Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 324: A Nhan, Chàng Ấy Đã Sớm Biết Muội Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Tiểu Qua Tiểu Qua, Tiểu... Qua! Bệ hạ hai chữ “đính hôn” ?]

 

[Phải ... Ngươi lầm , cũng thấy .] Giọng hệ thống lười biếng, [Ký chủ phản ứng thế , chẳng lẽ tâm nguyện ngươi là cái ?]

 

[Ta là xin Bệ hạ ban cho một cơ hội miễn tội, để cha nương liên lụy cơ mà.]

 

Nguyên Đế:... Giờ thu lời , liệu còn kịp ?

 

Hệ thống hỏi: [Vậy ngươi đính chính với Hoàng đế ?]

 

[Không thèm! Ta cơ hội miễn tội cũng là vì sợ khăng khăng ở bên A Việt, Bệ hạ sẽ tìm cớ vô cớ giáng tội thôi!]

 

Nguyên Đế bất mãn, trẫm là loại hôn quân phân biệt trái rõ như ?

 

[Vậy...]

 

[Ái chà] Giang Nguyệt Dạng ngắt lời hệ thống, [Ta chuyện với ngươi nữa, lát nữa Bệ hạ đổi ý thì khổ.]

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng liền nở nụ ngọt ngào chắp tay tạ ơn Bệ hạ: “Tạ ơn Bệ hạ long ân! Thần nhất định phụ sự ủy thác của Bệ hạ, chắc chắn sẽ giữ Linh Nhi cô nương cho đến khi nương nương an sinh nở!”

 

Nguyên Đế trong lòng thở dài, thôi , lời cũng lỡ . Quân vô hí ngôn, cứ thế .

 

theo tính cách của Lục Vân Đình, chắc chắn sẽ từ bỏ Giang Nguyệt Dạng. Đến lúc đó ép quá đáng, khéo phản thật.

 

Một mối hôn sự đổi lấy binh quyền của quân Lục gia, mối ăn thể tính toán .

 

Hơn nữa, lòng trung thành của Giang Thượng thư và Giang Nguyệt Dạng là điều cần bàn cãi.

 

Thấy Nguyên Đế phản ứng gì, Giang Nguyệt Dạng cuống lên, kìm khẽ gọi: “Bệ hạ?”

 

Nguyên Đế thu hồi dòng suy nghĩ, khẽ “ừ” một tiếng.

 

“Vậy...” Giang Nguyệt Dạng vân vê ngón tay, ngượng ngùng , “Bao giờ Bệ hạ mới cho thần và A... Lục tướng quân đính hôn ạ?”

 

Nghe thấy lời , Nguyên Đế nhịn đưa tay gõ nhẹ trán Giang Nguyệt Dạng một cái.

 

Bằng cái giọng điệu của một cha già chỉ tiếc rèn sắt thành thép: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi là phận nữ nhi, thể rụt rè đoan trang chút ? Chuyện đính hôn thế , ngươi dù vội đến mấy cũng đợi đằng nhà trai mở lời chứ!”

 

“Mối quan hệ căng thẳng như giữa hai , nắm chắc mười phần thì dám mở miệng chứ.” Giang Nguyệt Dạng lầm bầm nhỏ giọng.

 

“Ngươi cái gì?” Nguyên Đế rõ.

 

“Không gì ạ.” Giang Nguyệt Dạng xua tay, “Thần đang tự nhắc nhở bản thôi.”

 

Nguyên Đế liền trong lòng nàng đang tính toán điều gì, cố ý cảnh cáo: “Chuyện đính hôn đợi tới cầu xin trẫm, nếu ngươi dám để lộ nửa chữ, tâm nguyện xem như hủy bỏ.”

 

“A...”

 

Nguyên Đế ngoài miệng tuy cảnh cáo như , nhưng nghĩ cũng tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng sẽ tiết lộ tất cả.

 

Đành xem Lục Vân Đình sẽ thế nào .

 

***

 

Lê Nghiễn mấy ngày liền lên núi Bán Nguyệt canh chừng, nhưng chẳng nào gặp Ôn Thư Nhan.

 

Lúc , đang trong đình chống cằm, vẻ mặt đầy rối bời về phía dãy núi trùng điệp xa xa.

 

Mà ở một bên khác, Kiều Khê chủ động rủ Ôn Thư Nhan ngoài dạo phố, lúc hai đang trong nhã gian của Linh Lung Các.

 

Trên bàn bày hai bộ trang sức tinh xảo cùng hai đĩa điểm tâm.

 

Kiều Khê cầm một chiếc trâm hoa mai cài lọn tóc của Ôn Thư Nhan, “A Nhan, thấy Lê công t.ử là thế nào?”

 

Tay Ôn Thư Nhan siết chặt , “Kiều tỷ tỷ hỏi như ?”

 

“Bình thường chẳng thèm nam t.ử lấy nửa con mắt, hôm đó cùng Lê công t.ử trò chuyện vô cùng vui vẻ. Ta chút tò mò.”

 

Ôn Thư Nhan cụp mắt, một lát mới chậm rãi mở lời: “Lê công t.ử xử sự ôn hòa lễ độ, ăn bất phàm. Nấu rượu ngon, chữ cũng . Muội cảm thấy... .”

 

Kiều Khê gật đầu.

 

“Kiều... Kiều tỷ tỷ cảm thấy thế nào?”

 

“Ta cũng cảm thấy tệ.” Nụ của Kiều Khê mang theo một tia chua xót, “Có điều, dường như trong lòng .”

 

Ôn Thư Nhan kinh ngạc ngước mắt Kiều Khê, ngỡ rằng tỷ Lê Nghiễn cự tuyệt, trong mắt ngập tràn vẻ đau lòng: “Kiều tỷ tỷ...”

 

“Làm gì mà như !” Kiều Khê đưa tay che mắt nàng , “Ta đối với quả thực chút ý tứ, nhưng cũng đến mức thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-324-a-nhan-chang-ay-da-som-biet-muoi-roi.html.]

 

Hơn nữa, hôm nay rủ ngoài, ngoài việc xác nhận tâm ý của đối với thì còn một chuyện với .”

 

“Dạ?”

 

“Chàng hỏi , Ôn cô nương uống rượu hôm đó là cô nương nhà Tả tướng .”

 

Ôn Thư Nhan ngẩn ngơ, đầu óc bỗng chốc đình trệ.

 

“Chàng còn ... tài hoa của Ôn cô nương nức tiếng kinh thành.” Kiều Khê từ từ dậy, “A Nhan, sớm .”

 

Ôn Thư Nhan mất khả năng suy nghĩ.

 

Kiều Khê rủ mắt Ôn Thư Nhan đang ngơ ngác một hồi, lát liền rời khỏi nhã gian.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tỷ , Phù Cừ liền kích động : “Cô nương, thấy ? Ý của Kiều cô nương là Lê công t.ử ý với cô nương đấy.”

 

Ôn Thư Nhan chút phản ứng nào, trong đầu ngập tràn câu cuối cùng của Kiều Khê.

 

“A Nhan, sớm ...”

 

Cứ như , Ôn Thư Nhan ở Linh Lung Các suốt nửa ngày trời. Đợi đến khi nàng sắp xếp dòng suy nghĩ thì trời tối muộn.

 

“Phù Cừ, chúng về nhà thôi.”

 

Nghe thấy lời , Phù Cừ chút bất ngờ: “Cô nương, tìm Lê công t.ử ?”

 

Ôn Thư Nhan lắc đầu.

 

Phù Cừ vốn tưởng nàng bận tâm đến cảm nhận của Kiều Khê mà từ bỏ Lê Nghiễn, đang định mở miệng khuyên nhủ.

 

Nào ngờ, Ôn Thư Nhan : “Trời muộn , để ngày mai hãy tìm .”

 

Phù Cừ mừng rỡ, gật đầu lia lịa: “Ngày mai nô tỳ sẽ chải cho cô nương một kiểu tóc siêu luôn.”

 

“Vậy thì nhờ cậy em .”

 

“Cứ giao cho nô tỳ!”

 

***

 

Ở bên , Giang Nguyệt Dạng đợi ở nhà suốt cả ngày, cuối cùng khi màn đêm buông xuống cũng đợi Cổ Linh Nhi trở về.

 

Nàng kéo Cổ Linh Nhi đến mặt, ánh mắt kiên định: “Linh Nhi cô nương, chúng một cuộc giao dịch thế nào?”

 

Cổ Linh Nhi thấy nàng trịnh trọng như , khỏi chút tò mò nàng giao dịch chuyện gì với .

 

Thế là nàng khẽ nhướng mày, “Nàng thử xem.”

 

“Ta dạy cô nương một môn y thuật từng thấy bao giờ, cô nương ở kinh thành giúp Hoàng hậu nương nương thuận lợi sinh nở!”

 

“Nàng dạy y thuật?”

 

Cổ Linh Nhi nhịn bật , châm chọc mà chỉ cảm thấy lời chút kỳ quặc hoang đường.

 

“Theo , chút y thuật mèo cào đó của nàng ngay cả tư cách phòng khám kê đơn cũng , lấy gì dạy ?”

 

“Ta thì , nhưng y thư!”

 

Cổ Linh Nhi chằm chằm nàng một hồi lâu, mới chậm rãi mở lời: “Nàng xem đó là loại y thuật như thế nào .”

 

“Linh Nhi cô nương từ nhỏ dốc lòng nghiên cứu y thuật, ắt hẳn rõ tầm quan trọng của m.á.u đối với cơ thể con , cũng chắc hẳn từng thấy ít bệnh t.ử vong vì mất m.á.u quá nhiều.

 

Môn y thuật của chính là thể giúp bệnh nhân vượt qua nguy hiểm khi cơ thể mất m.á.u quá nhiều mà thể tự cung cấp m.á.u .”

 

“Nói rõ ràng hơn xem.”

 

“Nói đơn giản chính là khi bệnh mất m.á.u quá nhiều cần bổ sung m.á.u để duy trì sự sống, đem m.á.u của một khác truyền trong cơ thể bệnh.”

 

Cổ Linh Nhi xong liền trố tròn mắt, “Chuyện... chuyện thể chứ? Đây là chuyện trái với lẽ thường!”

 

“Mọi chuyện đều thể xảy , môn y thuật của thực chứng đàng hoàng đấy. Cô nương , chỉ cần xác định nhóm máu, đó mượn dụng cụ là thể truyền m.á.u cho bệnh...”

 

“Khoan , nhóm m.á.u là cái thứ gì?”

 

“Nhà bệnh lý học Karl Landsteiner phát hiện m.á.u của con chia bốn loại nhóm máu, lượt là nhóm A, nhóm B, nhóm AB và nhóm O.

 

Cần lưu ý là chỉ những cùng nhóm m.á.u mới thể truyền m.á.u cho , cho nên khi truyền m.á.u cho bệnh nhân, chúng cần xác định ...”

 

 

Loading...