Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 306: Trong Lòng Lục Vân Đình Vẫn Luôn Có Một Cô Nương

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt Dạng liếc mắt quanh một vòng, thấy các đồng liêu đang thao thao bất tuyệt bẩm báo thì ngay buổi chầu hôm nay thể xong sớm .

 

, nàng gật đầu bảo: [Thế thì hóng dưa sương sương . Phải là loại dưa phấn chấn tinh thần lên nhé!]

 

Nghe thấy lời , hệ thống liền quét qua một lượt dưa của những đang mặt ở đây.

 

[Dựa yêu cầu của ký chủ, thấy dưa của yêu cô chắc chắn sẽ khiến cô phấn chấn gấp trăm đấy.]

 

Lục Vân Đình: “...”

 

Văn võ bá quan đều yêu cô” mà hệ thống chính là Lục Vân Đình, kìm mà lén liếc Lục Vân Đình một cái.

 

Giang Nguyệt Dạng cũng liếc một cái, [Tiểu Qua, ngươi chắc chắn dưa của A Việt là phấn chấn gấp trăm chứ? Không đau lòng gấp trăm đấy chứ?]

 

[Ký chủ , ai mà chẳng quá khứ chứ? Cô thản nhiên đón nhận. Cho dù những chuyện đó khó quên, nhưng tất cả đều là quá khứ .]

 

Lục Vân Đình ngơ ngác, nó đang hươu vượn gì thế?

 

Mình từng chuyện với ai bao giờ... chẳng lẽ điều nó là...

 

Ánh mắt Thái t.ử khẽ lay động, chiếu theo thái độ đối với chuyện tình cảm của nàng, thể nàng sẽ để ý đến những chuyện quá khứ .

 

Nếu như Lục Vân Đình vẫn còn vương vấn những quá khứ thì...

 

Văn võ bá quan nhướn mày, lời giống như Lục tướng quân từng một đoạn quá khứ với cô nương khác thế nhỉ?

 

Nguyên Đế lập tức trở nên phấn khích, quả dưa đấy, vẻ như thể chặt đứt tình cảm của Giang Nguyệt Dạng dành cho Lục Vân Đình.

 

Tam hoàng t.ử cũng thầm kích động reo lên, lắm, đáng lẽ bóc quả dưa từ sớm .

 

Anh Quốc công đảo tròn mắt, vị trí Thái t.ử phi chẳng lẽ sẽ biến động gì ?

 

Túc Quốc công lộ vẻ tiếc nuối, tiếc là mấy đứa con trai của đều thành cả , nếu thì khéo cơ hội kết thông gia với Giang Thượng thư.

 

Giang Thượng thư nghiến răng nghiến lợi, thằng nhãi Lục Vân Đình !

 

Giang Nguyệt Dạng ngẩn một lát : [Đối với chuyện tình cảm, trái tim mong manh dễ vỡ lắm, .]

 

Nghe thấy câu , Tam hoàng t.ử thầm gào thét trong lòng.

 

Nghe chứ, , cô mới Lục Vân Đình như cô tưởng tượng .

 

Sự phóng khoáng tiêu sái thường ngày của cô mất ?

 

Đến thời khắc mấu chốt nhát gan thế hả?

 

Hệ thống cố nén , giả bộ nghiêm túc hỏi: [Ký chủ, cô chắc chắn thể nhịn chứ?]

 

[Ta nhịn nổi , nên ngươi mau đừng hỏi nữa!]

 

Lục Vân Đình đầu về phía Giang Nguyệt Dạng, vặn chạm ánh mắt nàng sang.

 

Chỉ thấy nàng hoảng loạn thu hồi ánh cúi đầu, sắc mặt chút khó coi.

 

Lục Vân Đình thấy liền khẽ nheo mắt, trong ánh mắt dâng trào nỗi đau lòng thể thấy rõ bằng mắt thường, Dạng Dạng...

 

[Thế thì thôi, thì nữa.]

 

Nghe thấy lời dứt khoát như của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng đầu tiên là ngẩn , đó là tràn ngập thất vọng.

 

Nội tâm của nàng thật ...

 

Nguyên Đế thở dài, Giang Nguyệt Dạng bề ngoài tuy tỏ mạnh mẽ, nhưng chung quy cũng chỉ là một tiểu cô nương mới cập kê mà thôi.

 

Tam hoàng t.ử lộ vẻ tiếc nuối, Giang Nguyệt Dạng ơi, với tính cách của cô, sớm muộn thì cũng là , dứt khoát cho xong ?

 

Chấn Quốc Tướng quân đầu hỏi nhỏ: “Tiểu t.ử họ Lục , đây ngươi thật sự từng một đoạn quá khứ khó quên với ai đó chứ?”

 

“Ta .” Lục Vân Đình gằn từng chữ trả lời.

 

Câu trả lời của Lục Vân Đình, mấy vị quan văn tướng võ xung quanh , cùng với Thái t.ử và Tam hoàng t.ử đều thấy rõ ràng.

 

Chấn Quốc Tướng quân liền bồi thêm một câu: “Tiểu t.ử họ Lục, cái con Tiểu Qua bao giờ dối đấy.”

 

“Ta từ đầu đến cuối cũng chỉ nàng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-306-trong-long-luc-van-dinh-van-luon-co-mot-co-nuong.html.]

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Những thấy câu đều lộ vẻ nghi hoặc, rốt cuộc chuyện là thế nào?

 

Phía bên , hệ thống quan sát biểu cảm của Giang Nguyệt Dạng : [Ký chủ, nếu dưa của yêu cô, thế thì chúng dưa của Chu thái y nhé.]

 

Giang Nguyệt Dạng lọt tai chữ nào, cũng chẳng phát hiện hôm nay Chu thái y Quách Viện chính triều.

 

Chu thái y nãy còn đang lo lắng đôi bích nhân Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình xảy vấn đề tình cảm, lúc bắt đầu lo lắng cho cái .

 

Ông chỉ trực đúng một hôm nay thôi, “may mắn” đến thế cơ chứ?

 

Thấy Giang Nguyệt Dạng phản hồi, hệ thống khẽ gọi: [Ký chủ, ký chủ, cô đang đấy?]

 

[A...] Giang Nguyệt Dạng đột nhiên gào lên một tiếng.

 

Mọi mặt tại hiện trường tức khắc giật thót , ngay cả Lục Vân Đình cũng dọa cho cả run lên một cái.

 

Mấy vị đại nhân lớn tuổi vỗ n.g.ự.c thầm than: Tiểu Giang đại nhân ơi, chúng già cả , thực sự chịu nổi dọa .

 

[Chẳng chỉ là một đoạn quá khứ thôi ? Có gì đến tát chứ! Ta cứ xem thử đó là đoạn quá khứ khó quên đến mức nào!]

 

Hệ thống: [Ý của ký chủ là... dưa của yêu cô ?]

 

[! Không tìm hiểu cho rõ ràng thì trong lòng bứt rứt yên.]

 

Lời , Nguyên Đế lập tức thẳng dậy, dáng chuẩn ngay ngắn hóng dưa.

 

Tam hoàng t.ử tươi rói, thế chứ!

 

Giang Thượng thư thở dài, lúc nhỏ bọn trẻ vì trận doanh của bậc cha chúng khác mà đứt đoạn duyên phận.

 

Giờ xem , khi lớn lên cũng chẳng thể nối đoạn duyên phận .

 

Văn võ bá quan thì mặt mày hớn hở và tò mò, đoạn quá khứ thể khiến Lục tướng quân khó quên thì chắc chắn cuốn.

 

Theo lẽ thường, bóc phốt lúc hẳn lo lắng hoặc sợ hãi, thế nhưng Lục Vân Đình yên tâm thở phào một .

 

Hệ thống : [Trong lòng Lục Vân Đình vẫn luôn một cô nương. Không cần ký chủ cũng , lúc nhỏ từng gặp nhiều vụ ám sát.

 

Có một , kẻ thù bắt , suýt chút nữa thì mất mạng. Khó khăn lắm mới trốn thoát , nhưng vì trọng thương mà ngàn cân treo sợi tóc.

 

lúc , một cô nương phát hiện đang hấp hối và tay cứu mạng .

 

Kể từ đó, Lục Vân Đình luôn nhớ mãi quên cô nương . Cho dù ở tận biên cương xa xôi, cũng âm thầm phái tìm kiếm cô nương đó.]

 

Lục Vân Đình: Điều nó quả nhiên là chuyện !

 

Văn võ bá quan ngơ ngác, Lục tướng quân thật sự từng một đoạn quá khứ với một cô nương ?

 

Nghe thấy lời của hệ thống, Nguyên Đế và Tam hoàng t.ử vốn dĩ đang vui mừng, nhưng khi thấy dáng vẻ chút tổn thương của Giang Nguyệt Dạng thì phần xót xa.

 

Giang Nguyệt Dạng c.ắ.n môi, giọng điệu chua xót hỏi: [Cho nên... tìm thấy ?]

 

Hệ thống định trả lời thì bên tai truyền đến một giọng tự giễu: [Xem hỏi câu gì ngớ ngẩn thế ? Huynh lợi hại như , tìm một thể tìm thấy chứ.]

 

[Không sai, tìm thấy cô nương đó .]

 

[Họ nhận ?]

 

[Vẫn .]

 

Giang Nguyệt Dạng bóng lưng của Lục Vân Đình, giọng thăm thẳm: [Vẫn nghĩa là sẽ nhận , đúng ?]

 

[ , Lục Vân Đình vô cùng nhận cô nương đó. cô nương tính quên, nhớ gì về chuyện năm xưa nữa, nên hiện tại vẫn đang tìm một thời cơ thích hợp.]

 

Giang Nguyệt Dạng rũ mắt: [Ân nhân cứu mạng quả thật khiến khó quên.]

 

[Ký chủ , ngoài chuyện còn điều gì khác , hỏi ? Cô cứ việc hỏi , chuyện liên quan đến Lục Vân Đình và cô nương đều hết.]

 

Giang Nguyệt Dạng mím môi im lặng.

 

Hệ thống : [Ký chủ ơi, lúc cô nên hỏi là Lục Vân Đình thích cô nương đó ? Và cô nương đó rốt cuộc là ai chứ?]

 

[Huynh ...]

 

 

Loading...