Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 305: Dạng Dạng, Hãy Đợi Ta Thêm Chút Nữa

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng hôm , Giang Nguyệt Dạng mới mở mắt, hệ thống kích động gào lên hai tiếng.

 

Sau cơn giật , Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác đầy mặt.

 

[Ký chủ, cô còn nhớ tối qua xảy chuyện gì ?]

 

Giang Nguyệt Dạng chỉ nhớ ép uống một ly rượu giao bôi, đó xảy chuyện gì thì chẳng còn nhớ nữa.

 

Hệ thống vẻ mặt đó của nàng là nàng quên sạch, lập tức : [Ký chủ, để giúp cô hồi tưởng nhé.]

 

[Không cần!] Giang Nguyệt Dạng quả quyết từ chối, [Ngươi chiếu VCR gì hết, xem, cũng chẳng .]

 

[Tại chứ? Chẳng lẽ cô tò mò tối qua những gì ?]

 

[Ta tò mò, khỏi cần nghĩ cũng là mấy trò bẽ mặt! Ngươi nhất ngậm miệng , nếu thì...]

 

Cảnh cáo hệ thống xong, Giang Nguyệt Dạng liền gọi Thanh Chi .

 

“Thanh Chi, bọn A Nhược hôm qua đều về nhà an chứ? Người nhà của họ ?”

 

Giang Nguyệt Dạng uống đến mức đứt đoạn ký ức, cứ đinh ninh là Thanh Chi đưa về.

 

Thanh Chi đáp: “Túc Quốc công gì, còn vui vẻ vì tự dưng hời hai vò rượu ngon. Người nhà của Ôn cô nương và Cố Nhược cô nương chút lời tiếng , nhưng chắc là chuyện gì lớn ạ.”

 

“Vậy thì , còn vụ rượu là thế nào?”

 

“Là Lê công t.ử tặng ạ.”

 

“Ai cũng phần, là chỉ Kiều tỷ tỷ ?”

 

Thanh Chi liếc nàng một cái, ngập ngừng đáp: “Mấy vị cô nương đều , chỉ mỗi cô nương là... ạ.”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

“Hừ! Ta chẳng thèm hiếm lạ gì !” Nói đoạn, nàng bỗng nhớ điều gì, “Không tặng rượu cho Kiều tỷ tỷ nhưng ngại ngùng, nên mới tặng cho tất cả đó chứ?”

 

“Thuộc hạ rõ ạ.”

 

Hệ thống : [Ký chủ, xin hãy nghiêm túc một chút, hề tặng rượu cho tất cả , cô phần mà.]

 

Giang Nguyệt Dạng đ.â.m một nhát trúng tim đen, [Ngươi chuyện thì cũng coi ngươi là kẻ câm.]

 

[Biết , cái miệng của di truyền từ ký chủ , kiểm soát nổi.]

 

Giang Nguyệt Dạng nhớ kỹ lời từng hứa với hệ thống đó, thèm tức giận với nó mà chỉ tặc lưỡi thật mạnh một tiếng.

 

Sau đó, ăn sáng xong, nàng liền khỏi phủ để triều.

 

Lục Vân Đình vẫn đợi ở ngã rẽ như thường lệ, Giang Nguyệt Dạng thấy liền nhiệt tình vẫy tay chào: “A Việt.”

 

Thấy sắc mặt nàng bình thường như chuyện gì, trong mắt Lục Vân Đình đầu tiên xẹt qua một tia thất vọng, đó nở nụ như đoán .

 

Nàng quả nhiên vẫn quên mất .

 

Thế nhưng, hôm qua Tiểu Qua nhiều việc như , tại phát huy chút tác dụng nào?

 

Lúc , xe ngựa đến mặt. Lục Vân Đình liền thu dòng suy nghĩ, kéo dây cương sóng đôi bên cạnh cửa sổ xe.

 

Giang Nguyệt Dạng dựa bên cửa sổ hỏi: “A Việt, tối qua gọi tới đón, giận chứ?”

 

“Dạng Dạng, tối qua là đưa nàng về nhà đấy.”

 

Giang Nguyệt Dạng sững : “Chàng cái gì cơ?”

 

[Anh bảo là chính đưa cô về nhà đấy.] Giọng điệu của hệ thống tràn đầy ý kiểu xem trò vui ngại chuyện lớn.

 

“Cho nên... hôm qua những gì, đều hết ?”

 

Lục Vân Đình gật đầu.

 

“Rầm” một tiếng, cửa sổ xe liền đóng chặt .

 

[A a a... Ông trời ơi, ngài cố ý đúng ? Hai bẽ mặt thì cả hai đều thấy!]

 

Hệ thống: [Ký chủ, giờ cần giúp cô hồi tưởng nào? sẵn lòng phục vụ cô nha.]

 

[Không cần, cảm ơn!] Giang Nguyệt Dạng vẫn kiên quyết từ chối nhớ hiện trường xã hội t.ử vong quy mô lớn của , [Chỉ cần nhớ thì coi như nó từng xảy !]

 

[Tự lừa dối .]

 

[Ngươi quản gì.]

 

Lời dứt, Lục Vân Đình gõ lên cửa sổ xe: “Dạng Dạng, đừng trốn tránh . Tối qua nàng chẳng hề chuyện gì bẽ mặt cả, đó là đêm khiến khó quên nhất từ đến nay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-305-dang-dang-hay-doi-ta-them-chut-nua.html.]

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

[Tiểu Qua, bây giờ mới thực sự hiểu thế nào gọi là “trong mắt tình hóa Tây Thi” .]

 

Nàng chắc chắn trò bẽ mặt, nhưng nàng cũng những lời A Việt giả dối, chỉ thể là lớp kính lọc mà A Việt dành cho nàng quá dày mà thôi.

 

Hệ thống “xì” một tiếng: [ yên tĩnh một , khi cung đừng réo tên .]

 

“Dạng Dạng, chuyện với nàng.” Lục Vân Đình gõ nhẹ lên cửa sổ xe.

 

Mấy giây , cửa sổ xe mở .

 

Lục Vân Đình : “Dạng Dạng, món đồ nàng đưa cho , dự định sẽ dâng lên Bệ hạ.”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng mỉm rạng rỡ: “A Việt, quả nhiên là hiểu nhất.”

 

Giang Nguyệt Dạng giao giống lúa cho , còn bảo Dạ Vô Hấn cho sản lượng mỗi mẫu.

 

Chính là xem hiểu dụng ý thực sự đằng hành động của nàng , xem hai cùng một lòng .

 

“Tuy nhiên, khi dâng lên cho Bệ hạ, cần trồng thử một vụ . Không tin nàng, mà là Bệ hạ ...”

 

“Ta mà.” Giang Nguyệt Dạng ngắt lời , “Ta đều hiểu cả, cũng nghĩ như .”

 

Thế giới cũng lúa gạo, nhưng sản lượng mỗi mẫu cao, lúc mưa thuận gió hòa thì tối đa cũng chỉ hai ba trăm cân một mẫu.

 

Ngược , khi sản lượng mỗi mẫu tới một trăm cân. Nếu gặp thiên tai nhân họa thì coi như mất trắng, thu hoạch hạt nào.

 

Bệ hạ sẽ dễ dàng tin việc giống lúa do A Việt đưa thể đạt sản lượng bảy tám trăm cân một mẫu, cho nên khi dâng lên cần chứng cứ thực tế.

 

Dâng lên giống lúa năng suất cao, A Việt thể mượn việc để bày tỏ lòng trung thành, đồng thời cũng thể đưa một vài yêu cầu thích hợp.

 

Con đường hai cùng hướng về cũng sẽ gian nan đến thế.

 

Nếu hỏi vì nàng tự dâng giống lúa lên mà để A Việt dâng?

 

Đó là bởi vì công dụng của nàng càng lớn thì Bệ hạ càng thể để nàng và A Việt đến với .

 

Cũng là bởi vì đó cha nàng từng ẩn ý nhắc nhở, A Việt vì ở bên nàng nên ý định giao nộp binh quyền .

 

Nàng cũng cùng nỗ lực.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Thật , trở ngại lớn nhất giữa nàng và A Việt chính là sự tín nhiệm của Bệ hạ, chỉ khi lòng tin của Bệ hạ thì bọn họ mới thể quang minh chính đại ở bên .

 

Lục Vân Đình nàng, ánh mắt dịu dàng mà kiên định: “Dạng Dạng, hãy đợi thêm chút nữa.”

 

“Vâng!”

 

[Ký chủ thật hổ, chẳng dè dặt ý tứ chút nào.]

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ đảo mắt khinh bỉ, [Chẳng ngươi bảo yên tĩnh ? Sao nào, “sự yên tĩnh” đá văng ngươi ? Ăn chua ngoa thế.]

 

Hệ thống: [...]

 

***

 

Trong chớp mắt, hai đến Thái Hòa Điện. Bọn họ mới vị trí thì Nguyên Đế ngự giá tới, thế là dậy cung nghênh Nguyên Đế.

 

“Các khanh bình .”

 

Công Bộ Thượng thư dâng tấu sớ lên : “Khởi bẩm Bệ hạ, địa điểm xây dựng Giám Sát Ty tại tứ châu chọn vài nơi thích hợp, xin Bệ hạ định đoạt.”

 

Lý Phúc Toàn nhận lấy tấu sớ, Nguyên Đế mở lướt qua một lượt, đó nhấc bút khoanh tròn vài địa danh.

 

“Giám Sát Ty tứ châu liền định tại bốn nơi: Hành Giang, Thanh Mộc, Bích Khê và Hòe An, hãy mau chóng khởi công.”

 

“Thần tuân chỉ!”

 

“Ngoài , Trẫm tăng thêm một nha môn mới trong Công Bộ, phiền ái khanh dọn dẹp một trống , hoặc là xây dựng mới một nơi việc.”

 

Lời thốt , văn võ bá quan theo bản năng đưa mắt .

 

Công Bộ Thượng thư hỏi: “Dám hỏi Bệ hạ là nha môn nào? Cần diện tích rộng bao nhiêu ạ?”

 

“Độ lớn bình thường là , còn về phần là nha môn gì, đến lúc đó ái khanh tự khắc sẽ .”

 

Nguyên Đế như tức là tiết lộ lúc , do đó Công Bộ Thượng thư hỏi thêm nữa, văn võ bá quan cũng chẳng ai dại gì mà tự rước lấy mất mặt.

 

Buổi thiết triều diễn một cách đấy, Giang Nguyệt Dạng một hồi liền cảm thấy nhàm chán buồn ngủ.

 

Hệ thống thấy liền : [Ký chủ, lâu lắm ăn dưa, quả dưa hóng hớt cho đỡ chán nào?]

 

 

Loading...