Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 329: Bị Sặc Chết
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Ừm...]
Giang Nguyệt Dạng trầm ngâm suy nghĩ một lát: [Ngươi bảo thiếu niên nhạc sư là con của Thái t.ử tiền triều, Thái t.ử tiền triều chắc giờ c.h.ế.t ngắc nhỉ.]
[C.h.ế.t , c.h.ế.t kỹ lắm .]
Phụt!
Giang Nguyệt Dạng thật sự nhịn nổi mà bật : [Aida Đám tiền triều những vô dụng mà đầu óc còn vấn đề nữa chứ!
Bọn họ tống con trai độc nhất của Thái t.ử tiền triều hoàng cung, bộ sợ dòng giống hoàng thất tiền triều tuyệt tự tuyệt tôn luôn ?
Hay là... Vẫn còn con cháu hoàng thất tiền triều khác nữa?]
Hệ thống: [Không , hoàng thất tiền triều chỉ còn sót mỗi thiếu niên nhạc sư đó thôi, là niềm hy vọng duy nhất của đám đấy.]
[Cho nên...] Giang Nguyệt Dạng nhớ dáng vẻ đầu gặp thiếu niên nhạc sư: [Tiếng sáo của mới thê lương bi ai đến nhường ?]
Gánh vác hy vọng của tất cả , đó là một loại trách nhiệm nặng nề đến mức nào cơ chứ!
Lại còn là loại trách nhiệm mà bản rõ kết cục nhưng thể phản kháng, buộc oằn gánh vác.
Vận mệnh an bài ?
Ánh mắt Giang Nguyệt Dạng thản nhiên về phía vương t.ử Lô Cách, chậm rãi dời sang hai vị công chúa Tây Vực.
Bọn họ mang theo trách nhiệm gì mà tới đây?
Thuận theo phản kháng?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ngay lúc Giang Nguyệt Dạng đang chìm trong suy tư, một nữ vũ cơ Tây Vực từ lúc nào tiến đến mặt nàng, còn dùng một ngón tay khẽ nâng cằm nàng lên.
Lục Vân Đình và Tam hoàng t.ử tức khắc bật dậy, hành động khiến của Nam Chiếu và Tây Vực vô cùng thích thú dõi theo.
Nguyên Đế siết chặt chén rượu trong tay, Tây Vực phát hiện điều gì ?
Hay là trong bọn họ tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng?
“Đại nhân Ngài trông tuấn tú quá đỗi.”
Giọng của nàng vũ cơ tựa như chim oanh ríu rít, nũng nịu êm ái mang theo nét ma mị mê hồn, khiến bất giác đắm chìm.
Giang Nguyệt Dạng ngẩn một thoáng, đó khóe môi khẽ cong lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má nàng vũ cơ.
“Cô nương cũng sinh vô cùng diễm lệ.”
Vũ cơ thấy phản ứng của Giang Nguyệt Dạng, trong mắt xẹt qua một nét ngạc nhiên, lập tức mỉm : “Tạ đại nhân khen ngợi.”
lúc , Nguyên Đế ho khan một tiếng thật mạnh.
Giang Nguyệt Dạng liếc mắt về phía Nguyên Đế, đó khẽ gạt tay nàng vũ cơ , híp mắt : “Cô nương, bản quan thích đàn ông cơ.”
Vũ cơ sững sờ, ngay đó mỉm xoay một vòng trở giữa đoàn vũ cơ, tiếp tục uyển chuyển múa lượn.
Chỉ thấy nàng vũ cơ Tây Vực múa thêm vài động tác đến gan lớn mật giẫm bàn chân ngọc lên mép bàn của vương t.ử Lô Cách và vương t.ử Lô Trừng.
Những ngón tay thon dài từng chút từng chút vén vạt váy lên, để lộ làn da trắng ngần như tuyết.
Lần đến lượt phía Đại Hạ và Tây Vực quan sát phản ứng của Nam Chiếu, một ai lên tiếng ngăn .
Tầm mắt của vương t.ử Lô Trừng dõi theo vạt váy vén lên cao, chẳng hề che giấu d.ụ.c vọng trong mắt.
Vương t.ử Lô Cách chẳng mảy may lay động, mí mắt rũ xuống, vẫn giữ nguyên bộ dạng lạnh như băng tuyết.
Mãi đến khi vạt váy vén tới tận gốc đùi, vũ cơ mới dừng động tác, xoay múa tới mặt một mục tiêu khác.
Giang Nguyệt Dạng chút khó hiểu hỏi: [Tiểu Qua, tên vương t.ử Lô Cách chẳng che giấu phận ?
Sao thu bớt khí chất của , bộ sợ khác nhận khác ?]
[Ký chủ, cô thời gian tò mò về vương t.ử Lô Cách thì chi bằng lo lắng cho phía bên kìa.]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng vô thức về phía Lục Vân Đình.
Chỉ thấy nàng vũ cơ dừng mặt Tam hoàng tử, định phô diễn chút mị lực thì Tam hoàng t.ử chẳng nể nang gì mà ngoắt đầu sang hướng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-329-bi-sac-chet.html.]
Nàng vũ cơ như câu trả lời, lập tức xoay múa tới mặt Lục Vân Đình.
Cánh tay ngọc mới vươn một chút liền khựng , nụ mặt cũng cứng đờ.
Giang Nguyệt Dạng tuy thấy Lục Vân Đình gì, nhưng nàng rõ mồn một khẩu hình miệng của phun một chữ: “Cút!”
[Ai da] Giang Nguyệt Dạng chống một bên má Lục Vân Đình: [A Việt nhà đối với cô nương khác đúng thật là m.á.u lạnh vô tình. mà... Ta thích.]
Lục Vân Đình ngượng ngùng rũ mắt, A Việt nhà ...
Chấn Quốc tướng quân câu tiếng lòng , mặt nở nụ , thằng nhóc họ Lục và Tiểu Giang đại nhân tình cảm dường như tiến thêm một bước .
Tam hoàng t.ử xì một tiếng, thấy vũ cơ mon men tới gần liền trừng mắt dữ tợn một cái, dọa nàng vũ cơ nọ vội vàng chuồn mất.
Giang Thượng thư điềm nhiên uống rượu, như thấy gì.
Một lát , điệu múa của Tây Vực kết thúc, các vũ cơ Tây Vực thành nhiệm vụ liền lui xuống.
Người của Nam Chiếu và Tây Vực bắt đầu bàn luận chính sự với Nguyên Đế, chuyện đầu tiên nhắc tới chính là đưa Quốc T.ử Giám học tập.
Giang Nguyệt Dạng vài câu liền chán chẳng thèm nữa, sang hỏi hệ thống về chuyện của đám tiền triều.
[Tiểu Qua, đám tiền triều động tĩnh gì ?]
Hệ thống trả lời: [Bọn họ vốn dĩ thiếu niên nhạc sư triều quan, từ đó thăm dò cơ mật của Đại Hạ.
trời xui đất khiến thế nào, quan chức triều đình biến thành nhạc sư cung đình, xáo trộn bộ kế hoạch ban đầu, thế nên tạm thời động tĩnh gì.]
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: [Chuyện tiền triều nhiều, hóa khi Thái t.ử c.h.ế.t . Cái đúng là bất ngờ thật đấy.]
Theo lẽ thường, thiên hạ đại loạn, triều đại đổi thì Hoàng đế và Thái t.ử tiền triều là những khó cơ hội sống sót nhất.
[A rê!] Giọng của hệ thống mang theo một chút khó tin nhàn nhạt: [Hoàn cảnh của hai cha con bọn họ... Nói nhỉ? Sau khi xài hết vận may thì... Hơi tấu hài.]
[Hửm?]
Hệ thống buông một câu mập mờ bí hiểm như , Giang Nguyệt Dạng và bọn Nguyên Đế đều tràn ngập khó hiểu.
Hệ thống giải thích: [Ký chủ đấy, một đặc biệt, tim của họ mọc ở bên . Thái t.ử tiền triều chính là nhờ điều mà may mắn thoát c.h.ế.t.
lẽ cũng vì thế mà tiêu sạch bách vận may của cả đời, đến mức khi Đại Hạ bình định thiên hạ hai năm, ông uống nước... Bị sặc c.h.ế.t.]
Nghe thấy câu Thái t.ử tiền triều uống nước sặc c.h.ế.t, biểu cảm của tất cả đều tức khắc ngưng đọng, thời gian dường như cũng ngừng trôi trong khoảnh khắc.
Một lát .
[Nà ní!] Giang Nguyệt Dạng thốt âm thanh kinh ngạc và thể tin nổi nhất từ tới nay.
[Tiểu Qua, ngươi cái gì cơ, Thái t.ử tiền triều là uống nước sặc... Sặc c.h.ế.t á?]
[ , sặc c.h.ế.t.]
Nguyên Đế ôm mặt, bờ vai khẽ run rẩy, đời kiểu c.h.ế.t độc lạ thế cơ chứ?
Biểu cảm của những khác cũng khó tả vô cùng, đến mà dám , khóe miệng cứ giật giật liên hồi.
Giang Nguyệt Dạng cố gắng khiến bản bình tĩnh , nhưng trong đầu cứ lặp lặp mấy chữ “Bị sặc c.h.ế.t, sặc c.h.ế.t...”.
A... Thái t.ử tiền triều c.h.ế.t cũng nực quá mất.
[Ký chủ? Ký chủ?] Hệ thống khẽ gọi.
Giang Nguyệt Dạng ừ một tiếng, đưa tay đỡ trán: [Sau đó thì ? Sau khi Thái t.ử tiền triều c.h.ế.t thì thế nào?]
[Sau đó, đám tiền triều cùng nuôi nấng đứa con duy nhất mà Thái t.ử tiền triều để .
ban đầu bọn họ hề cho thiếu niên nhạc sư phận thực sự của , mãi cho đến khi thiếu niên nhạc sư thấy Nguyên Đế thốt một câu sùng bái “Bệ hạ lợi hại thật đấy”, bọn họ mới mang theo lòng thù hận hết chuyện cho thiếu niên nhạc sư .
Kể từ đó, thiếu niên nhỏ bé gánh vác trách nhiệm trọng đại là phục hưng tiền triều, đoạt thiên hạ!
thế, cũng rõ bản vĩnh viễn chẳng thể . Hắn... Rất trân trọng cuộc sống hòa bình như hiện tại.]
[ trói buộc, đúng ?]
[Ừm.]