chúng qua xem .”
Dứt lời, nàng liền nắm lấy tay A Y Na chạy bước nhỏ về phía , A Y Mộc thấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lục Vân Đình và đám nam t.ử Giang Tuần tụt phía ở một cách xa gần chầm chậm theo, ánh mắt dõi theo bóng dáng các nàng.
Tam hoàng t.ử thừa cơ tách Lô Trừng và Lô Cách , để Lục Vân Đình thể đào sâu tìm hiểu về con Lô Cách.
Y tự cho rằng Lục Vân Đình hiểu dụng ý của .
Lục Vân Đình quả thực hiểu, chỉ thấy thong thả mở lời: “Các hạ hẳn chỉ đơn thuần là hộ vệ của vương t.ử Lô Trừng chứ?”
Nghe câu , Lô Cách hề ngạc nhiên. Bởi vì y giấu sự sắc sảo của , điều y chính là kết quả .
Giang Tuần khẽ ho một tiếng nhắc nhở hai về sự hiện diện của : “Lục Tướng quân, lên phía xem Dạng Dạng thế nào.”
“A cần tránh mặt.”
“Đừng gọi bậy.”
Lô Cách liếc hai , cất giọng đạm mạc: “Tướng quân mắt sáng như đuốc, tại hạ dám giấu giếm, tại hạ là đặc sứ của vương t.ử Lô Cách, vì mối bang giao vĩnh cửu giữa Nam Chiếu và Đại Hạ mà đến.”
Lục Vân Đình nhếch môi khẽ: “Cho nên... con ngựa lưu ly chính là thành ý của vương t.ử Lô Cách?”
“Phải, mong Tướng quân cùng Thiên Khả Hãn thể hiểu tâm ý của vương t.ử Lô Cách.”
“ bổn tướng cảm thấy... thành ý đủ.” Giọng Lục Vân Đình lạnh nhạt, “Vương t.ử Lô Cách nếu thật sự thành ý thì nên đích đến đây.”
“Hiện tại vẫn lúc.”
“Vậy thì để đến lúc đó hãy bàn tiếp.”
Lục Vân Đình tiếp nữa, Lô Cách cũng điều mở miệng thêm, chỉ lẳng lặng cất bước về phía .
Một lát , làn gió nhẹ thổi qua tà khăn voan khẽ bay lên để lộ dung nhan kiều diễm, Giang Tuần bỗng nhiên dừng bước.
Lục Vân Đình cũng dừng bước theo, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc: “A ?”
“Ta nghĩ , vẫn nên tìm mấy bạn đồng môn thì hơn, ngươi một tiếng với Dạng Dạng giúp nhé.”
Lục Vân Đình dẫu thắc mắc nhưng cũng gặng hỏi. Sau khi gật đầu, liền tiếp tục cất bước về phía .
Đợi bọn họ , Giang Tuần chôn chân tại chỗ hít sâu một mới xoay bước về phía một gian hàng.
“Cô nương, chỉ cần đáp đúng thêm hai câu đố nữa là cô nương thể nhận chiếc hoa đăng .”
Vị cô nương nọ khoác chiếc áo choàng lông hồ ly màu xanh thanh nhã, khăn mỏng che mặt, mày như nét núi xa, mắt tựa làn nước mùa thu, khí chất thanh thuần tự nhiên.
Giọng nàng mềm mại dịu dàng: “Xin mời câu đố.”
“Mặt nam nước trong veo, mặt tây nước thuyền chèo chẳng thông. Đố là một vật dụng sinh hoạt hàng ngày.”
Cô nương khoác áo choàng hồ ly xanh rũ mắt suy nghĩ một thoáng liền cất giọng vui mừng: “Là chiếc gương.”
“ . Còn câu đố cuối cùng, cô nương cho rõ nhé. Núi xanh khoác áo lụa là, ráng chiều soi rọi ngàn hoa khoe màu. Thu sang lá rụng vàng phai, xuân về chồi biếc đ.â.m chồi non. Đố là một loài thực vật.”
Nghe câu đố của chủ sạp, cô nương khoác áo hồ ly xanh khẽ nhíu mày, dáng vẻ c.ắ.n nhẹ môi tựa như chẳng chút manh mối nào.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
lúc , Giang Tuần nhẹ giọng hỏi: “Không thể để tại hạ trả lời vị cô nương chăng?”
Chủ sạp sang theo tiếng , vị cô nương khoác áo choàng xanh cũng ngước mắt qua.
Khi rõ dung mạo của Giang Tuần, trong đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu xẹt qua một tia ngạc nhiên.
Lại còn cả một thoáng vui mừng khó ai phát giác.
Giang Tuần nàng, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt lẫn giọng đều đặc biệt dịu dàng: “Thời Nguyệt, nàng trở về ?”