Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 293: Ngươi Có Hối Hận Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe câu rõ là thật lòng thử lòng của Nguyên Đế, Giang Nguyệt Dạng chớp chớp đôi mắt hạnh long lanh ngập nước, cố gắng trưng dáng vẻ chân thành yếu đuối nhỏ nhoi.

 

Giọng điệu của nàng mềm mỏng mang theo vài phần cứng cỏi: “Bệ hạ, thần là mang theo mười phần thành ý đến tìm Bệ hạ đàm đạo chuyện ăn.

 

Nếu Bệ hạ màng danh tiếng, màng đạo nghĩa thì thần cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt.

 

nếu thần tình cờ kiếm thêm bí phương thần kỳ nào khác, e là sẽ chẳng còn nhớ tới Bệ hạ nữa .”

 

Nguyên Đế giận quá hóa : “Giang Nguyệt Dạng, ngươi đến gan thật đấy, dám uy h.i.ế.p cả Trẫm!”

 

“Thần nào dám uy h.i.ế.p Bệ hạ, thần là tin tưởng Bệ hạ hạng trộm gà bắt ch.ó giở trò bỉ ổi mới dám càn như .”

 

Giang Nguyệt Dạng liếc trộm sắc mặt Nguyên Đế một cái tiếp: “Thần tuy ít khi bước chân khỏi cửa, nhưng cũng ít giai thoại về Bệ hạ.

 

Bệ hạ dũng mưu, lòng ôm thiên hạ, khiêm tốn lời can gián, mở rộng đường ngôn luận, lòng bao la, quân t.ử quang minh lạc... căn bản khinh thường mấy chuyện đê tiện bỉ ổi như thế.”

 

Một tràng tâng bốc nịnh nọt tuôn , khóe miệng Nguyên Đế suýt nữa nén nổi nụ , nếu đuôi chắc vểnh tít lên tận trời xanh .

 

Tam hoàng t.ử khẽ nhếch khóe môi, liếc mắt Giang Nguyệt Dạng bên cạnh, cái mồm nhỏ cứ liến thoắng ngừng, đúng là giỏi tâng bốc thật

 

Hoàng hậu phì : “Tiểu Giang đại nhân sắp hiểu rõ Bệ hạ ngang ngửa Bản cung đấy.”

 

“Không , thần sánh với mức độ hiểu rõ Bệ hạ của Nương nương chứ.” Giang Nguyệt Dạng xua tay lia lịa, “Thần sở dĩ những điều là vì các phẩm đức cao quý của Bệ hạ ai ai cũng thấy rành rành bằng mắt thường mà.”

 

Tam hoàng t.ử âm thầm giơ ngón tay cái thán phục nàng, đỉnh thật đấy, đầy một câu khen thêm một lượt nữa .

 

Trưởng công chúa Giang Nguyệt Dạng, hèn chi nàng yêu quý đến thế, cái miệng quả thực dỗ khác vui vẻ mà hề mang cảm giác giả tạo.

 

Nguyên Đế nắm tay đặt bên môi khẽ hắng giọng đầy ngượng ngùng, trong giọng khó giấu nổi ý : “Khéo mồm khéo miệng.”

 

“Những lời thần câu câu chữ chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng, tuyệt nửa lời giả dối.”

 

Khóe môi Nguyên Đế cong lên: “Được , Trẫm chọn phương án hợp tác thứ nhất. Ngươi cho Trẫm xem, việc dùng diêm tiêu đá giao cho bộ môn nào phụ trách là thích hợp nhất?”

 

“Nương nương, xem, thần ngoa đúng ạ?”

 

Hoàng hậu nương nương lộ vẻ nghi hoặc, Nguyên Đế cùng hai Tam hoàng t.ử cũng hiểu đầu cua tai nheo .

 

Giang Nguyệt Dạng giải thích: “Bệ hạ chọn phương án thứ nhất nghi ngờ gì chính là hy sinh lợi ích cá nhân của , đây chẳng chứng minh phẩm đức cao của Bệ hạ ai cũng thấy rõ ràng ? Đồng thời cũng chứng minh những lời của thần... câu nào cũng là sự thật.”

 

Nghe , Hoàng hậu nương nương khỏi mỉm : “Tiểu Giang đại nhân lý.”

 

“Giang Nguyệt Dạng, thật sự ngươi nịnh bợ đến thế đấy.” Tam hoàng t.ử bồi thêm một câu.

 

Dứt lời, sang Trưởng công chúa: “Thanh Dã, học hỏi kìa.”

 

“Tam ca, nếu cần học thì càng học mới đúng. Chẳng là kẻ nào, bảy tám tuổi đầu mà vẫn còn lột quần đ.á.n.h đòn m.ô.n.g nữa.”

 

“Thanh Dã!” Tam hoàng t.ử lập tức bịt miệng nàng , “Muội bớt cho .”

 

Trưởng công chúa gạt tay : “Muội cứ thích đấy! Giang Nguyệt Dạng, kể ngươi nhé, Tam ca chỉ đánh... ưm...”

 

“Muội mà nữa, sẽ đem hết chuyện hổ hồi bé của kể cho Ôn Cẩm Niên !” Tam hoàng t.ử một nữa bịt chặt miệng Trưởng công chúa đe dọa.

 

“Được , hai các con đừng ầm ĩ nữa.” Hoàng hậu nương nương lên tiếng khuyên can.

 

Hai đều nắm thóp của nên tiếp tục giằng co trêu chọc nữa.

 

Nguyên Đế: “Giang Nguyệt Dạng, câu hỏi của Trẫm ngươi còn trả lời .”

 

Giang Nguyệt Dạng chắp tay hành lễ: “Về việc dùng diêm tiêu đá, thần nghĩ giao cho Thái t.ử điện hạ phụ trách, Công Bộ ở bên hỗ trợ là thỏa đáng nhất.”

 

“Nói tỉ mỉ Trẫm xem.”

 

“Công Bộ phụ trách các công trình xây dựng kiến thiết, đối với việc quản lý và vận dụng các loại vật liệu phần am tường hơn, thể trợ giúp lớn trong việc sản xuất đá.

 

phương pháp đá vô cùng quý giá, trải qua các khâu đều tín đáng tin cậy, nhằm đảm bảo bí phương rò rỉ ngoài.

 

Thần đề xuất nên thành lập một bộ phận chuyên đá trong Công Bộ, do Thái t.ử điện hạ thống quản, Bệ hạ tuyển chọn năng lực, còn Công Bộ thì phụ trách cung cấp các khâu chuẩn liên quan đến phương pháp bí mật.”

 

Nguyên Đế khẽ gật đầu: “Ừm, cách .”

 

“Xét thấy phương pháp diêm tiêu đá khá đơn giản nhưng thời gian đóng băng lâu, thần đề nghị chế tạo một lô dụng cụ đá đặc biệt, đảm bảo trong quá trình kết băng, ngoài thể thấy nguyên liệu diêm tiêu hòa trong nước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-293-nguoi-co-hoi-han-khong.html.]

 

Nguyên Đế gật đầu: “Trẫm nhớ lúc nãy ngươi bảo diêm tiêu thể tái sử dụng, tái sử dụng như thế nào?”

 

“Diêm tiêu khi hòa tan trong nước, thể thông qua...”

 

Cùng lúc ở một nơi khác, Chu Diễn sự tháp tùng của đám Văn Thánh đến nha môn huyện Thanh Bình, tiếp đón họ là Bạch Trạch.

 

Do vụ án dính líu đến tiếng lòng, nên Bạch Trạch khi cân nhắc kỹ lưỡng quyết định tuyên bố ngoài rằng Chu Diễn tiếp tục Lý Hồi khống chế nên mới tay g.i.ế.c .

 

Còn về của Chu Diễn, lý do đưa là Chu Diễn khi g.i.ế.c Lý Hồi tra khảo nơi giam giữ, đó Văn Thánh phái cứu về.

 

Tuy nhiên, để đề phòng Giang Nguyệt Dạng nảy sinh nghi ngờ, cách giải thích sẽ lùi vài ngày mới chính thức công bố ngoài.

 

chuyện Chu Diễn g.i.ế.c là sự thật, bắt buộc chịu trách nhiệm tương ứng pháp luật.

 

Bạch Trạch xét thấy y hãm hại và đe dọa, nên tha cho tính mạng, đổi thành mức án mười lăm năm tù giam.

 

Sau đó, Chu Diễn bí mật áp giải đại lao, t.h.i t.h.ể của Lý Hồi cũng bí mật vận chuyển về nha môn huyện.

 

Bạch Trạch cách song sắt Chu Diễn đang trong đại lao còn chút ý chí cầu sinh nào, cất tiếng hỏi: “Ngươi hối hận ?”

 

“Không hối hận.”

 

“Tội ác mà Lý Hồi phạm đủ để mất mạng , ngươi cần tự hủy hoại bản như thế.”

 

Chu Diễn từ từ ngước mắt lên: “Muội là vì mới chịu đựng tổn thương kinh hoàng như , nếu thể tự tay báo thù cho thì sống còn ý nghĩa gì nữa? Sau mặt mũi nào đối diện với ?”

 

Bạch Trạch thở dài, ánh mắt sâu thẳm y: “Ngươi chắc những gì ngươi hiện tại đều là điều nàng mong ?”

 

Nghe câu , trong mắt Chu Diễn rốt cuộc cũng chút gợn sóng d.a.o động.

 

Bốn mắt trong chốc lát, Bạch Trạch chậm rãi xoay rời .

 

***

 

Phố Trường Lạc, cửa tiệm tạp hóa Hoa Hạ.

 

Lục Vân Đình khi Giang Thượng thư ân cần dạy dỗ suốt hơn hai khắc thì dẫn theo Hứa An và Lê Nghiễn đến nơi .

 

Bọn họ định bước thì Tống Tam Cậu và Tống Hi Hòa cũng tới.

 

_ “Lục Vân Đình?”

 

Lục Vân Đình theo hướng tiếng gọi, thấy là tiểu di của trong lòng bèn lịch thiệp chắp tay hành lễ.

 

“Sao ngươi ở đây?”

 

“Có lẽ cũng cùng mục đích đến đây như .”

 

Tống Tam Cậu tò mò Lục Vân Đình: “Tiểu , là ai thế? Không là lang quân nhà nào lọt mắt xanh của đấy chứ?

 

Tướng mạo khí chất đúng là hơn hẳn mấy gã ít. Đáng tiếc gu của ...”

 

“Tam ca!” Tống Hi Hòa vội ngắt lời ông, “Huynh đừng bậy! Hắn .”

 

Vừa , Tống Hi Hòa ghé tai tóm tắt ngắn gọn thế của Lục Vân Đình cho Tống Tam Cậu .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sau khi Lục Vân Đình là mà cô cháu gái nhà ý, Tống Tam Cậu lập tức đảo mắt đ.á.n.h giá từ xuống mặt.

 

Lục Vân Đình chắp tay với ông, nhất thời nên xưng hô thế nào, chỉ đành im lặng.

 

“Ngươi bao nhiêu tuổi ? Trong nhà thông phòng gì ? Có hồng nhan tri kỷ lung tung lộn xộn nào ?”

 

“Vãn bối năm nay mười tám, giờ vẫn luôn một một .”

 

“Vậy ngươi đối với Dạng Dạng nhà chúng là chân...”

 

“Thôi .” Tống Hi Hòa một nữa ngắt lời ông, “Mấy chuyện đó Dạng Dạng tự khắc phán đoán, chúng chính sự .”

 

Nói , Tống Hi Hòa kéo Tống Tam Cậu thẳng trong cửa tiệm.

 

“Là thật lòng yêu thích.”

 

 

Loading...