Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 316: Không Cần, Ta Trèo Tường

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:12:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường lên núi hai lối, Lê Nghiễn cuộn tròn bài thơ mặt bàn vội vã đuổi theo lối còn .

 

Đáng tiếc trời chiều lòng , khi đuổi tới chân núi thì chỉ kịp thấy một cỗ xe ngựa đang dần xa.

 

Chừng nửa canh giờ , Lê Nghiễn ủ rũ cụp đuôi trở về Túy Tiên Cư. Đầu tóc rối bời, dáng vẻ chút chật vật.

 

Cổ Lan thấy liền nhíu mày hỏi: “Không ngươi lên núi chôn rượu ? Sao biến thành cái bộ dạng thế ? Bị ch.ó đuổi ? Ờ... Cái gùi với cuốc cũng chẳng mang về.”

 

Nghe thấy lời Cổ Lan , lúc Lê Nghiễn mới sực nhận bỏ quên bộ đồ đạc ở trong đình, rượu cũng kịp chôn.

 

Hôm nay lên núi chôn rượu vốn là để đợi đến khi tình cờ gặp Ôn Thư Nhan núi Bán Nguyệt thì thể cùng đào lên uống.

 

Nào ngờ, hai họ vẫn cứ bỏ lỡ .

 

Thấy trong tay Lê Nghiễn đang cầm một cuộn giấy, ánh mắt Cổ Lan khẽ động, ướm lời hỏi thử: “Hai bỏ lỡ nữa ?”

 

Lê Nghiễn ủ rũ ừ một tiếng trầm đục, đó gục đầu cất bước trong phòng.

 

Cổ Lan theo lưng lải nhải cằn nhằn: “Ngươi đúng là tự rước lấy. Hôm đó nàng rõ ràng ở ngay đây, ngươi cứ tỏ vẻ lạnh nhạt hờ hững với , còn liếc mắt đưa tình với cô nương khác nữa chứ.”

 

“Ta liếc mắt đưa tình với khác!” Lê Nghiễn dừng bước, đầu phản bác.

 

“Thế trêu chọc ngươi thì ngươi đỏ mặt cái nỗi gì?”

 

“Ta... Ta tưởng nàng chính là nàng.”

 

Cổ Lan khẽ nhướng mày: “Rốt cuộc là thế nào?”

 

“Trên túi thơm Kiều cô nương đeo thêu một đồ đằng, đó là đồ đằng con dấu của .”

 

Con dấu của khác đều sẽ khắc tự hiệu của bản , nhưng thì , khắc một đồ đằng trừu tượng.

 

Đồ đằng đó ngoài đám Cổ Lan thì chỉ bạn qua thư từ núi Bán Nguyệt .

 

Hắn bạn qua thư là Ôn Thư Nhan cũng là nhờ Ôn Thư Nhan nào cũng để tên chữ của nàng các tác phẩm của .

 

“Cho nên ngươi liền tưởng nàng là Ôn cô nương ?”

 

Lê Nghiễn gật đầu: “Về Giang cô nương gọi nàng là Kiều tỷ tỷ, mới nhận lẽ nhận nhầm .”

 

“Thế cuối cùng ngươi còn tặng Kiều cô nương hai vò rượu gì?”

 

“Ta vốn dĩ tặng rượu cho nàng .” Lê Nghiễn giải thích: “Chỉ tặng riêng cho một nàng thì tiện lắm, nên mới tặng hết cho . Còn về Dao Quang Túy là vì nếu uống ngay thì sẽ hỏng mất.”

 

Nghe xong lời giải thích của Lê Nghiễn, Cổ Lan tò mò hỏi: “Ngươi đối với Kiều cô nương thật sự lấy một chút xao xuyến rung động nào ?”

 

“Không .”

 

“Được .”

 

Cổ Lan ngoài, trong lòng thầm than thở, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, nhân gian thêm một kẻ ôm mối tình sầu .

 

, lẽ còn chỉ một .

 

“Ngươi đấy?”

 

“Tìm T.ử Việt.”

 

“Ta khuyên ngươi đừng tới chường mặt ngứa mắt.”

 

Cổ Lan khựng bước chân , đúng , T.ử Việt bây giờ ở nhà.

 

Giang Nguyệt Dạng trong sân viện, nhét từng quả nho miệng ăn ngon lành. Bên cạnh ầm ĩ khiêng vác suốt cả một buổi chiều, đến giờ mới chịu yên tĩnh .

 

[Tiểu Qua, hàng xóm mới là ai thế?]

 

Hệ thống : [Giờ mới hỏi , còn tưởng túc chủ cơ đấy.]

 

[Cuộc sống thì cần niềm vui chứ, chuyện gì cũng hết thì còn gì là thú vị nữa.]

 

[Thế ngươi còn hỏi gì?]

 

Giang Nguyệt Dạng ăn xong quả nho cuối cùng liền đưa chiếc đĩa trống trong tay cho Thanh Chi bên cạnh.

 

[Bởi vì hiện tại đang một mối hoài nghi.]

 

[Hoài nghi cái gì?]

 

Giang Nguyệt Dạng sang bờ tường bên cạnh đáp: [Lúc khỏi cung, A Việt bảo lát nữa gặp, thế mà đến tận bây giờ vẫn tới tìm .]

 

[Ngươi nghi ngờ hàng xóm mới chính là yêu của ngươi ?]

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu lia lịa: [Ta đoán đúng ?]

 

[Để tự cho ngươi .]

 

Giọng của hệ thống dứt, bên bức tường liền truyền đến một giọng trong trẻo mà kém phần dịu dàng.

 

“Dạng Dạng.”

 

Giang Nguyệt Dạng thấy tiếng liền mừng rỡ chạy tới bên chân tường: “A Việt.”

 

“Hôm nay trong quân doanh chút việc nên chậm trễ.”

 

Giang Nguyệt Dạng theo thói quen lắc đầu: “Không cả, chuyển tới ở nhà bên cạnh thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-316-khong-can-ta-treo-tuong.html.]

 

“Ở đây gần nàng hơn một chút.”

 

Nghe thấy câu , Giang Nguyệt Dạng vui sướng khẽ c.ắ.n môi : “A Việt, trèo qua đó ?”

 

Lục Vân Đình đang dựa lưng tường khẽ ngẩn , một thoáng , giọng mang theo ý ấm áp truyền qua: “Nàng qua đây ?”

 

“Ừm!”

 

“Ta cổng đón nàng.” Lục Vân Đình định .

 

“Không cần , trèo tường sang.”

 

Nghe , bước chân Lục Vân Đình khựng , ngay đó nhịn mà bật bất đắc dĩ.

 

Giang Nguyệt Dạng trèo tường là trèo tường thật, nàng lập tức ôm lấy cổ Thanh Chi nhướng mày hiệu bảo nàng mang trèo tường.

 

Trên mặt Thanh Chi thoáng hiện lên một tia cạn lời trong chốc lát, đó liền ôm lấy eo Giang Nguyệt Dạng thả nhảy lên một cái, vững vàng đáp xuống mặt bờ tường.

 

Nhìn thấy Lục Vân Đình đang ở bên , Giang Nguyệt Dạng vẫy tay định cất tiếng gọi tên .

 

Thế nhưng đúng lúc , phía lưng hai bỗng vang lên một tiếng quát đầy giận dữ.

 

“Giang Nguyệt Dạng!”

 

Giang Nguyệt Dạng dọa cho run b.ắ.n lên một cái, suýt chút nữa vững mà cắm đầu ngã nhào xuống , may mà Thanh Chi bên cạnh kịp thời đỡ lấy nàng.

 

Giang phu nhân đùng đùng nổi giận tới, ngón tay chỉ thẳng Giang Nguyệt Dạng mà run rẩy thôi.

 

“Con lăn xuống đây cho ngay!”

 

Giang Nguyệt Dạng cảm thấy lúc nhất là nên nhảy xuống sân nhà , bởi vì mẫu mới gọi cả họ lẫn tên nàng .

 

Thế là, tròng mắt nàng đảo quanh một vòng, giả vờ trượt chân ngã nhào về phía Lục Vân Đình đang bên .

 

Nào ngờ, Thanh Chi theo bản năng liền ôm chặt lấy nàng tung bay xuống khỏi đầu tường, đáp đất an ngay trong sân viện.

 

Ừm... Sân viện nhà nàng.

 

Giang phu nhân dọa cho thót tim, lúc thấy nàng bình an vô sự liền như chằm chằm nàng: “Con qua đây.”

 

“Mẫu , cách mới tạo nên cái , bây giờ thế nhất ạ.” Giang Nguyệt Dạng lùi hai bước.

 

“Con còn chịu qua đây, sẽ ngày ngày gảy đàn cho con ! Với cả dạo gần đây mới nghiên cứu một món canh mới, con nếm thử một chút ?”

 

“Dạ thôi khỏi! Con qua liền đây ạ.”

 

[Túc chủ, mau qua đó .]

 

Thanh âm của một một hệ thống đồng thời vang lên, hệ thống chẳng cái tiếng đàn đòi mạng chút nào , đúng là tra tấn màng nhĩ mà.

 

Giang Nguyệt Dạng càng ở trong cái môi trường ma âm lượn lờ bên tai đó mà uống thứ canh còn khó nuốt hơn cả t.h.u.ố.c bắc!

 

Thấy nàng ngoan ngoãn qua, Giang phu nhân giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng: “Ngoan, trèo tường nữa, .”

 

“Dạ, con sẽ cố gắng hết sức.”

 

Giang phu nhân nghẹn lời, hít sâu một ân cần khuyên nhủ: “Bên cạnh phận rõ ràng, con chớ dại dột trêu chọc .”

 

“Con ạ.” Giang Nguyệt Dạng nhịn đáp một tiếng.

 

“Mẹ vẫn thấy yên tâm, là con đổi sang viện khác ở .”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức cự tuyệt: “Con dọn , dựa cái gì mà... Bên cạnh dọn tới là con chuyển chứ.”

 

Giang phu nhân lời liền cái tính bướng bỉnh của nàng nổi lên , tự khuyên cũng chẳng lay chuyển nên khuyên nữa, chỉ đầu về phía Thanh Chi dặn dò: “Ban đêm các ngươi cảnh giác một chút đấy.”

 

“Rõ.”

 

Ngày hôm , Thái Hòa Điện.

 

Giang Nguyệt Dạng yên lặng ngay ngắn ở vị trí của , hề lấy một động tác nhỏ nào, an phận đến mức phần khác thường.

 

Nguyên Đế cùng văn võ bá quan kìm mà liếc nàng mấy .

 

Hệ thống : [Túc chủ, yêu của ngươi chẳng qua chỉ xin nghỉ tới thượng triều một buổi thôi mà? Có cần trưng cái bộ mặt như đưa đám thế ?]

 

Giang Nguyệt Dạng đảo mắt xem thường: [Ta là đang tới tháng, còn chút sức lực nào đây .]

 

[Mặt trời mọc đằng tây chắc, thế mà cũng xin nghỉ ?] Giọng điệu hệ thống tràn đầy kinh ngạc.

 

Giang Nguyệt Dạng cạn lời: [... Bộ thể là do đột nhiên tiến bộ ?]

 

[Lời ngươi tự tin ?]

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

[Xì, đối phương từ chối giao lưu với ngươi.]

 

Hệ thống học theo giọng điệu của nàng mà : [Ting Hệ thống đút cho bạn một quả dưa hóng hớt.]

 

[Không ăn.]

 

[Được , đang tải dữ liệu cho ngài.]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

 

Loading...