Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 326: Nhị Hoàng Tử Lô Cách
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sứ thần Tây Vực hướng về phía nhóm Bạch Trạch hành lễ, dẫn theo đoàn tùy tùng thành .
Lô Trừng để Tây Vực thành , thúc ngựa định xông lên, nhưng nam t.ử bên cạnh giơ tay cản .
Phía bên , hệ thống phấn khích với Giang Nguyệt Dạng: [Ký chủ, cô c.h.ử.i khét thật đấy, sướng tai dã man!]
Giang Nguyệt Dạng kiêu hãnh ngẩng cằm lên một chút.
[ mà, cô như thế sợ Hoàng đế trách cô lỗ mãng ?]
[Sợ cái gì!] Giang Nguyệt Dạng tự tin chắc nịch, [Bệ hạ đó bảo , hôm nay đại diện cho thể diện của Đại Hạ.
Cái tên vương t.ử như ch.ó sủa bậy coi thường tức là coi thường Bệ hạ, coi thường Đại Hạ!
Bệ hạ là sĩ diện như thế, chắc chắn sẽ đời nào để mặc cho Nam Chiếu giẫm đạp lên mặt mũi của !]
Hệ thống đồng tình ừ một tiếng: [Cũng đúng.]
Hồng Lô Tự Khanh: Vương t.ử như ch.ó sủa bậy? Tiểu Giang đại nhân quả thực mắng c.h.ử.i đỉnh, còn mắng bệnh ở não nữa chứ.
Bạch Trạch đầu lướt qua những phía , bọn họ thấy tiếng lòng của Tiểu Giang đại nhân .
Ừm... Sắc mặt bình thường, xem là thấy.
Nửa canh giờ trôi qua, của Nam Chiếu quốc và Tây Vực quốc mang theo lễ vật cống nạp tới Khánh An Cung - nơi thiết yến tiệc.
Lô Trừng cùng nam t.ử , hai vị công chúa Tây Vực và sứ thần Tây Vực lượt dùng nghi thức hành lễ của riêng bái kiến Nguyên Đế.
“Lô Trừng bái kiến Thiên Khả Hãn, chúc tình hữu nghị giữa Đại Hạ và Nam Chiếu vững như Thương Sơn, trường cửu như Nhĩ Hải.”
“A Y Mộc (A Y Na) bái kiến Thiên Khả Hãn, chúc Thiên Khả Hãn thánh thể an khang, vạn tuế vô cương, tình nghĩa giữa Đại Hạ và Tây Vực bền lâu đời đời.”
Hai bên đồng thời cất tiếng.
“Miễn lễ, ban tọa.”
Sau khi mấy xuống, Nguyên Đế quét mắt Lô Trừng một cái. Chuyện xảy ở cổng thành đó, ông cả .
Nam Chiếu ngày càng càn rỡ.
Lúc , sứ thần Nam Chiếu dậy : “Thiên Khả Hãn tôn kính, xin cho phép hạ thần dâng lễ vật của Nam Chiếu lên Đại Hạ.”
Nguyên Đế khẽ gật đầu.
Sứ thần Nam Chiếu liền vỗ vỗ tay, đó của Nam Chiếu liền khiêng lên một vật thể khổng lồ, bên còn phủ một tấm vải đen.
Sau khi mở , bên trong thình lình là một con bạch hổ.
Mọi đều kinh ngạc, bạch hổ chính là loài vật vô cùng trân quý hiếm .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Tiểu Qua, con bạch hổ trông ủ rũ ốm yếu thế , cứ thấy bọn họ cố ý dùng cái để nhục Đại Hạ, c.h.ử.i xéo Đại Hạ là con hổ bệnh thế nhỉ?]
Hệ thống đồng tình: [ cũng cảm giác .]
Nghe thấy những lời , Nguyên Đế và những khác vốn nghĩ sâu xa đến mức đó, tức khắc đều nổi giận.
Nam Chiếu bụng đáng tru diệt!
Đồng thời, bọn họ cũng nhạy bén phát hiện Nam Chiếu và Tây Vực thấy tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng.
Gương mặt Nguyên Đế lộ hỉ nộ: “Lễ vật của Nam Chiếu quả là kỳ lạ, chỉ là con bạch hổ uể oải uể oải thế , chẳng lẽ thâm ý gì khác?”
Lô Trừng , ung dung thong thả : “Thiên Khả Hãn minh giám, Nam Chiếu tuyệt đối ý khác. Con hổ vốn dĩ khỏe mạnh, chỉ vì đường sá xa xôi nên mới mệt mỏi chút thôi. Chăm sóc bồi dưỡng vài hôm chắc chắn sẽ lấy tinh thần.”
Nguyên Đế trong lòng hừ lạnh, nhưng ngoài mặt nở nụ nhạt: “Lễ vật của Nam Chiếu, Trẫm vô cùng hài lòng!
Dẫu thì... Mãnh hổ thì vẫn mãi là mãnh hổ. Lô Trừng vương tử, ngươi thấy Trẫm... Nói đúng ?”
Nụ của Lô Trừng cứng : “... Phải, Thiên Khả Hãn đúng.”
Các quan viên Đại Hạ mặt tại đó đều đắc ý nhếch mép, chút đạo hạnh còi cọc mà cũng dám tới khiêu khích?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-326-nhi-hoang-tu-lo-cach.html.]
Một Tiểu Giang đại nhân cũng đủ đè bẹp bọn họ !
Sứ thần Tây Vực nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, Nam Chiếu vương nghĩ cái gì , phái một tên vương t.ử chừng mực thế tới.
Giang Nguyệt Dạng với hệ thống: [Không ngờ nha, Bệ hạ cũng chút tài ăn đấy chứ!]
[Hoàng đế tuy cãi Tả tướng và Ngụy đại nhân, nhưng đối phó với một tên nhãi ranh miệng còn hôi sữa thì vẫn dư sức.]
Khi giọng của hệ thống dứt, Giang Nguyệt Dạng bỗng dưng sang nam t.ử bên cạnh Lô Trừng.
Chỉ thấy nọ dậy hành lễ, chậm rãi mở miệng: “Thiên Khả Hãn tôn kính, ngoài bạch hổ , Nam Chiếu còn một phần lễ vật dâng lên Đại Hạ.”
“Ồ?”
Không lâu , Nam Chiếu khiêng một vật thể đến lớn khác , đó cũng phủ một tấm vải.
Nam t.ử bước tới vén tấm vải lên, để lộ một bức tượng ngựa lưu ly kích thước tương đương ngựa thật.
Nhìn thấy ngựa lưu ly, những mặt đều khẽ nhíu mày.
Nam t.ử giới thiệu: “Vật do thợ thủ công Nam Chiếu tốn nửa năm trời chế tác thành, Thiên Khả Hãn hài lòng chăng?”
Nguyên Đế lộ vẻ mừng rỡ mặt, biểu cảm thản nhiên đáp một câu: “Vật .”
Giang Nguyệt Dạng con ngựa lưu ly, khẽ chau mày: [Tiểu Qua, thấy con ngựa lưu ly , vô cớ một loại cảm giác.]
Nguyên Đế: “...”
Các quan viên Đại Hạ mặt: “...”
Hệ thống hỏi: [Cảm giác gì?]
[Ta cảm giác Nam Chiếu đang châm biếm Đại Hạ cũng giống như con ngựa lưu ly , bề ngoài lộng lẫy nhưng dễ vỡ, chịu nổi một đòn.]
Hệ thống hì hì: [Ký chủ, thấy chắc , Nam Chiếu đến mức dùng con ngựa lưu ly đắt đỏ thế để châm chọc Đại Hạ , chắc là mưu đồ khác đấy.]
Nguyên Đế: Trẫm đồng ý! Nếu Nam Chiếu ngốc đến thế, Trẫm hoan nghênh bọn chúng thường xuyên đến châm chọc, dù Trẫm cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Giang Thượng thư điếc sợ súng, lúc đang chằm chằm con ngựa lưu ly mắt sáng rực như phát tài, điên cuồng tính toán xem con ngựa lưu ly đáng giá bao nhiêu tiền.
Tam hoàng t.ử và Anh Quốc Công cũng chẳng thèm để ý tiếng lòng, chỉ phi ngay lên sờ thử con ngựa lưu ly một cái.
Lục Vân Đình thì về phía Giang Nguyệt Dạng, thấy nàng hứng thú với con ngựa lưu ly, bèn dập tắt ý định mua về tặng nàng.
Nam t.ử trở về chỗ , con ngựa lưu ly khiêng lui xuống.
[Tiểu Qua...] Giang Nguyệt Dạng lên tiếng: [Sao cảm giác trông còn giống vương t.ử hơn cả Lô Trừng thế nhỉ.]
[Không giống, chính là vương t.ử đấy!]
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Hắn là vị hoàng t.ử nào?]
[Nhị hoàng t.ử Lô Cách, đích xuất đàng hoàng.]
[Chậc chậc, cố ý giấu giếm phận mò đến đây, là giở trò gì nữa.]
Hệ thống lực bất tòng tâm : [Chuyện xảy thì chịu c.h.ế.t, .]
Sau khi con ngựa lưu ly khiêng hẳn xuống, sứ thần Tây Vực liền đặt chén rượu xuống dậy, tay áp lên n.g.ự.c trái, khẽ cúi đầu khom lưng: “Thiên Khả Hãn tôn kính, cũng xin ngài xem thử bảo vật do Tây Vực dâng lên.”
Sau đó, của Tây Vực khiêng lên ba chiếc rương, hai lớn một nhỏ.
Chiếc rương nhỏ đựng mười hộp tô hợp hương, hai chiếc rương lớn lượt đựng bảo thạch và dưa lưới Hami?
Sứ thần Tây Vực dương dương đắc ý : “Thiên Khả Hãn tôn kính, vật tên là dưa Hami, cực kỳ khó trồng, là một loại hoa quả mới nhất gieo trồng thành công của Tây Vực . Vị của nó ngọt thanh, vô cùng giải nhiệt.”
Nguyên Đế gật đầu, định bảo bổ một quả cùng nếm thử thì giọng của sứ thần Tây Vực vang lên nữa.
“Nghe đồn các quan viên Ty Nông của Đại Hạ bản lĩnh trong việc trồng trọt, tự tin trồng loại dưa Hami ?”
[Ối giồi ôi! Lại thêm một đứa thích gây chuyện !]