Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 309: Dạng Dạng, Ta Không Muốn Chờ Nữa

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng ạ, trận tuyết đầu tiên.” Hương Lăng rõ nội tình mỉm đáp một câu.

 

Giang Nguyệt Dạng đáp lời, chỉ từng bông tuyết khẽ khàng rơi xuống mắt.

 

Tuyết... mỗi lúc một rơi dày hơn.

 

Hương Lăng nhíu mày Giang Nguyệt Dạng, cô nương hôm nay từ trong cung trở về liền luôn buồn bã vui.

 

“Cô nương, ngày mai Hương Lăng sẽ đắp cho một tuyết thật đến nhé. Đến lúc đó chúng mặc cho nó bộ áo đỏ, nhất định sẽ lắm.”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức trả lời, qua một hồi lâu mới từ từ mở miệng: “Hương Lăng, ngoài dạo một chút.”

 

“Vâng ạ.”

 

Nếu đổi đây, Hương Lăng nhất định sẽ sắp đến giờ giới nghiêm , thị vệ cấm quân tuần tra bắt thì nguy đến, chi bằng chúng nghỉ ngơi sớm , mai hãy ngoài nhé?

 

Tuy rằng thể đại khái là ngăn cản , nhưng tuyệt đối cũng sẽ sảng khoái đồng ý như bây giờ.

 

Rất nhanh đó, Giang Nguyệt Dạng y phục xong từ cửa .

 

yên tĩnh tản bộ nên nàng chỉ dẫn theo Hương Lăng và Thanh Chi ngoài.

 

Ba lặng lẽ lời của nào rảo bước con phố, mặc cho từng bông tuyết dứt .

 

Hương Lăng và Thanh Chi Giang Nguyệt Dạng , nhưng cũng hỏi, cứ thế lẳng lặng theo lưng nàng.

 

Thế nhưng một đoạn, Thanh Chi bỗng phát hiện hướng bọn họ đang dường như là...

 

Cô nương là vì ngài vui ?

 

lúc , phía truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, Giang Nguyệt Dạng từ từ dừng bước chân .

 

Giây tiếp theo, một bóng hình màu đen xuất hiện ở khúc quanh xa phía .

 

Người nọ thấy Giang Nguyệt Dạng liền ngẩn , đó lập tức xoay xuống ngựa sải bước về phía .

 

Vài bước đầu tiên tốc độ còn xem như bình thường, nhưng về tốc độ tăng nhanh gấp mấy .

 

Người nọ đón gió tuyết chạy vội tới, Hương Lăng và Thanh Chi liền xa, nhường gian riêng tư cho hai .

 

Rất nhanh, nọ tới mặt Giang Nguyệt Dạng.

 

Nhìn thấy Lục Vân Đình xuất hiện mặt lúc , Giang Nguyệt Dạng kìm nén nổi nữa mà đỏ hoe vành mắt.

 

Lục Vân Đình đau lòng nàng, cố hết sức kiềm chế xúc động ôm chầm lấy nàng lòng.

 

“Dạng Dạng, nàng ...”

 

“A Việt.” Giang Nguyệt Dạng ngắt lời , “Ta một chuyện hỏi cho rõ ràng với .”

 

Lục Vân Đình nàng hỏi về chuyện mà hệ thống cố ý dẫn dắt sai lệch trong buổi thiết triều ban sáng, nên liền gật đầu.

 

“Trong lòng vẫn luôn nhớ nhung một cô nương ?” Giang Nguyệt Dạng hỏi.

 

“Phải, nhưng...”

 

“Có thích nàng ?”

 

Giang Nguyệt Dạng tranh hỏi thêm một câu, hốc mắt ươn ướt, trông khiến vô cùng đau xót.

 

“Dạng Dạng, chuyện như nàng nghĩ . Giờ nàng cùng đến một nơi, sẽ hết chuyện cho nàng .” Lục Vân Đình đưa tay về phía nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng bàn tay chìa mặt , một lát liền đặt bàn tay lên đó.

 

Không lâu , Lục Vân Đình dẫn nàng tới bên ngoài một trạch viện.

 

“Đây là ?”

 

Lục Vân Đình đẩy cánh cổng trạch viện , trả lời: “Đây là nơi đầu tiên và nàng gặp .”

 

Nghe thấy câu , Giang Nguyệt Dạng đầy vẻ nghi hoặc.

 

Lục Vân Đình dắt tay nàng bước trong trạch viện, đập mắt là một sân vườn tao nhã.

 

Giữa sân một cây hồng mai, gốc cây một miệng giếng, cạnh giếng kê một bộ bàn ghế đá, bàn đá còn đặt một cành hoa mai.

 

Lục Vân Đình dắt Giang Nguyệt Dạng tới gốc cây, cầm lấy cành mai bàn đá đặt tay nàng.

 

“Tết Thượng Nguyên năm , nàng chính là mặc một bộ y phục màu đỏ, cầm một cành hoa mai bước thế giới của .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-309-dang-dang-ta-khong-muon-cho-nua.html.]

Giang Nguyệt Dạng rũ mắt cành mai trong tay một cái, đó ngước mắt mặt.

 

“Ta hiểu.”

 

Lục Vân Đình nàng bằng ánh mắt rực lửa: “Tết Thượng Nguyên tám năm , nàng từng cứu một bé ở nơi , nàng còn gọi là tiểu ca ca, nàng quên ?”

 

“Tám năm ... Tết Thượng Nguyên...”

 

Giang Nguyệt Dạng cố gắng nhớ , bỗng nhiên vài hình ảnh hiện lên trong đầu.

 

Nàng nhớ ...

 

Tết Thượng Nguyên năm , nàng cùng Hương Lăng lén trốn ngoài chơi. Kết quả ngày lễ đông như nêm, chen lấn xô đẩy khiến nàng và Hương Lăng lạc .

 

từng bước chân khỏi cổng phủ nên nàng chẳng quen thuộc đường sá xung quanh chút nào.

 

Cuối cùng mãi mãi lạc đường, còn chệch khỏi con phố náo nhiệt, đến một nơi hẻo lánh vắng vẻ.

 

hệ thống ở bên cạnh bạn, tâm nàng rộng rãi vô tư nên lúc chẳng hề cảm thấy sợ hãi.

 

Cho nên lúc ngang qua trạch viện , hệ thống bảo bên trong một bê bết máu, nàng cũng quá sợ hãi.

 

Khi đầy m.á.u đó chỉ là một bé tầm chừng mười tuổi, nàng càng sợ, còn đến gan lớn mật bước trong xem thử.

 

Thấy khôi ngô tuấn tú, nàng nỡ “mỹ nhân hương tiêu ngọc vẫn”, bèn ép hệ thống giúp cứu .

 

Cứu xong xuôi, nàng vốn định đợi tỉnh .

 

Nào ngờ khi lạc mất nàng, Hương Lăng sợ nàng gặp chuyện bất trắc nên chạy về gọi ca ca nàng tìm.

 

Chẳng còn cách nào khác, khi ca ca nàng tìm tới đây, nàng đành theo ca ca về phủ.

 

Sau khi hồi ức kết thúc, Giang Nguyệt Dạng Lục Vân Đình, dám chắc chắn mà hỏi: “Chàng chính là... tiểu ca ca hồi đó ?”

 

Lục Vân Đình gật đầu: “Kể từ dạo , vẫn luôn tìm kiếm nàng. khi ở biên cương, đối với chuyện chốn kinh thành thì lực bất tòng tâm, nên mãi vẫn tìm thấy. Cho đến hồi kinh gặp nàng, mới rốt cuộc tìm nàng.”

 

Lục Vân Đình đưa tay vuốt ve gò má nàng: “Cô nương trong lòng luôn nhớ nhung, cô nương yêu thích, từ đầu đến cuối đều chỉ nàng.”

 

Giang Nguyệt Dạng bỗng nhận điều gì, lập tức với Lục Vân Đình: “A Việt, để sắp xếp suy nghĩ một chút .”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nói xong, nàng liền giải trừ cấm ngôn cho hệ thống.

 

[Tiểu Qua, ngươi c.h.ế.t thế nào đây hả?]

 

Lục Vân Đình vốn tưởng rằng nàng vẫn còn băn khoăn nghi ngờ, nhưng thấy lời nàng chất vấn hệ thống, liền an tâm hơn một chút.

 

Hệ thống run bần bật: [Ký chủ, sai . Lúc chỉ đùa chút thôi, đó định cho cô cô nương trong lòng Lục Vân Đình thật chính là cô, ai ngờ cô cấm ngôn mất.]

 

[Cho nên... là trách đấy ?]

 

[Không , ngàn sai vạn sai đều là của . Ký chủ đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với ?]

 

[Được...]

 

Hệ thống định mở miệng cảm ơn thì ngờ Giang Nguyệt Dạng ngắt một nhịp dài bồi thêm chữ “thì mới lạ!”.

 

[Ngươi hại đau lòng khổ sở cả một ngày trời, còn suýt chút nữa chia rẽ hai đứa ! Giờ bảo đo với ngươi, ngươi thấy khả năng hả?]

 

[Ký chủ ơi]

 

[Bớt giở cái trò nũng đó , vô dụng thôi!]

 

Hệ thống hối hận vô cùng hỏi: [Vậy ký chủ thế nào thì cô mới nguôi giận đây?]

 

[Thứ nhất, ngươi xin .]

 

[Xin cô!] Hệ thống xin vô cùng dứt khoát.

 

[Thứ hai, ngươi bảo đảm bao giờ đùa kiểu nữa, còn bồi thường phí tổn thất tinh thần cho ! Nếu thì ngươi cứ việc ở lì trong phòng tối vĩnh viễn !]

 

[Được, thành vấn đề.] Hệ thống xoay chuyển giọng điệu, [ phí tổn thất tinh thần thể trả góp ? Năng lượng lúc đều dùng để nâng cấp hết , giờ tiền...]

 

Giang Nguyệt Dạng hừ lạnh một tiếng: [Không ! Ta cần ngươi dùng cách gì, ngày mai nhận khoản bồi thường thỏa đáng.

 

Không dạy cho ngươi một bài học thì ngươi vĩnh viễn chịu nhớ !]

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng liền sang Lục Vân Đình : “A Việt, may mà chúng ai cũng miệng chịu rõ ràng, nếu thì bỏ lỡ .”

 

“Dạng Dạng, chờ nữa.”

 

 

Loading...