Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 318: Hắn Chỉ Là Quá Thích Rối Gỗ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù vài đoán từ , nhưng khi tận tai thấy hệ thống thì vẫn cảm thấy vô cùng chấn động.

 

Lâm đại nhân là một nhân tài xuất chúng ưu tú nhường , cho dù cưới thiên kim cành vàng lá ngọc thì cưới một thục nữ danh môn cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

Tại ... Tại cưới một con rối gỗ cơ chứ?

 

Còn những kẻ đoán thì lúc kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt nữa lọt tròng ngoài.

 

Nguyên Đế hiểu nổi, văn võ bá quan hiểu nổi, đám Tam hoàng t.ử thành càng hiểu nổi.

 

Công bộ Thượng thư thì càng tài nào hiểu nổi!

 

Rõ ràng trông như một bình thường, thể cái hành vi thái quá đến mức hoang đường cơ chứ?

 

Chẳng lẽ cũng là một loại sở thích quái đản nào đó ?

 

Đối với việc chuyện thành với con rối gỗ tất cả hết, Lâm Diên vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ mây trôi nước chảy, chẳng màng bận tâm như cũ.

 

Hắn sợ miệng lưỡi thế gian bàn tán, chỉ những chuyện mà bản mà thôi.

 

Giang Nguyệt Dạng lén liếc Lâm Diên một cái: [Tiểu Qua, chuyện Lâm Diên thành với rối gỗ là do vấn đề tâm lý, là con rối gỗ đó ý nghĩa đặc biệt gì chăng?]

 

Nguyên Đế cũng vô cùng quan tâm đến vấn đề , đầu ông sắp nổ tung vì đau .

 

Ban đầu là mưu nghịch, tạo phản, thông đồng với địch, về là tâm lý vặn vẹo, sở thích quái đản, bệnh tật lạ lùng...

 

Triều thần của ông chẳng mấy ai là bình thường cả...

 

Hệ thống trả lời: [Ta thấy tâm lý của Lâm Diên chắc là vấn đề gì , lẽ chỉ là suy nghĩ chút khác biệt với thường mà thôi.

 

Cũng giống như đồng tính luyến ái , nhóm đó là tâm lý bình thường, chỉ là thứ họ thích khác với đông mà thôi.

 

chúng thể vì sự đặc biệt của họ mà quy chụp rằng tâm lý họ bệnh .

 

Tâm lý bình thường là chỉ việc một thể cảm nhận và thấu hiểu thế giới xung quanh một cách khách quan, chuẩn xác, nhận thức sai lệch vặn vẹo.

 

Ngoài chính là cảm xúc định, xuất hiện những hành vi rập khuôn máy móc. Thế nhưng, những tình trạng Lâm Diên đều hề .

 

Lâm Diên thể suy nghĩ bình thường, cũng rõ ràng việc thành với rối gỗ là một hành vi khác . Bằng thì ngày thành mở tiệc linh đình, chiêu đãi tân khách .]

 

Nghe xong một tràng phân tích của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng xoa cằm : [Theo như ngươi thì chỉ là quá mức yêu thích rối gỗ thôi ?]

 

[Ta nghĩ là như đấy.]

 

Mặc dù Nguyên Đế cảm thấy lời của hệ thống đủ sức thuyết phục cho lắm, nhưng ông vẫn thầm thở phào nhẹ nhõm một .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Miễn cưỡng coi hành vi đó như một loại sở thích đặc biệt .

 

Khả năng tiếp nhận của Anh Quốc công vô cùng mạnh mẽ, đối với chuyện Lâm Diên thành với rối gỗ lão chẳng chút suy nghĩ phán xét nào, lão chỉ rốt cuộc Lâm Diên cách nào để khiến con rối gỗ tự cử động mà thôi!

 

Còn nữa chính là... Lão lúc đang nóng lòng tận mắt chứng kiến con rối gỗ thần kỳ .

 

Cả Tam hoàng t.ử bồn chồn yên, hận thể lập tức bãi triều ngay bây giờ để chạy xem rối gỗ.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, mở lời thế nào với Lâm Diên về chuyện rối gỗ đây? Hỏi thẳng luôn ?]

 

[Được chứ, bao giờ giấu giếm chuyện rối gỗ cả, điều cũng chẳng bao giờ chủ động rêu rao ngoài thôi.

 

Nếu ngươi hỏi thẳng, thể sẽ thấy thắc mắc vì ngươi , nhưng khả năng cao là sẽ chẳng thèm gặng hỏi .]

 

[Vì thế?]

 

[Hắn chê phiền phức.]

 

Khóe miệng Giang Nguyệt Dạng giật giật: [Thế thì cứ hỏi thẳng luôn cho , cũng chẳng vòng vo tam quốc gì.]

 

Nghe thấy Giang Nguyệt Dạng định tìm Lâm Diên, Anh Quốc công cùng mấy Tam hoàng t.ử tức khắc cảm thấy buồn bực suy sụp.

 

Nàng mà thì bọn họ nữa?

 

Đổi sang ngày khác ? Không , nhịn nổi nữa !

 

Giang Nguyệt Dạng khi quyết định xong thì lúc tinh thần vô cùng phấn chấn, nôn nóng mau mau bãi triều, ngay cả sự khó chịu thể cũng dường như xoa dịu nhiều.

 

Nguyên Đế lúc nhiều kìm nén nổi nữa , bản ông cũng vô cùng tò mò về con rối gỗ, thế nên liền quyết định xử lý xong chuyện cuối cùng tuyên bố bãi triều.

 

Ông chầm chậm đưa mắt về phía Thái Thường Tự khanh: “Đỗ ái khanh, chuyện tế lễ ngày Đông Chí chuẩn đến ?”

 

Đỗ đại nhân, Thái Thường Tự khanh tiếng liền dậy bước khỏi hàng đáp lời: “Khởi bẩm Bệ hạ, sự vụ đều chuẩn thỏa đáng chu .”

 

Nguyên Đế gật đầu: “Như .”

 

Nửa khắc , buổi tảo triều kết thúc. Giang Nguyệt Dạng vui sướng đến mức ngậm miệng, bởi vì dịp Đông Chí nghỉ phép tận bảy ngày lận!

 

Hệ thống: [Túc chủ, ngươi mà còn ngây ngô như thế nữa là Lâm Diên mất dạng bây giờ đấy.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-318-han-chi-la-qua-thich-roi-go.html.]

Nghe thấy lời nhắc nhở của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng tức khắc hồn. Nghiêng đầu sang, Lâm Diên bước tới tận cửa điện .

 

Nếu Lâm Diên cố ý thả chậm bước chân thì lúc Giang Nguyệt Dạng chẳng còn thấy bóng dáng nữa.

 

Giang Nguyệt Dạng vội vàng rời khỏi chỗ lon ton chạy tới, trong lúc chạy còn tiện tay giật lấy chiếc áo choàng đang treo bên cạnh khoác lên .

 

“Lâm đại nhân.”

 

Lâm Diên tiếng liền dừng bước, đầu nàng.

 

Trong lúc vội vã, Giang Nguyệt Dạng hề nhận điểm kỳ quái là chỉ mới gọi một câu “Lâm đại nhân” mà Lâm Diên ngay là đang gọi .

 

“Lâm đại nhân.” Giang Nguyệt Dạng tới bên cạnh dừng : “Bây giờ ngài định tới nha môn Công bộ ?”

 

Lâm Diên lắc đầu.

 

“Vậy lát nữa ngài ?”

 

Lâm Diên vờ như lộ vẻ nghi hoặc.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy liền bịa chuyện xạo: “Hạ quan ngài lợi hại trong việc thiết kế, bản vẽ thiết kế của mấy phân đà Giám Sát Ty do Lâm đại nhân phụ trách ?”

 

“Phải.”

 

“Vậy thể thiết kế thêm một vài cơ quan dùng để bảo tính mạng ở bên trong ?” Giang Nguyệt Dạng với : “Lâm đại nhân cũng đấy, công việc của Giám Sát Ty luôn kèm với những nguy hiểm c.h.ế.t .”

 

“Được.”

 

Lúc , hệ thống thản nhiên lên tiếng: [Túc chủ, ngươi bảo vòng vo tam quốc ? Này là vòng vèo tới tận phương trời nào hả?]

 

[Chậc, cũng vòng vo ... khống chế nổi cái miệng khéo ăn khéo của chứ bộ.]

 

Giang Nguyệt Dạng cảm kích : “Làm phiền Lâm đại nhân . Bản vẽ thiết kế cơ quan xin Lâm đại nhân chớ cho ai ngoài hạ quan và Bệ hạ xem nhé.”

 

Lâm Diên gật đầu.

 

[Tiểu Qua, cái tên Lâm Diên đúng là tiếc chữ như vàng thật đấy.]

 

[Đương nhiên , thế thì phù hợp với thiết lập nhân vật của .]

 

Giang Nguyệt Dạng bóc phốt với hệ thống một câu xong liền tươi thẳng chủ đề chính, nhỏ giọng : “Lâm đại nhân, hạ quan ngài rối gỗ, đúng là chuyện ?”

 

chuyện .”

 

Lâm Diên trả lời vô cùng dứt khoát, hề nửa phần do dự.

 

[Thế mà chịu thật luôn kìa.]

 

[Đó là chuyện đương nhiên, vốn từng nghĩ tới việc giấu giếm mà.] Giọng điệu hệ thống vô cùng đắc ý.

 

Giang Nguyệt Dạng tiếp tục : “Hạ quan khá là thích rối gỗ, ngài thể bán cho hạ quan một con ?”

 

“Ba trăm lượng.”

 

Giang Nguyệt Dạng ngẩn , đó : “Không thành vấn đề.”

 

“Đi theo .”

 

Lâm Diên cất bước ngay, Giang Nguyệt Dạng vội vàng rảo bước đuổi theo.

 

lúc , Tam hoàng t.ử dắt theo Ngũ hoàng t.ử xáp gần, Anh Quốc công ở phía tức tối hậm hực mặt.

 

Bởi vì Tam hoàng t.ử bảo lão theo thì khả năng lộ tẩy là lớn, nên nhất quyết cho lão cùng.

 

Tam hoàng t.ử hì hì : “Giang Nguyệt Dạng, phía thấy các ngươi nhắc tới rối gỗ đấy nhé. Rối gỗ gì thế?”

 

“Điện hạ nhầm chăng? Thần và Lâm đại nhân đang bàn về chuyện bản vẽ thiết kế, nhắc tới rối gỗ nào .”

 

Tam hoàng t.ử tin: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi đừng giả ngu với , thấy hết đấy.”

 

“Thần thật sự rối gỗ gì hết á.” Giang Nguyệt Dạng sống c.h.ế.t chịu thừa nhận.

 

Tam hoàng t.ử tức đến bật , chẳng thèm đôi co giằng co với nàng nữa, trực tiếp về phía Lâm Diên hỏi: “Lâm đại nhân, ngài và Giang Nguyệt Dạng nhắc tới rối gỗ ?”

 

“Phải.”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Tam hoàng t.ử nhếch môi chằm chằm Giang Nguyệt Dạng: “Ngươi còn ngụy biện gì nữa ?”

 

“Hơ, hơ.” Giang Nguyệt Dạng gượng hai tiếng: “Vậy chắc là do thần đột nhiên mất trí nhớ tạm thời đấy ạ.”

 

Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử cạn lời nàng, ngay cả Lâm Diên cũng lộ một tia biểu cảm cạn lời hiếm thấy.

 

Tam hoàng t.ử : “Ta cũng xem cái thứ rối gỗ đó!”

 

 

Loading...