Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 308: Tuyết Rơi Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tam hoàng t.ử dẫn Giang Nguyệt Dạng tới cửa một cung điện, biển hiệu đề ba chữ: Lưu Vân Cung.

 

Giang Nguyệt Dạng khó hiểu hỏi: “Điện hạ, đây là ? Chẳng bảo dẫn gặp Nhị hoàng t.ử điện hạ ?”

 

“Cung điện của , Nhị ca hiện tại đang ở chung với .”

 

Giang Nguyệt Dạng mở đến mắt: “Bệ hạ cho phép Nhị hoàng t.ử điện hạ hồi cung ? Làm cách nào mà ?”

 

“Vào trong tiếp.”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, theo bước Lưu Vân Cung.

 

Vừa bước trong, nàng liền nóng lòng : “Mau kể xem hai cách nào thế.”

 

Tam hoàng t.ử thấy nàng còn vẻ mặt ủ rũ uể oải như lúc nữa, khóe môi khẽ cong lên, sang dặn dò thái giám: “Đi mời Nhị hoàng t.ử tới đây, mang chút đồ ăn nhẹ lên.”

 

“Nô tài tuân chỉ.” Thái giám lui xuống.

 

“Tự nhiên .”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, tùy ý tìm một chỗ xuống. Không lâu , cung nữ bưng nước và bánh điểm tâm .

 

Tam hoàng t.ử phất tay: “Tất cả lui hết .”

 

Nghe , thái giám và cung nữ túc trực trong điện đều khom lui ngoài, chỉ còn Niên Cao - thái giám cận của Tam hoàng t.ử là ở .

 

“Điện hạ, giờ thể ?”

 

“Gấp cái gì chứ?”

 

Tam hoàng t.ử mở nắp ấm , thấy bên trong là nước ấm thì rót cho Giang Nguyệt Dạng một chén.

 

“Cô nếm thử xem món bánh hoa đào với bánh phục linh ngon .”

 

Vốn dĩ hôm nay Tam hoàng t.ử cũng ý định dẫn Giang Nguyệt Dạng tới gặp Nhị ca của , nên sai chuẩn sẵn những thứ từ .

 

Giang Nguyệt Dạng ăn lắm, nhưng thấy vẻ mặt đầy mong đợi của Tam hoàng t.ử nên vẫn đưa tay cầm một miếng bánh hoa đào.

 

Nàng c.ắ.n một miếng, đôi mắt khẽ sáng lên. Sau đó c.ắ.n thêm miếng nữa cho đến khi ăn hết cả chiếc bánh hoa đào.

 

Tam hoàng t.ử thấy liền chống cằm bảo: “Quả nhiên, phận nữ nhi ai cũng thích ăn loại bánh .”

 

“Điện hạ thích ăn ?”

 

“Tam thích ăn đồ ngọt.”

 

Cả hai theo bản năng về hướng phát âm thanh, Nhị hoàng t.ử đang từng bước từ cửa chính.

 

“Mấy món điểm tâm đều là Tam cố ý chuẩn cho Tiểu Giang đại nhân đấy.” Nhị hoàng t.ử bước tới mặt hai .

 

Giang Nguyệt Dạng chắp tay hành lễ với : “Nhị hoàng t.ử điện hạ.”

 

“Ai bảo cố ý chuẩn cho cô chứ? Là tự ăn đấy.” Tam hoàng t.ử chịu thừa nhận.

 

“Vậy ăn một cái xem.” Nhị hoàng t.ử nở nụ rạng rỡ.

 

“Ăn thì ăn.”

 

Tam hoàng t.ử vươn tay về phía đĩa bánh, ngay lúc sắp chạm bánh phục linh thì bỗng khựng , đổi sang cầm bánh hoa đào.

 

Hắn cầm bánh hoa đào lên, Nhị hoàng t.ử c.ắ.n một miếng thật đến, cảm nhận vị ngọt thấy ngấy đến phát hoảng, nhưng vẫn ráng nuốt hết cả chiếc bánh.

 

Nhị hoàng t.ử lắc đầu: “Ăn nổi thì đừng cố ép.”

 

“Ai bảo ăn nổi, còn thể ăn thêm cái nữa .” Tam hoàng t.ử định thò tay lấy thêm chiếc bánh hoa đào.

 

Hắn mới cầm bánh lên thì Giang Nguyệt Dạng giật lấy chiếc bánh tay .

 

“Điện hạ, biểu cảm của bán đấy. Không ăn thì việc gì cứ cố, thật là càn.”

 

Tam hoàng tử: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng sang Nhị hoàng tử: “Điện hạ, đổi nhiều.”

 

“Có ?”

 

“Vâng, trở nên cởi mở hơn .” Giang Nguyệt Dạng chỉ khóe miệng , “Từ lúc điện hạ bước tới giờ, nụ khóe môi từng tắt.”

 

Nhị hoàng t.ử ngẩn , thực sự để ý là vẫn luôn mỉm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-308-tuyet-roi-roi.html.]

Tam hoàng t.ử đoạt chiếc bánh hoa đào tay Giang Nguyệt Dạng, ăn : “Nhị ca đúng là vui vẻ hơn nhiều.”

 

Lần , Tam hoàng t.ử còn để lộ vẻ mặt đắng ngắt như nữa, dường như ăn cũng thấy khá ngon miệng.

 

Một lát , bọn họ bắt đầu nhắc đến chuyện Nhị hoàng t.ử hồi cung.

 

Nhị hoàng t.ử : “Kể từ Tiểu Giang đại nhân bảo hãy tự bước khỏi nơi đó, suy nghĩ suốt hai ngày.

 

Nếu ban đầu vì lời đồn mê tín về lời nguyền rủa mà giam lỏng ở đó, bước ngoài thì nhất định phá giải lời nguyền , còn biến thành mang phúc vận.”

 

chúng thể lừa gạt phụ hoàng, chuyện phúc vận thể giả . Thế nên bọn mới tính đến việc tiên phá giải lời nguyền, tích cực việc thiện xem .” Tam hoàng t.ử tiếp lời .

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Vậy hai phá giải lời nguyền bằng cách nào?”

 

“Lấy độc trị độc.”

 

Tam hoàng t.ử giải thích cặn kẽ: “Phụ hoàng tin Phật, chỉ cần Vô Niệm đại sư Nhị ca lời nguyền thì lời nguyền tự nhiên sẽ hóa giải.”

 

“Ồ” Giang Nguyệt Dạng bừng tỉnh hiểu , “Hóa là dùng ma pháp đ.á.n.h bại ma pháp. Có điều... hai thuyết phục Vô Niệm đại sư? Hơn nữa, Hộ Quốc Tự hiện tại cho phép .”

 

Tình hình thực tế là, kể từ khi Nguyên Đế dị tượng Nhị hoàng t.ử là do trúng độc gây , ông thể thả bất cứ lúc nào.

 

để bại lộ việc thấy tiếng lòng, ông cần một lý do hợp lý, đồng thời cũng xem Nhị hoàng t.ử thể đưa một lý do thỏa đáng cho .

 

Nếu đưa thì vẫn sẽ tiếp tục giam lỏng ở nơi đó.

 

“Vô Niệm đại sư là bậc đắc đạo cao tăng, phụ hoàng hề hạn chế hành tung của ngài . Nhị ca thể ngoài, bèn phái ngày đêm canh giữ chân núi.

 

Người của canh chừng ròng rã suốt hai tháng trời mà Vô Niệm đại sư vẫn chịu xuống núi. Ta nhịn nổi nữa, liền định lén trèo lên.”

 

“Nào ngờ,” Nhị hoàng t.ử tiếp lời , “Tam mới tới chân núi thì Vô Niệm đại sư từ núi xuống .”

 

Giang Nguyệt Dạng vị Vô Niệm đại sư chắc chắn bấm quẻ tính điều gì đó, đang chờ Tam hoàng t.ử tới tìm.

 

Chỉ là, ngài chẳng sẽ tự ý đổi vận mệnh của khác ?

 

Nhị hoàng t.ử tiếp: “Dưới sự khẩn cầu năm bảy lượt của Tam , Vô Niệm đại sư đồng ý xem một quẻ cho . Mọi chuyện là như , và kết quả chính là những gì Tiểu Giang đại nhân đang thấy lúc .”

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu, nếu Vô Niệm đại sư ý định đổi mệnh của Nhị hoàng tử, tại đó chẳng gì cả?

 

“Hai vị điện hạ, đây hai nghĩ tới việc Vô Niệm đại sư thể giúp đỡ?”

 

“Sao nghĩ tới chứ?” Tam hoàng t.ử tức khắc chút bực bội, “Kể từ khi chuyện của Nhị ca, từng tìm ngài , nhưng ngài lánh mặt chịu gặp.

 

Khó khăn lắm mới bắt gặp ngài một , ngài bảo với là thời cơ tới, thiên cơ bất khả lộ, tức c.h.ế.t !”

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu, đây chính là thời cơ đến.

 

“Chúc mừng điện hạ đón nhận cuộc đời mới.” Giang Nguyệt Dạng dậy trịnh trọng hành lễ với Nhị hoàng tử, “Chúc điện hạ từ nay về sự thuận buồm xuôi gió, bình an vui vẻ, tiêu d.a.o tự tại.”

 

Nhị hoàng t.ử vội vàng đỡ nàng dậy: “Nếu Tiểu Giang đại nhân, cũng thể nào bước khỏi chiếc lồng giam , thể sống sót ở nơi , xin nhận của một lạy!”

 

Nói xong, Nhị hoàng t.ử liền cúi thật sâu hành lễ với Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng né tránh, nhưng Tam hoàng t.ử đưa tay kéo . Thế là nàng đành nhận trọn lễ của Nhị hoàng tử.

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng chơi thêm chừng nửa canh giờ rời khỏi Lưu Vân Cung xuất cung.

 

Vẫn về nhà, nàng xe ngựa dạo quanh thành phố một cách vô định. Sau đó, nàng chạm mặt đoàn quân viễn chinh khải trở về.

 

Chợt, trong đầu nàng hiện lên vài hình ảnh.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lần đầu tiên nàng và gặp mặt cũng là cảnh tượng như thế ...

 

***

 

Màn đêm như mực, nặng nề bao phủ mái hiên. Ánh trăng rọi xuống lối lát đá xanh, tỏa thứ ánh sáng thanh lãnh.

 

Giang Nguyệt Dạng bên bậu cửa sổ ngắm màn đêm bên ngoài, chẳng đang suy nghĩ điều gì mà xuất thần đến thế.

 

Bỗng nhiên, một bông hoa tuyết khẽ lướt qua mắt nàng rơi xuống.

 

Nàng hoa tuyết rơi rụng, lẩm bẩm tự : “Tuyết rơi .”

 

Hương Lăng đang dọn dẹp giường chiếu thấy câu , lập tức bước tới thử.

 

là tuyết rơi thật .” Hương Lăng đưa tay đón lấy hoa tuyết, “Đây là trận tuyết đầu mùa của năm nay đấy ạ.”

 

“Trận tuyết đầu mùa ?”

 

 

Loading...