Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 297: Khai Trương

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dứt lời của Dạ Vô Hấn, từ trong tiệm bước ba nam t.ử áo đen mặt cảm xúc.

 

Trên tay mỗi đều bưng một món đồ, lượt là cá sốt hồng xíu, chân gà cay thơm nồng và hai bát mì trắng.

 

Những món đồ đặt lên mặt bàn, hương thơm tỏa khiến quần chúng vây xem theo bản năng nuốt nước bọt ừng ực.

 

“Mùi thơm lạ thật đấy.”

 

“Kia là cá , cái màu đó nhỉ?”

 

“Thơm quá, thèm nếm thử một miếng ghê.”

 

“Tiểu ca, tiệm của ngươi đây là buôn bán món gì thế? Nhìn cũng chẳng giống tửu lầu quán ăn gì cả?” Có nhịn lên tiếng hỏi han.

 

Nghe thấy câu , Dạ Vô Hấn bước tới cầm một hũ tương ớt mở : “Vật gọi là tương ớt, do độc quyền bí chế.

 

Bất kể các vị nấu nướng , chỉ cần dùng loại tương ớt bí chế độc quyền của , cho dù là bát mì nước lèo thanh đạm cũng thể trở nên thơm ngon vô cùng.”

 

“Bán tương ớt ?”

 

Dạ Vô Hấn đáp: “Không sai, chính là bán tương ớt.”

 

tò mò hỏi: “Tương ớt là thứ gì? Thật sự thần kỳ như thế ?”

 

“Có thần kỳ như thế , tính, các vị nếm thử một cái là ngay.” Dạ Vô Hấn đưa tay hiệu về phía các món ăn bàn: “Có ai bằng lòng đầu tiên nếm thử ?”

 

Quần chúng vây xem đưa mắt , một lát , một nam t.ử ăn mặc theo lối thư sinh bước .

 

“Tại hạ thử một chút.”

 

Dạ Vô Hấn một tiếng “mời”.

 

Vị thư sinh cầm đũa đưa về phía đĩa cá sốt hồng xíu, gắp một chút thịt cá bỏ miệng nếm thử.

 

Giây tiếp theo, liền kinh ngạc mở đến hai mắt: “Hương vị ...”

 

“Vị thế nào, miêu tả cho chúng chút .”

 

đấy đúng đấy, ngon ngon ngươi một câu xem nào.”

 

Thư sinh thèm để ý tới, gắp nguyên cả miếng thịt cá bỏ miệng nhai ngấu nghiến, ăn lúng búng rõ lời: “Vị ngon bực chỉ nên trời, nhân gian dễ gì mấy nếm thử a.”

 

“Có đến mức khoa trương thế ?” Có tin, bước lên cầm đũa cũng gắp một miếng thịt cá: “Để nếm thử xem.”

 

Người nọ cho miếng thịt cá miệng, vị giác tức khắc hương vị độc đáo của tương ớt đốt cháy.

 

Hai mắt sáng rực lên, giọng điệu thô lỗ hét lớn: “Đệt cụ nó chứ, ngon vãi nồi luôn!”

 

Mọi thấy thi ùa lên, tranh nếm thử, nhưng ba nam t.ử áo đen bưng thức ăn lúc nãy cản .

 

Cùng lúc đó, Thương Lang một nữa mặt cảm xúc gõ mạnh chiếc la đồng trong tay, “choang” một tiếng vang thật lớn, dọa giật b.ắ.n .

 

Dạ Vô Hấn : “Chư vị đừng tranh giành, kẻo đổ mất những món mỹ vị tuyệt hảo .”

 

, các ngươi đều giành, nếu đừng trách nắm đ.ấ.m của lão t.ử tiếp đãi đấy.” Người thứ hai nếm thử vung nắm đ.ấ.m cảnh cáo .

 

Cứ như , đám đông vây xem lượt trật tự nếm hết một đĩa cá sốt hồng xíu.

 

Dạ Vô Hấn hỏi: “Thế nào, chư vị cảm thấy món cá sốt hồng xíu của ngon ?”

 

Đại đa đều đồng thanh khen ngon, nhưng cũng bới lông tìm vết: “Ngon thì ngon thật, nhưng ngươi chứng minh là do tương ớt cho món ăn ngon lên? Biết là do tay nghề của đầu bếp nấu giỏi thì .”

 

Lời thốt , đều thầm gật đầu tán thành.

 

“Chuyện đơn giản thôi.” Dạ Vô Hấn đưa hai ngón tay gõ gõ chiếc bát đựng mì trắng: “Bát mì trắng hiện tại thêm bất cứ thứ gì, ai bằng lòng nếm thử hương vị ?”

 

“Để .”

 

Vị thư sinh nhận lấy đôi đũa mới do Dạ Vô Hấn đưa qua, đó liền gắp một sợi mì lên nếm thử.

 

“Thế nào? Ngon ?” Có nóng lòng hỏi dồn.

 

“Nhạt nhẽo vô vị.”

 

“Vậy thì bây giờ...” Dạ Vô Hấn dùng đũa gắp một ít tương ớt cho bát mì trắng khuấy đều: “Ngươi ăn thử xem ngon ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-297-khai-truong.html.]

Nghe , vị thư sinh đưa đũa về phía những sợi mì đổi màu, nổi váng dầu đỏ au.

 

Thư sinh ăn một miếng mì trộn tương ớt, mặt tràn đầy vẻ kinh hỉ: “Tuyệt diệu! Loại tương ớt quả nhiên thần kỳ, bát mì trắng bình đạm vô vị thế mà trở nên thơm ngon đến bực !

 

Nếu kèm thêm vài lát thịt, hương vị nhất định sẽ càng tuyệt hơn nữa!”

 

Những vốn còn chút hoài nghi đối với tương ớt lời , đều bước lên nếm thử hương vị của bát mì trắng.

 

Sau khi hai bát mì xử lý sạch sành sanh, những mặt tại hiện trường còn bất kỳ nghi vấn nào về sự thần kỳ của tương ớt nữa.

 

Dạ Vô Hấn về phía đĩa chân gà cay cuối cùng vẫn ai dám động đũa: “Món cuối cùng, chư vị cũng nếm thử luôn .”

 

“Tiểu ca hào sảng quá!”

 

lúc , từ hai đầu con phố đồng thời hai nhóm tới, lượt là Lục Vân Đình và bọn Kiều Khê.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy Kiều Khê tiên, định cất tiếng chào hỏi thì cảm nhận luồng khí tức quen thuộc truyền đến bên cạnh.

 

Còn kịp đầu , bên tai truyền đến giọng quen thuộc êm tai: “Dạng Dạng.”

 

“A Việt!”

 

Lục Vân Đình như chốn nàng chăm chú lời nào, đôi mắt dịu dàng mềm mại đến tan chảy.

 

Giang Nguyệt Dạng ngẩng đầu, mày mắt cong cong đối diện với ánh mắt : “A Việt, tới tìm ? Hay là tình cờ ngang qua đây?”

 

“Tìm nàng.”

 

Dạ Vô Hấn ho khan dữ dội một tiếng: “Hai các ngươi đủ đấy, hôm nay mới là nhân vật chính.”

 

Lời dứt, Kiều Khê và Ôn Thư Nhan cũng tới cửa, cả hai đồng thanh gọi: “Dạng Dạng.”

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng qua: “Kiều tỷ tỷ, Thư Nhan.”

 

“Ở đây náo nhiệt thế ?” Kiều Khê tò mò hỏi một câu.

 

Giang Nguyệt Dạng chỉ về phía Dạ Vô Hấn: “Cửa tiệm của bạn mới khai trương.”

 

Thấy các nàng sang, Dạ Vô Hấn : “Hai vị cô nương thích ăn cay ? Tương ớt của bản tiệm, đảm bảo các vị ăn một ăn thêm thứ hai.”

 

Bọn Kiều Khê còn kịp trả lời, bên tai truyền đến tiếng la hét của đám đông vây xem.

 

“Tiểu ca, món ăn nấu bằng tương ớt của ngươi ngon quá, bán bao nhiêu tiền một hũ thế?”

 

, bao nhiêu tiền một hũ? Nếu đắt, nhất định mua một bình về nhà thử xem .”

 

“Ngon thế chắc chắn đắt lắm đúng ?”

 

Dạ Vô Hấn giơ tay hiệu im lặng, còn Giang Nguyệt Dạng thì kéo Kiều Khê và Ôn Thư Nhan về bên cạnh .

 

Hai thấy Lục Vân Đình, liền lịch sự gật đầu chào .

 

“Chắc hẳn cũng thấy đấy, tương ớt của dùng ít dầu mỡ, giá cả chắc chắn sẽ quá rẻ. mà... ngày đầu tiên khai trương, sẽ dành cho một mức giá ưu đãi.”

 

“Thế tóm là bao nhiêu tiền một hũ?”

 

Dạ Vô Hấn giơ hai ngón tay lên: “Mỗi hũ tương ớt chỉ cần hai trăm văn tiền. Hơn nữa, ai mua một ba hũ, còn thể giảm thêm mười văn tiền nữa.”

 

Lời của Dạ Vô Hấn thốt , đám đông lập tức sôi trào náo nhiệt.

 

“Hai trăm văn tiền, quá hời còn gì.”

 

thế, ở tửu lầu một đĩa rau xào hai mươi văn, một con cá những năm mươi văn mà hương vị còn bình thường.”

 

“Một tháng ít nhất cũng tửu lầu ăn năm sáu , mỗi một trăm văn. Nếu mua tương ớt về tự nấu ăn, thể tiết kiệm bao nhiêu là tiền đấy!”

 

“Không những tiết kiệm tiền mà còn ngon nữa! Tiểu ca, mua một hũ.”

 

“Ta cũng mua một hũ.”

 

“Ta ... cũng !”

 

Mọi thi ầm ĩ đòi mua tương ớt, nhưng ai dám xông bừa trong, bởi vì mấy Thương Lang trông vẻ hung dữ.

 

Dạ Vô Hấn toe toét khép miệng, cất giọng sang sảng: “Tương ớt thể nhận sự yêu thích của , vui mừng. Lời thừa nhiều nữa, xin mời trong!”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

 

Loading...