Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 325: Nam Chiếu Vương Không Dạy Ngươi... Đến Nhà Người Khác Làm Khách Thì Không Được Sủa Bậy À?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , Giang Nguyệt Dạng ngáp ngắn ngáp dài bước khỏi cửa. Tối qua, nàng giảng cho Cổ Linh Nhi cả đêm về y thuật truyền máu.
Nếu giờ nàng đang vội cổng thành đón sứ thần ngoại bang, Cổ Linh Nhi e là vẫn còn bám bên tai nàng hỏi dứt.
Hơn hai khắc .
Giang Nguyệt Dạng cùng Hồng Lô Tự Khanh và Bạch Trạch - Bạch đại nhân cưỡi lưng ngựa chờ ở cổng thành.
Phía ba là một đoàn quan viên Hồng Lô Tự và một đội Cấm quân do Doãn phó tướng dẫn đầu.
Chờ bao lâu, hai đoàn ngựa với y phục khác biệt đồng thời xuất hiện cổng thành.
Tình huống khiến tim của Hồng Lô Tự Khanh khỏi thắt .
Quả nhiên, hai đoàn ngựa vì tranh ai thành mà mỗi bên đều cử tới hỏi ý của Đại Hạ.
Hồng Lô Tự Khanh vẻ mặt buồn phiền, bất kể để bên nào thì bên còn cũng sẽ sinh lòng bất mãn.
Ông liếc mắt Giang Nguyệt Dạng vẻ mặt uể oải, bày bộ dạng chuyện chẳng liên quan gì đến ở bên cạnh.
Sau một hồi xoắn xuýt, ông bèn với thủ vệ cổng thành tới truyền lời: “Cổng thành kinh đô Đại Hạ đủ rộng lớn, bảo bọn họ cùng thành một lượt.”
Một lúc lâu , phía cổng thành vẫn động tĩnh gì, đôi bên dường như đều hài lòng với sự sắp xếp .
Quả nhiên, thủ vệ cổng thành tới truyền lời nữa.
Phía Nam Chiếu bày tỏ theo sứ thần là Đại hoàng t.ử Nam Chiếu, phận tôn quý, ý ngoài lời chính là bên phía Tây Vực xứng cùng một lúc với bọn họ.
Còn phía Tây Vực cho rằng đồ đạc bọn họ mang tới nhiều, hơn nữa quý giá vô cùng, thể để xảy một chút va quẹt nào, vả trong đoàn còn hai vị công chúa, tiện đồng hành.
Tóm một câu, cả hai bên đều thành .
Nghe lời thủ vệ cổng thành, Hồng Lô Tự Khanh đau hết cả đầu, trùng hợp tới cùng một lúc thế !
Một lát , ông buồn rầu đầu Giang Nguyệt Dạng: “Tiểu Giang đại nhân, chuyện cho ?”
Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt, ông là quan ngoại giao mà hỏi ?
Có điều... Nàng liếc về phía cổng thành, hai phiên bang thuộc quốc Nam Chiếu và Tây Vực cũng quá coi gì .
Nàng dã tâm lang sói của Nam Chiếu lộ rõ mồn một, chẳng ngờ Tây Vực cũng bắt đầu rục rịch yên phận.
“Tiểu Giang đại nhân?” Hồng Lô Tự Khanh cất tiếng.
Giang Nguyệt Dạng lạnh lùng : “Chúng đưa cách giải quyết hợp lý , là do bọn họ chịu tiếp nhận. Đã như thì cứ để bọn họ tự giải quyết. Bằng thì đ.á.n.h một trận , bên nào thắng bên đó .”
Hồng Lô Tự Khanh: “...”
Thủ vệ cổng thành thấy lời Giang Nguyệt Dạng, tưởng lầm đó là ý của các đại nhân, xoay định chạy về truyền đạt.
Hồng Lô Tự Khanh thấy vội gọi giật : “Ngươi đấy?”
“Tiểu nhân truyền đạt lời của Tiểu Giang đại nhân cho sứ thần ạ.” Ánh mắt thủ vệ cổng thành tràn ngập sự ngây thơ đến ngốc nghếch.
Hồng Lô Tự Khanh cạn lời: “Tiểu Giang đại nhân chỉ lẫy thôi.”
“Không, thật lòng đấy, chẳng chuyện gì là một trận đ.á.n.h đ.ấ.m giải quyết cả.”
“Tiểu Giang đại nhân!” Hồng Lô Tự Khanh bực buồn khẽ trách mắng, “Làm thế chẳng biến thành Đại Hạ cố ý châm ngòi cho bọn họ đ.á.n.h .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nếu đ.á.n.h ...” Giang Nguyệt Dạng vô cùng nghiêm túc ngẫm nghĩ, “Vậy thì oẳn tù tì , bên nào thắng bên đó .”
Hồng Lô Tự Khanh: “...”
Hồng Lô Tự Khanh thở dài một tiếng, trong giọng lộ rõ sự bất lực sâu sắc: “Tiểu Giang đại nhân, Bạch đại nhân, thấy chúng cứ lên phía khuyên giải một phen .”
Bạch Trạch gật đầu.
Giang Nguyệt Dạng thì hừ lạnh một tiếng, [Tiểu Qua, rõ ràng là ông hỏi cách giải quyết, ông ý. Đã thế thì còn hỏi cái quái gì!]
Miệng thì , nhưng nàng vẫn thúc nhẹ bụng ngựa, cùng Hồng Lô Tự Khanh về phía cổng thành.
Hệ thống : [Có lẽ... chắc là... ông cũng ngờ ký chủ thể đưa cái kiến nghị thái quá đến mức đó.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-325-nam-chieu-vuong-khong-day-nguoi-den-nha-nguoi-khac-lam-khach-thi-khong-duoc-sua-bay-a.html.]
Hồng Lô Tự Khanh âm thầm gật đầu, chứ nữa, quá sức thái quá.
[Đánh thì thái quá thật, nhưng oẳn tù tì thì thái quá chỗ nào chứ? Đó chẳng là biện pháp hòa bình nhất, công bằng nhất ?]
[ thế thì buồn quá, trông thiếu tôn trọng .]
[Xì!]
Giang Nguyệt Dạng giọng lộ rõ vẻ bất mãn mãnh liệt: [Theo thấy, là do bọn họ tự vác mặt đến Đại Hạ dâng lễ, chứ Đại Hạ cầu xin bọn họ đến , thích thì , thích thì cút!
Từng đứa một, chẳng tự lượng sức gì cả! Vào cái cổng thành thôi mà cũng bày đặt lên mặt với ai! Bọn họ tưởng là ai chứ? Không thấy Bệ hạ ngay cả Thái t.ử điện hạ cũng chẳng thèm phái tới nghênh đón ?]
Lời thốt , Hồng Lô Tự Khanh lập tức nên ứng phó thế nào .
Chẳng mấy chốc, bọn họ tới cổng thành.
Bên ngoài thành, hai đoàn chia chiếm cứ hai bên.
Bên trái là đoàn của Nam Chiếu, dẫn đầu là hai nam t.ử trẻ tuổi cưỡi lưng ngựa.
Nhìn trang phục và khí chất, một trong hai nam t.ử trẻ tuổi hẳn là Đại hoàng t.ử Lô Trừng của Nam Chiếu quốc.
Bên là đoàn của Tây Vực, trong đoàn một cỗ hoa xa tuyệt , loáng thoáng thể thấy bên trong hai đang .
Khỏi cần nghĩ, bên trong chắc chắn là hai vị công chúa Tây Vực.
Hồng Lô Tự Khanh liếc hai bên một lượt, đang định mở miệng thì phía bỗng truyền đến một giọng đầy khinh miệt.
“Trước đồn Thiên Khả Hãn bổ nhiệm một vị nữ quan, bổn vương t.ử vốn tưởng chỉ là lời đồn nhảm, nay xem là thật.”
Lời thốt , sắc mặt của Hồng Lô Tự Khanh và Bạch Trạch đều biến đổi.
Sứ thần Tây Vực im lặng tiếng bên cạnh xem trò vui, trong lòng thầm nhạo Đại hoàng t.ử Nam Chiếu đúng là một kẻ ngu xuẩn.
Giang Nguyệt Dạng ngước mắt sang, lười biếng đáp : “Sớm danh Đại hoàng t.ử Nam Chiếu ngạo mạn vô lễ, hôm nay gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Lô Trừng cơn giận bốc lên mặt, âm lượng cũng theo đó mà cao vút: “Một nữ quan nhỏ nhoi như ngươi, dám ăn với bổn vương t.ử như !”
“Đại Hạ dùng chỉ trọng tài năng, phân nam nữ.” Khóe môi Giang Nguyệt Dạng khẽ nhếch lên, “Ngược là Đại hoàng t.ử ngươi đấy, Nam Chiếu vương dạy ngươi... Đến nhà khác khách thì sủa bậy lung tung ?”
“Phóng túng!”
“Ngươi mới phóng túng!” Giang Nguyệt Dạng quát mắng ngược , “Đại hoàng t.ử đến nghi ngờ quyết sách của Bệ hạ triều , là dụng ý gì?”
Lô Trừng giật , sắc mặt đại biến.
lúc , nam t.ử bên cạnh Lô Trừng chắp hai lòng bàn tay đan áp ngực, đó là tư thế hành lễ của Nam Chiếu quốc.
Nam t.ử cụp mắt thuận theo: “Đại hoàng t.ử gần đây vô tình nhiễm phong hàn, đầu óc mê nên nhất thời lỡ lời, mong đại nhân đừng trách tội.”
Giang Nguyệt Dạng hừ lạnh một tiếng, thèm ép quá đáng, thấy đủ liền thu tay.
Hồng Lô Tự Khanh nở nụ nhạt: “Vẫn giới thiệu với chư vị sứ thần, Tiểu Giang đại nhân ngoài việc là quan viên triều , còn là Vĩnh Lạc quận chúa do chính Bệ hạ triều sắc phong, dung cho khác xem thường.”
Lô Trừng thấy lời , sắc mặt càng thêm khó coi, trong lòng thầm kêu xong, đồng thời cũng trách Giang Nguyệt Dạng lên thèm tỏ rõ phận.
“Xin Quận chúa thứ tội!” Nam t.ử hành lễ tạ .
Giang Nguyệt Dạng khẽ xua tay: “Thôi , bổn quận chúa xưa nay chẳng bao giờ vì đo với kẻ đầu óc vấn đề.”
“Ngươi!” Lô Trừng chọc giận.
“Đại hoàng t.ử phản ứng , là do bổn quận chúa sai ? Chẳng lẽ Đại hoàng t.ử hề bệnh? Lời lúc nãy...”
“Đại hoàng t.ử quả thực là bệnh.” Nam t.ử lên tiếng ngăn Giang Nguyệt Dạng tiếp, “Đa tạ Quận chúa.”
Giang Nguyệt Dạng hừ lạnh một tiếng: “Chư vị sứ thần từ xa tới, Bệ hạ thiết yến trong cung khoản đãi, xin chư vị đừng để Bệ hạ đợi lâu!”
Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng liền giật dây cương đầu ngựa. Bộ dạng đúng kiểu các ngươi thì cút, bà đây cóc thèm hầu hạ.
Bạch Trạch và Hồng Lô Tự Khanh ánh mắt thản nhiên, đồng loạt động tác mời: “Chư vị, mời thành.”