Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 315: Hóa Ra... Tất Cả Đều Đã Sai

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đường qua tấp nập, nhưng giây phút dường như tất cả đều trở nên mờ ảo, ngay cả những âm thanh ồn ào náo nhiệt cũng dần tan biến bên tai.

 

Ánh mắt Chu thái y đờ đẫn Thẩm cô nương trong bộ váy lụa trắng thuần mặt, nhất thời thể suy nghĩ gì.

 

Một lát , cất bước chầm chậm về phía Thẩm cô nương, cuối cùng dừng ở một cách thích hợp.

 

“Thẩm... cô nương.”

 

Thẩm Linh Sương khẽ nhún gối hành lễ theo đúng phép tắc: “Chu thái y.”

 

“Nàng... vẫn luôn nhận nhầm ?” Chu thái y thẳng mắt nàng hỏi.

 

Thẩm Linh Sương lộ vẻ mặt nghi hoặc, hiểu lời hỏi ý nghĩa gì.

 

Chu thái y thấy phản ứng của nàng liền hiểu ngay nàng hề , hề rằng thích nàng.

 

“Năm đó, cô nương cùng cứu chữa cho các bệnh nhân mắc bệnh đậu mùa... là nàng, đúng ?” Chu thái y ném một câu hỏi nữa.

 

Đồng t.ử Thẩm Linh Sương khẽ run lên, biểu cảm sững sờ, đôi bàn tay buông thõng hai bên theo bản năng nắm chặt lấy vạt váy.

 

Nàng khẽ c.ắ.n môi, nhỏ giọng : “Chu thái y, chuyện hy vọng thể giữ kín như bưng.”

 

“Vậy nên đó là nàng thật đúng ?” Chu thái y phần kích động tiến lên một bước, giọng điệu đầy vẻ vội vã.

 

Thẩm Linh Sương hiểu vì kích động đến nhường , nhưng vẫn mở miệng trả lời: “Là .”

 

Nghe thấy hai chữ , Chu thái y nở một nụ cay đắng.

 

“Tại cho ? Tại nhận nhầm mà cũng cho ?”

 

Dứt lời, Chu thái y chợt hiểu , hóa năm đó chỉ là do một đơn phương tình nguyện.

 

Không cho , là bởi vì cần thiết.

 

Nhận thức điều , Chu thái y cô đơn cụp mắt xuống, đó chậm rãi định rời .

 

đúng lúc , Thẩm Linh Sương đưa tay nắm chặt lấy ống tay áo của , bốn mắt .

 

Ánh mắt Thẩm Linh Sương chan chứa vẻ khẩn thiết , dồn dập hỏi: “Huynh nhận nhầm chuyện gì cơ?”

 

Tầm mắt Chu thái y từ bàn tay đang giữ ống tay áo chầm chậm dời lên đôi mắt của Thẩm Linh Sương, giọng trầm thấp: “Ta ngỡ rằng Nhược Thu chính là nàng.”

 

Nghe thấy lời , Thẩm Linh Sương tức khắc c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Huynh đang cái gì ? Cái gì gọi là ngỡ Nhược Thu là ? Huynh và Nhược Thu...

 

Đột nhiên, trong đầu Thẩm Linh Sương hiện lên một vài hình ảnh, bên tai cũng vang lên vài thanh âm quen thuộc.

 

Sau khi đợt nghĩa chẩn kết thúc, để giấu giếm chuyện trốn , nàng tới nhà ông bà ngoại hội hợp với mẫu , đó cùng trở về nhà.

 

Về , nàng vì Chu thái y mà trăn trở phiền lòng một thời gian dài, thế nên mới định tìm bạn thiết Chu Nhược Thu để tâm sự giãi bày nỗi lòng.

 

Nào ngờ ở gần Chu gia, nàng thấy Chu thái y tặng lễ vật cho Chu Nhược Thu, từng lời từng chữ Chu thái y đều mang ý tứ ái mộ, thương mến.

 

Về nữa, chính là những Chu Nhược Thu chia sẻ với nàng về chuyện qua giữa và Chu thái y.

 

“Linh Sương, thấy Chu thái y ở Thái Y Viện là thế nào?”

 

“Linh Sương, thích .”

 

“Linh Sương, chúng ở bên .”

 

“Linh Sương, đợi lớn thêm chút nữa sẽ tới cửa cầu . Tỷ ? Bởi vì cảm thấy nữ nhi thành quá sớm sẽ cho thể, là đang suy nghĩ cho đấy.”

 

“Linh Sương, tỷ sẽ chúc phúc cho , đúng ?”

 

“Linh Sương, lúc thành tỷ nhất định tới đấy nhé...”

 

Từng câu từng chữ như những mũi kim đ.â.m thẳng tim nàng, đồng thời cũng hết đến khác nhắc nhở nàng rằng, tất cả chỉ là do bản tự đa tình.

 

Thẩm Linh Sương rốt cuộc hiểu hết thảy...

 

Năm đó rõ ràng nàng cảm nhận rõ ràng tâm ý của Chu thái y dành cho , thể đầu một cái là lòng đổi ngay ?

 

Hóa ... Tất cả đều sai .

 

“Chu thái y.” Thẩm Linh Sương chăm chú mắt : “Huynh tưởng Nhược Thu là , cho nên mới đem lòng yêu thích , đúng ?”

 

Chu thái y khẽ gật đầu một cái: “... Phải.”

 

Thẩm Linh Sương tức khắc đỏ hoe vành mắt: “Vậy hôm nay hỏi những chuyện , là vì cớ gì?”

 

“Ta cho rõ tâm ý hiện tại của chính .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-315-hoa-ra-tat-ca-deu-da-sai.html.]

“Vậy...”

 

“Cô nương.” Nha cận của Thẩm Linh Sương đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời nàng: “Nơi chỗ thích hợp để chuyện ạ.”

 

Nghe , Thẩm Linh Sương theo bản năng liếc xung quanh. Thấy đường xung quanh đang ném tới những ánh mắt đầy vẻ tò mò nghi hoặc, nàng vội vàng rụt bàn tay đang nắm ống tay áo .

 

“Chu thái y, chúng đổi sang một nơi khác chuyện ?”

 

Chu thái y theo thói quen định đáp một tiếng “Được”, nhưng trong đầu chợt vang lên lời dặn dò đó của Đại Lý Tự khanh, bởi khựng do dự.

 

Thẩm Linh Sương thấy thế hiểu lầm rằng xác định rõ tâm ý hiện tại của , cảm thấy cần thiết nhiều lời thêm nữa.

 

nàng vẫn ôm ấp một tia hy vọng mà hỏi: “Không ?”

 

“Thẩm đại nhân hy vọng khi xác định rõ tâm ý, nên gặp gỡ nàng.” Chu thái y mở miệng giải thích.

 

Thẩm Linh Sương thầm thở phào nhẹ nhõm một , nhưng giây tiếp theo đôi mắt nàng đột nhiên mở đến.

 

“Phụ... Phụ ?”

 

Chu thái y khẽ gật đầu: “Thẩm cô nương, lừa dối nàng. Đợi chuyện , sẽ đến gặp nàng.”

 

Nói xong, liền chắp tay hành lễ với Thẩm cô nương, dứt khoát rời .

 

Thẩm Linh Sương cất tiếng giữ , chỉ bóng lưng khuất dần đằng xa mà lẩm bẩm một : “Ta sẽ giúp cho rõ.”

 

Bởi vì thời tiết giá lạnh, thế nên khi Giang Nguyệt Dạng khỏi cung cũng ghé qua nơi nào khác mà thẳng một mạch về nhà.

 

Lúc , nàng vặn về tới cổng nhà.

 

Mới bước xuống xe ngựa, Giang Nguyệt Dạng liền thấy đang khiêng đồ đạc dọn tòa trạch viện bên cạnh.

 

Nàng lộ vẻ nghi hoặc, chẳng lẽ Phùng Nghị Thần dọn về đây ?

 

Tuy trong lòng đầy thắc mắc, nhưng nàng cũng vội vàng tìm hiểu ngay lúc . Thế là nàng thu hồi tầm mắt, cất bước trong cửa lớn.

 

Trở về Lãm Nguyệt Các, xiêm y xong xuôi, nàng ôm lấy Vân Nguyệt dài ghế , lúc mới bức tường viện gọi Hương Lăng tới mặt.

 

“Cô nương, gọi em ạ?”

 

Giang Nguyệt Dạng hất cằm về phía bức tường viện: “Nhà bên cạnh dọn về ?”

 

“Dạ . Nghe Phùng gia bán đứt căn nhà đó , hiện tại dọn là chủ nhân mới của căn nhà.”

 

“Em hỏi thăm vị hàng xóm mới bên cạnh là ai ?”

 

Hương Lăng lắc đầu: “Mấy bên cạnh kín miệng lắm ạ, em chẳng thăm dò gì cả. Mà cũng lạ, bên cạnh chẳng lấy một nha bà t.ử nào, bộ đều là nam t.ử trẻ tuổi.”

 

Nghe thấy lời , Giang Nguyệt Dạng khẽ nhíu mày. Toàn bộ đều là nam tử, sợ rằng điều mờ ám quái gở.

 

“Thanh Minh, Cốc Vũ, hai ngươi chú ý bên cạnh một chút.”

 

“Rõ.”

 

Giang Nguyệt Dạng thêm gì nữa, nhắm mắt dưỡng thần.

 

Lúc , Lăng Phong đang ở bên bồn hoa biện pháp giữ ấm cho hoa mẫu đơn khẽ liếc về phía Giang Nguyệt Dạng một cái mà để lộ chút dấu vết nào, đó liếc mắt sang trạch viện bên cạnh.

 

Ôn Thư Nhan khi rời khỏi Túy Tiên Cư cũng về nhà ngay mà dẫn theo Phù Cừ tới núi Bán Nguyệt.

 

Mỗi khi tâm trạng vui, hoặc những lúc ở một , nàng đều sẽ tới nơi vẽ vẽ.

 

Lúc , nàng đang trong đình nghiêm túc ba chữ lớn “Túy Tiên Cư”.

 

Nhìn từ nét chữ, nàng đang bắt chước theo thể chữ “Tinh Lạc” do chính Lê Nghiễn tự sáng tạo , nhưng dường như vẫn thể cho thật thuần thục.

 

Phù Cừ bên cạnh mài mực cho nàng, trong mắt tràn đầy vẻ xót xa.

 

Không qua bao lâu, mặt trời dần ngả về tây, ánh ráng chiều nhuộm đỏ một góc trời.

 

Phù Cừ khẽ cất tiếng nhắc nhở: “Cô nương, chúng nên về ạ.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ôn Thư Nhan khẽ ừ một tiếng, dời tờ giấy mặt , chầm chậm hạ bút xuống một bài thơ.

 

Sau đó, thu dọn những viên giấy vụn vò tròn vứt đất, hai họ liền dậy rời .

 

Không lâu đó, Lê Nghiễn tới trong đình.

 

Nhìn thấy một bài thơ trải phẳng phiu mặt bàn, theo bản năng quanh bốn phía, nhưng chẳng thấy bóng dáng của bất kỳ ai.

 

Lúc , khỏi chút ảo não, bỏ lỡ nữa .

 

Sau cơn ảo não, đưa tay cầm lấy tờ giấy bàn lên, bỗng nhiên phát hiện nét chữ bên ... Mực vẫn còn khô.

 

 

Loading...