Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 322: Thẩm Đại Nhân Nén Bi Thương, Lệnh Ái... Không Qua Khỏi Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Linh Sương sắc mặt tái nhợt giường, nếu nơi lồng n.g.ự.c còn một tia phập phồng thì cũng chẳng khác gì c.h.ế.t.

 

Thẩm phu nhân mãi ngất lịm , tình hình trong phủ bởi mà càng thêm hỗn loạn.

 

Đại Lý Tự khanh lo bên chẳng lo xuể bên , suýt chút nữa cũng ngất xỉu theo.

 

Ông lảo đảo vững, gào lên: “Thái y ! Sao vẫn mời thái y tới!”

 

Cùng với tiếng thét của ông, một gã sai vặt lôi kéo một đại phu lảo đảo chạy .

 

“Đại nhân, Lưu đại phu đến .”

 

Đại Lý Tự khanh vội : “Lưu đại phu, ông mau xem cho nữ nhi của , con bé đột nhiên ngã quỵ tỉnh nữa.”

 

Lưu đại phu rảo bước tới bên giường bắt mạch, vạch mí mắt Thẩm Linh Sương lên xem thử, mày khóa chặt.

 

“Thế nào ?”

 

Lưu đại phu đầu về phía Đại Lý Tự khanh, giọng điệu chẳng mấy lạc quan: “Thẩm đại nhân, ngài nên chuẩn tâm lý .”

 

Nghe , Đại Lý Tự khanh chỉ cảm thấy đất trời cuồng.

 

Lưu đại phu tiếp: “Mạch tượng của lệnh ái gần như bắt nữa, chỉ còn thở hít , e là...”

 

“Không thể nào, Sương Nhi sẽ hết, thể con bé giờ vẫn luôn .”

 

Nói đến đây, Đại Lý Tự khanh bỗng chằm chằm mấy tỳ nữ hầu hạ Thẩm Linh Sương: “Các ngươi chăm sóc kiểu gì đấy hả!”

 

Mấy tỳ nữ run rẩy , nơm nớp lo sợ quỳ rạp mặt đất dám cất tiếng.

 

“Lưu đại phu, xin ông nhất định cứu lấy nữ nhi của .” Đại Lý Tự khanh trong chớp mắt như già nhiều tuổi.

 

“Lão phu sẽ tận lực.”

 

Lưu đại phu lấy ngân châm , đang chuẩn châm cứu cho Thẩm Linh Sương thì bỗng nhiên phát giác đúng, bèn đưa tay sờ cổ Thẩm Linh Sương, đó kinh hãi!

 

“Thẩm đại nhân, lệnh ái tắt thở !”

 

Đại Lý Tự khanh thấy lời cả lảo đảo, lập tức dám tin lao lên phía thử thở mũi Thẩm Linh Sương.

 

Giây tiếp theo, cả ông ngã bệt xuống đất.

 

“Sương Nhi, Sương Nhi!” Đại Lý Tự khanh túm lấy bả vai Lưu đại phu lay mạnh ngừng, “Cứu con bé, ông cứu con bé !”

 

“Thẩm đại nhân nén bi thương, lệnh ái... qua khỏi !”

 

lúc , Quách viện chính và Chu thái y chạy tới, vặn thấy câu của Lưu đại phu.

 

Chu thái y như mất hồn mất vía bước tới, thấy bóng hình với gương mặt trắng bệch giường. Hắn vẫn thể nào tin hôm qua vẫn còn khỏe mạnh mà hôm nay đột nhiên còn nữa.

 

Động tác của cứng đờ, đưa tay thử thở, cảm nhận chút khí tức nào phả , mắt Chu thái y trong nháy mắt đỏ hoe.

 

“Không...” Chu thái y ôm chặt nàng lòng, “Ta còn cho nàng tâm ý của , nàng thể c.h.ế.t.”

 

“Sương Nhi, lời với nàng...” Giọng Chu thái y nghẹn ngào, “Nàng tỉnh ?”

 

Cơ thể Thẩm Linh Sương vẫn còn ấm, nhưng Chu thái y nhận bất kỳ lời hồi đáp nào.

 

“Sương Nhi...” Chu thái y ôm nàng chặt hơn, “Người yêu là nàng, từ đầu đến cuối đều là nàng! Nàng thấy ? Trả lời .”

 

“Sương Nhi... Xin nàng, là ngốc, là nhận lầm . Nàng tỉnh dậy mắng đ.á.n.h thế nào cũng , đừng ngó lơ ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-322-tham-dai-nhan-nen-bi-thuong-lenh-ai-khong-qua-khoi-roi.html.]

 

Chu thái y từng câu từng câu nghẹn ngào thốt , những mặt đều đỏ hoe khóe mắt, nghẹn ngào nơi cổ họng.

 

Không qua bao lâu, Chu thái y nữa, chỉ bất động ôm lấy Thẩm Linh Sương như thế.

 

Đại Lý Tự khanh khuyên một câu, nhưng .

 

Lại qua một hồi lâu, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng hít khí thật mạnh, Thẩm Linh Sương mở mắt !

 

Đại Lý Tự khanh và Quách viện chính bỗng mở đến hai mắt, đồng loạt bước lên phía .

 

Chu thái y buông vòng tay , đỡ lấy bả vai Thẩm Linh Sương, dám tin nàng, “Sương Nhi...”

 

Thẩm Linh Sương vô cùng yếu ớt, “Chu... Chu...”

 

“Có ở đây, ở đây.” Chu thái y mừng đến phát , “Nàng , đừng ngủ.”

 

Chu thái y đặt nàng ngay ngắn , “Quách viện chính, ngài xem cho nàng với, bây giờ cách nào...”

 

Quách viện chính lập tức tiến lên bắt mạch, một lát liền : “Mạch tượng của Thẩm cô nương dần dần hồi phục, chắc là gì đáng ngại nữa. để đảm bảo an , vẫn cần quan sát một đêm xem tình hình thế nào.”

 

Nghe lời của Quách viện chính, Đại Lý Tự khanh tài nào kìm nén nữa mà rơi nước mắt.

 

Ông dùng tay áo lau nước mắt, “Kính xin Quách viện chính đêm nay thể ở trong phủ chăm sóc.”

 

Quách viện chính gật đầu, “Thẩm cô nương hiện giờ thể yếu, kê một phương thuốc, lập tức sắc cho cô nương uống.”

 

Hơn hai khắc , t.h.u.ố.c sắc xong bưng tới. Trong suốt thời gian đó, Chu thái y luôn túc trực bên giường Thẩm Linh Sương, rời nửa bước.

 

Sắc mặt Thẩm Linh Sương cũng hơn nhiều, khi uống t.h.u.ố.c lâu thể dậy chuyện.

 

“Chu thái y, lúc hôn mê hình như thấy với nhiều điều. Ta rõ, thể cho một nữa ?”

 

“Được.”

 

Chu thái y chọn mấy câu quan trọng cho Thẩm Linh Sương , cũng đem tâm ý của bày tỏ rõ ràng minh bạch với nàng.

 

Thẩm Linh Sương nét mặt lộ vẻ e thẹn, hỏi: “Có lúc hôn mê bất tỉnh, mới xác định tâm ý của ?”

 

Nếu là ... tất cả đều đáng giá .

 

“Không, ngày hôm qua xác định .”

 

“Vậy vì ...”

 

Chu thái y giơ tay xoa nhẹ gò má nàng, “Ta cảm thấy nên xử lý xong xuôi chuyện mới tới gặp nàng.”

 

Bốn mắt , Chu thái y mở lời: “Sương Nhi, chúng thành nhé?”

 

Thẩm Linh Sương ngẩn , ngay đó nhào lòng , nhẹ nhàng đ.ấ.m một quyền: “Chu Thiếu Hành, là đồ khốn nạn!”

 

“Ừm, khốn nạn, đều là của , nàng đ.á.n.h . đ.á.n.h xong , nàng cho , nàng bằng lòng gả cho thê t.ử ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Ta thế , xem?”

 

“Ta chính miệng nàng .”

 

“Ta bằng lòng! Ta bằng lòng gả cho thê tử!”

 

PS: Đoạn là dưa về thiếu niên áo trắng, hứng thú thể đoán phận của nhé.

 

 

Loading...