Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 294: Quan Hệ Giữa Ta Và Nàng Thân Mật Hơn Ngươi Tưởng Nhiều
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Tam Cậu khựng bước chân, đầu Lục Vân Đình một cái.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc , trong đầu ông thứ gì đó chợt lóe lên, ông đột nhiên nhớ một vài chuyện.
“Lục Vân Đình? Ta bảo quen mắt thế, hóa ngươi là con trai của Lục Kinh Hồng.”
“Ngài quen gia phụ ?”
“Có quen, nhưng .”
Nói xong, Tống Tam Cậu liền đầu , rõ ràng là tiếp tục đề tài đó nữa.
Lục Vân Đình cũng gặng hỏi thêm, cất bước trong.
Trong tiệm chỉ vài cái kệ hàng, nhưng kệ trống trơn thứ gì, trông vẻ vắng vẻ.
Phía quầy thu ngân một nam t.ử áo đen đang , lúc mặt cảm xúc họ.
Dẫu cho nam t.ử áo đen cố gắng che giấu bản , nhưng Lục Vân Đình vẫn nhận sự sắc bén trong ánh mắt của y.
Tống Hi Hòa lên tiếng : “Tiểu ca, chúng đến tìm chưởng quầy của các ngươi.”
Nam t.ử áo đen đáp ngay mà dời tầm mắt về phía nhóm Lục Vân Đình.
“Chúng cũng đến tìm Dạ công tử.” Hứa An đáp ánh của nam t.ử .
Lúc , nam t.ử áo đen mới chậm rãi thốt hai chữ: “Chờ chút.”
Bỏ hai chữ đó, nam t.ử liền dậy về phía hậu viện của tiệm. Một lát , Dạ Vô Hấn với đôi mắt ngái ngủ bước .
Ánh mắt Tống Hi Hòa khẽ sáng lên, quả nhiên là y.
Trước khi tới đây, nàng tình cờ đại ca bảo tam ca tìm một vị công t.ử họ Dạ lấy hàng, hỏi mới là do Dạng Dạng dặn đại ca .
Vị công t.ử mà Dạng Dạng quen còn mang họ Dạ thì duy nhất nàng nghĩ tới chỉ y.
Vì thế, nàng mới nằng nặc bám lấy tam ca đòi theo cho bằng .
Tầm mắt của Dạ Vô Hấn rơi thẳng lên Lục Vân Đình tiên, khóe miệng khẽ nhếch lên bước tới.
“Chào ngươi, chúng gặp .”
Lục Vân Đình đáp lời mà dùng ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá mặt.
Hắn đích chuyến cốt là để hiểu rõ con Dạ Vô Hấn, xem y rốt cuộc hại Dạng Dạng .
“Lục công t.ử như thế? Mặt dính thứ gì ?” Dạ Vô Hấn rõ còn cố hỏi.
Ánh mắt Lục Vân Đình nhàn nhạt: “Dạ công t.ử ắt hẳn rõ tại tại hạ ngươi như .”
Dạ Vô Hấn bỗng nhiên gây chuyện, cong môi : “Ngươi cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ tổn thương nàng . Hơn nữa, mối quan hệ giữa và nàng mật hơn ngươi tưởng tượng nhiều.”
Lục Vân Đình lập tức siết chặt nắm đấm, xung quanh trong nháy mắt bao trùm một luồng áp lực ngột ngạt đến nghẹt thở.
Tống Tam Cậu đảo mắt qua giữa hai , Lục Vân Đình mới bên cạnh oanh oanh yến yến nào, chữ “nàng” chắc chắn là chỉ Dạng Dạng ?
Tống Hi Hòa cũng liếc hai , từ cuộc đối thoại của họ thể nhận Lục Vân Đình phận sát thủ của Dạ Vô Hấn.
Dạ Vô Hấn quan hệ mật với Dạng Dạng, chẳng lẽ y tâm tư khác với Dạng Dạng ?
Hứa An bất động thanh sắc kéo kéo góc áo Lê Nghiễn, hiệu cho gì đó để xoa dịu bầu khí.
Lê Nghiễn gượng một tiếng phá tan bầu khí ngưng trệ: “Cái đó... Dạ công tử, đồ chúng cần chuẩn xong ?”
Dạ Vô Hấn liếc Lê Nghiễn một cái: “Tiền chuẩn xong ?”
“Dạ công t.ử cứ yên tâm.” Lê Nghiễn vỗ vỗ chiếc rương mà Hứa An vẫn luôn ôm khư khư trong tay, “Đều chuẩn chu đáo cả .”
“Chúng cũng chuẩn xong .” Tống Hi Hòa chen một câu.
“Các ngươi theo .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-294-quan-he-giua-ta-va-nang-than-mat-hon-nguoi-tuong-nhieu.html.]
Dạ Vô Hấn xoay về phía tiệm, mấy cất bước theo.
Phía tiệm một sân hề nhỏ, trong sân một kho hàng chất đầy bao tải chứa đầy ắp đồ.
Dạ Vô Hấn hỏi: “Tống cô nương, các vị lấy bao nhiêu?”
“Hai nghìn cân khoai lang, năm nghìn cân khoai tây. Ngoài , chỗ ngươi miến khoai lang, lấy một nghìn cân.” Tống Tam Cậu trả lời.
“Miến khoai lang tạm thời nhiều như , hiện tại tối đa chỉ giao cho các ngươi hai trăm cân.” Dạ Vô Hấn sang Lục Vân Đình, “Còn các ngươi?”
“Khoai lang và khoai tây mỗi loại hai vạn cân, còn miến khoai lang ...”
“Giang Nguyệt Dạng dặn dò , miến khoai lang chia cho các ngươi một nghìn cân. Ngoài , nàng còn chuẩn cho ngươi một thứ khác nữa.”
Nghe thấy Giang Nguyệt Dạng những cho Lục Vân Đình một nghìn cân miến khoai lang mà còn chuẩn đồ riêng cho , Tống Tam Cậu lập tức vui mặt.
“ là con gái lớn gả như bát nước đổ mà, còn thành đôi mà khuỷu tay hướng ngoài .”
Lục Vân Đình: “...”
“Tống...” Lục Vân Đình ngập ngừng thôi, “Tống cữu cữu, Dạng Dạng nàng ...”
“Ngươi đừng gọi là .” Tống Tam Cậu tức giận ngắt lời , “Ta còn là của ngươi .”
Nghe , Lục Vân Đình đành ngậm miệng .
Hứa An thấy thế liền vội nhét chiếc rương trong tay cho Lê Nghiễn, đó cợt nhả bắt chuyện với Tống Tam Cậu: “Tống lão gia, Giang cô nương đối với ngài và công t.ử nhà chúng xưa nay đều đối xử bình đẳng như cả mà.
Nàng sở dĩ sắp xếp như là vì chúng mắt đang gặp khó khăn.”
“Đối xử bình đẳng?” Tống Tam Cậu càng giận hơn, “Dạng Dạng quen thằng nhóc mới mấy ngày? Hắn mà ngang hàng với !
Không , về nhà chuyện cho nhẽ với con bé. Đàn ông đời chẳng đứa nào cả, con bé thể dễ dàng trao trọn trái tim như thế .”
Hứa An thầm kêu xong , quả nhiên, công t.ử nhà đang bằng ánh mắt như đoạt mạng.
Tống Hi Hòa chút mất kiên nhẫn: “Tam ca, bớt can thiệp chuyện của hai đứa nó , cẩn thận Dạng Dạng nổi giận với đấy!”
“Ta là...”
“Dạng Dạng mà nổi giận thì kinh khủng lắm đấy, khuyên nên suy nghĩ cho kỹ.”
Tống Tam Cậu nữa, thôi thôi , bọn trẻ thế nào thì tùy chúng nó , dù con trai của Lục Kinh Hồng cũng chẳng đến nỗi tệ hại, huống hồ chúng nó còn...
Thấy tam ca nhà chịu yên phận, Tống Hi Hòa liền sang Dạ Vô Hấn mỉm hỏi: “Tổng cộng hết bao nhiêu bạc?”
“Tính cho các giá vốn, miến khoai lang năm văn một cân, khoai lang và khoai tây đều hai văn một cân, tổng cộng là mười lăm lượng bạc.”
“Vậy chúng là bốn mươi lăm lượng.” Hứa An liền bồi thêm một câu.
“ , đưa tiền .”
Nhận tiền xong, Dạ Vô Hấn chỉ tay các bao tải : “Mỗi bao tải đều nặng một trăm năm mươi cân, các ngươi tìm đến khuân .”
Dứt lời, Dạ Vô Hấn liếc Lục Vân Đình một cái: “Ngươi theo .”
Sau đó, Dạ Vô Hấn dẫn Lục Vân Đình đến một gian phòng, trong phòng đặt hai bao tải chứa đầy đồ.
“Trong bao chứa hạt giống lúa, giống lúa là Giang Nguyệt Dạng đặc biệt tìm về cho ngươi, năng suất mỗi mẫu thể đạt từ bảy đến tám trăm cân.
Năng suất của nó tuy bằng lúa lai tạp giao, nhưng bù nguồn gien định, thể để giống cho vụ .”
Lục Vân Đình lập tức hiểu rõ tâm ý sâu xa của nàng.
“Chỗ còn một thứ nữa.” Dạ Vô Hấn nhét hai hũ đồ bàn tay , “Thứ gọi là tương ớt, dùng để xào rau, trộn cơm, kho cá, hấp cá, nấu mì đều là tuyệt phẩm.
Ngươi mang về nếm thử xem, nếu thấy ngon thì hoan nghênh ghé qua ủng hộ nhé Tiệm tạp hóa Hoa Hạ ngày mai chính thức khai trương.”
Lục Vân Đình hai hũ tương ớt trong tay: “...”
Bọn họ thiết lắm ?