Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 299: Cổ Linh Nhi Vào Kinh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bốn bước khỏi Cố gia, Cố Nhược đề nghị chung một cỗ xe ngựa, đường còn thể trò chuyện cùng .

 

Giang Nguyệt Dạng ý kiến gì: “Đi xe ngựa của , xe ngựa của rộng rãi ấm áp.”

 

Lúc đến đây Kiều Khê và Ôn Thư Nhan cũng là xe ngựa của Giang Nguyệt Dạng, lúc liền tán đồng gật đầu.

 

“Vậy thôi.”

 

Bốn nhấc chân bước về phía xe ngựa, Cố Nhược thấy Thanh Minh và Cốc Vũ đang đ.á.n.h xe, đắn đo một lát hỏi: “Dạng Dạng, thể mang theo bọn họ ?”

 

“Được chứ.”

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi lý do vì , lập tức đáp ứng ngay.

 

“Thanh Minh, Cốc Vũ, hai ngươi tự về nhà hoặc lo việc của , Thanh Chi theo .”

 

Hai đưa mắt một cái, chắp tay đồng thanh nhận lệnh.

 

Sau đó, Thanh Minh và Cốc Vũ ở tại chỗ, bọn Giang Nguyệt Dạng thì lên xe ngựa từ từ lăn bánh rời .

 

Bên trong xe ngựa.

 

Cố Nhược quan sát cấu trúc và cách bài trí bên trong xe, khỏi cảm thán: “Chiếc xe ngựa thật tinh xảo xa hoa, ngay cả tấm đệm cũng từ gấm vóc thượng hạng.

 

Hơn nữa, từ bên ngoài thấy quá lớn, nhưng gian bên trong chẳng hề nhỏ chút nào. Không chỉ đủ cho xuống nghỉ ngơi, mà còn thể thưởng dùng bữa nữa.

 

Không hổ là cháu gái ngoại của nhất phú thương Đại Hạ, đúng là tiền thật.”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ : “Chẳng qua chỉ là vài thứ vật ngoài mà thôi. Đối với , kịp thời hưởng lạc mới là quan trọng nhất.”

 

Ôn Thư Nhan tràn đầy vẻ ngưỡng mộ: “Tính tình Dạng Dạng phóng khoáng, thích gì thì theo ý , thật khiến hâm mộ khôn xiết.”

 

“Nếu cũng thể phóng khoáng như thế thì mấy.” Cố Nhược ngoài cửa sổ: “ Dạng Dạng, chúng thế?”

 

“Túy Tiên Cư.”

 

“Túy Tiên Cư?” Kiều Khê nghĩ ngợi một chút: “Nơi đó hình như chỉ bán rượu bên ngoài chứ tiếp đãi khách khứa thì . Hơn nữa, chúng mua rượu còn dựa vận may nữa.”

 

“Sao như ?” Ôn Thư Nhan hỏi.

 

“Bởi vì ông chủ ở đó bán rượu dựa tâm trạng, hơn nữa còn thường xuyên đóng cửa mở tiệm.”

 

“Lại buôn bán kiểu như ?”

 

“Nghe ông chủ chỉ say mê ủ rượu, chứ dựa việc để kiếm sống mưu sinh. Tùy hứng như thế , xem chút giống Dạng Dạng đấy.”

 

Giang Nguyệt Dạng mỉm .

 

Cố Nhược cũng từng qua danh tiếng của Túy Tiên Cư: “Rượu ở đó đắt lắm, là chúng đổi chỗ khác ?”

 

“Ban nãy chẳng còn bảo tiền ?” Giang Nguyệt Dạng hào sảng : “Chuyện tiền nong cứ để lo, rượu bao luôn!”

 

“Vậy thì khách sáo với tỷ nữa nhé. Nghe Tang Lạc tửu của Túy Tiên Cư là nổi tiếng nhất, tiếc là mãi vẫn duyên mua .”

 

Vừa , Cố Nhược đưa hai tay nắm lấy tay Giang Nguyệt Dạng: “Dạng Dạng, lát nữa nếu cơ hội mua Tang Lạc tửu, tỷ thể cho mượn ít tiền ?”

 

Tang Lạc tửu trị giá cả trăm lượng bạc, nàng mặt dày đến mức uống chùa của .

 

“Không thành vấn đề.”

 

Lúc ở một bên khác, Ám Tam - thị vệ ngầm của Hoàng đế đưa Cổ Linh Nhi đến cửa phủ Tật Phong tướng quân, cũng chính là Lục gia.

 

Thực , Lục Vân Đình ngoài phong hiệu Tật Phong tướng quân , còn là Thế t.ử kế thừa tước vị Định An Hầu đời đời.

 

Theo lý mà , khi Lục Kinh Hồng - Định An Hầu đời qua đời, Lục Vân Đình với tư cách là thừa kế duy nhất, lẽ tập tước vị.

 

Thế nhưng Nguyên Đế hề đả động nửa lời tới chuyện .

 

Ám Tam chắp tay : “Linh Nhi cô nương, nơi chính là phủ của Lục tướng quân, tại hạ xin cáo từ .”

 

“Khoan .” Cổ Linh Nhi móc một bình t.h.u.ố.c đưa cho : “Thuốc trị nội thương kỳ hiệu, coi như là tạ ơn ngươi hộ tống suốt cả quãng đường .”

 

“Đa tạ.”

 

Sau khi Ám Tam rời , Cổ Linh Nhi bước về phía cổng lớn.

 

Nàng nắm lấy chiếc vòng sắt gõ lên cánh cửa lớn, chẳng mấy chốc cánh cửa liền hé mở một khe nhỏ.

 

Một nam t.ử áo đen chừng hai mươi tuổi bên trong cảnh giác hỏi: “Cô nương tìm ai?”

 

Kể từ khi công t.ử nhà bọn họ trở về, ngoài Trấn Quốc tướng quân và mấy vị tướng lĩnh của Lục gia quân thì chẳng ai tới bái phỏng cả.

 

Huống chi, mắt còn là một cô nương độ tuổi thanh xuân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-299-co-linh-nhi-vao-kinh.html.]

“Ta tìm Lục Vân Đình.”

 

“Công t.ử nhà ở trong phủ.”

 

Nam t.ử áo đen định đóng cửa , Cổ Linh Nhi nhanh tay lẹ mắt chặn cánh cửa , còn thò một chân bước trong.

 

“Cô nương cái gì thế hả?” Nam t.ử áo đen lộ vẻ vui.

 

“Lục Vân Đình ở đây thì tìm Hứa An.”

 

Nghe thấy tên của Hứa An, nam t.ử mới hạ bớt cảnh giác: “Cô nương đến đây bái phỏng, cũng nên xưng rõ danh tính , như mới tiện trong thông báo.”

 

“Bổn cô nương tên gọi Cổ Linh Nhi.”

 

Họ “Cổ” vốn chẳng mấy phổ biến, nam t.ử áo đen suy ngẫm một lát : “Cô nương chờ một chút.”

 

Nghe thấy lời , Cổ Linh Nhi mới chịu thu tay chân .

 

Không lâu , cánh cửa lớn mở nữa, ngoài nam t.ử áo đen ban nãy, Cổ Linh Nhi còn thấy cả Hứa An.

 

Vừa mới gặp mặt, Hứa An nhịn cất tiếng: “Linh Nhi cô nương, chuyến của cô cũng quá chậm đấy chứ?”

 

“Ta vội vã lên đường, nhanh thế gì?” Cổ Linh Nhi bước qua bậc cửa trong: “Ta ở ?”

 

“Cô ở đây ?” Hứa An kinh ngạc thốt lên.

 

“Chứ nữa?”

 

“Không , cô thể ở chỗ .” Hứa An nắm lấy tay áo nàng kéo ngoài: “Trong phủ đến một nữ quyến cũng , cô ở đây tiện chút nào , để tìm cho cô một chỗ ở khác.”

 

Cổ Linh Nhi hất tay : “Ta cần hầu hạ.”

 

“Thế cũng !”

 

“Ta chỉ ở nhờ một thời gian thôi, cần keo kiệt thế chứ? Cùng lắm thì trả tiền thuê phòng cho các chứ gì!”

 

“Đây là vấn đề tiền thuê phòng .” Hứa An nhất thời chẳng giải thích thế nào.

 

“Thế tại thể ở?”

 

Hứa An nghĩ ngợi một chút: “Công t.ử nhà giờ gần nữ sắc. Hơn nữa, cô cũng đấy, công t.ử nhà một lòng một với Giang cô nương.

 

Nếu cô dọn phủ ở, chẳng là vô duyên vô cớ gây hiểu lầm cho hai họ ?”

 

Nhắc tới Giang Nguyệt Dạng, mắt Cổ Linh Nhi khẽ sáng lên, một trong những mục đích nàng kinh chính là để gặp mặt Giang Nguyệt Dạng một .

 

Nếu phủ tướng quân cho ở thì...

 

“Không ở thì ở, nhưng ngươi dẫn tìm Giang cô nương.”

 

Nghe , Hứa An lập tức cảnh giác nàng: “Cô tìm Giang cô nương gì?”

 

“Để xem xem vị Chiến thần tướng quân của Đại Hạ lạnh lùng kiêu ngạo khiến danh sợ mất mật ... thích cô nương điểm gì đặc biệt.”

 

Lúc sắp đến kinh thành, nàng ít giai thoại liên quan đến vị Chiến thần tướng quân Lục Vân Đình .

 

Trước đây nàng cảm thấy tính cách như Lục Vân Đình sẽ dễ dàng thích một ai đó, bây giờ cảm giác càng thêm mãnh liệt.

 

Nàng vô cùng tò mò, rốt cuộc là tuyệt sắc giai nhân thế nào mới thể lọt mắt xanh của .

 

Hứa An hồ nghi nàng: “Cô định chuyện gì với Giang cô nương đấy chứ? khuyên cô đừng dại, nếu công t.ử nhà ...”

 

“Có ngươi ai cũng thấy giống kẻ hả?” Cổ Linh Nhi cạn lời ngắt lời : “Ta chỉ quen với nàng chút thôi mà.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Thấy bộ dạng của nàng giống như đang dối, Hứa An mới yên tâm “ồ” một tiếng: “Giang cô nương bây giờ chắc đang ở cùng công t.ử nhà , ăn đòn .”

 

Hôm nay lúc công t.ử ngoài, vốn định theo, nhưng công t.ử cho phép cùng.

 

Thế là liền ngay công t.ử là tìm Giang cô nương .

 

Cổ Linh Nhi “xì” một tiếng: “Thế ngươi bảo bao giờ mới tìm Giang cô nương ?”

 

Hứa An đáp mà hỏi ngược : “Linh Nhi cô nương, đầu tiên cô tìm khi đến kinh thành chẳng nên là Cổ đại ca ?”

 

Cổ Linh Nhi ngẩn một chút, chút lúng túng hỏi: “Huynh bây giờ đang ở ?”

 

“Không , Cổ đại ca mấy ngày nay về .”

 

Cổ Linh Nhi: “...”

 

“Không mà ngươi còn hỏi gì?” Cổ Linh Nhi cạn lời vô cùng: “Làm phiền dẫn đến chỗ ở , mệt c.h.ế.t .”

 

“Ồ, theo .”

 

 

Loading...