Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 291: Đây Là Thuốc Sao?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Giang Nguyệt Dạng đáp lời, Tam hoàng t.ử liền im lặng bên cạnh nàng.
Đi một đoạn, Giang Nguyệt Dạng nhịn mở miệng hỏi: “Điện hạ hứng thú với việc ăn của thần ?”
“Không ?”
“Được chứ, Điện hạ hứng thú với chuyện gì đều cả.”
Sau đó là một quãng im lặng suốt dọc đường, Tam hoàng t.ử mấy gợi chuyện nhưng đều thành.
Cứ như , họ đến Ninh An Cung.
như Giang Nguyệt Dạng dự liệu, Nguyên Đế bãi triều là thẳng tiến đến chỗ Hoàng hậu nương nương.
Lúc , Hoàng hậu nương nương đang uống canh bổ dưỡng.
Quách Viện chính và Chu Thái y cũng ở đây, dáng vẻ là thỉnh mạch cho Hoàng hậu nương nương xong.
Ngoài , Trưởng công chúa điện hạ cũng mặt, lúc đang ở bên cạnh từng đường kim mũi chỉ thêu thùa thứ gì đó.
“Phụ hoàng, Mẫu hậu.” Tam hoàng t.ử mở lời chào .
Quách Viện chính và Chu Thái y chắp tay hành lễ với Tam hoàng tử, Giang Nguyệt Dạng cũng chắp tay hành lễ với Đế - Hậu.
Nguyên Đế mí mắt nhấc lên liếc một cái: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi xưa nay việc thì lên điện Tam Bảo, hôm nay chiếu triệu kiến mà tự đến đây là vì chuyện gì?”
Giang Nguyệt Dạng vờ vẻ đau lòng: “Bệ hạ, ngài thế thần tổn thương quá. Thần thấy sáng nay sắc mặt Bệ hạ , mới nghĩ đến việc qua đây thăm hỏi Bệ hạ và Nương nương một chút.”
Hoàng hậu nương nương thấy liền lập tức nhíu mày: “Bệ hạ thể khỏe ?”
“Không , chỉ là đau đầu một chút.”
Quách Viện chính : “Bệ hạ, để vi thần bắt mạch cho ngài.”
“Không cần.” Nguyên Đế xua tay cho Quách Viện chính lui , “Giang Nguyệt Dạng chẳng đến quan tâm Trẫm , để nàng .”
Giang Nguyệt Dạng , cất bước tiến lên bắt mạch cho Nguyên Đế.
[Tiểu Qua.]
Giang điệu hệ thống lười nhác vang lên: [Không chuyện gì đến tát , chỉ là do thức khuya thời gian dài gây đau đầu thôi, nghỉ ngơi t.ử tế là .]
Giang Nguyệt Dạng thu tay về: “Bệ hạ, thức khuya dài ngày cho sức khỏe , nghiêm trọng hơn còn nguy hiểm đến tính mạng đấy, ngài bảo trọng long thể chứ!”
“Trẫm hiện tại đang đau đầu, ngươi cách nào dịu bớt ?”
“Bệ hạ, ngài cũng đấy, thần chỉ mỗi bắt mạch thôi.” Giang Nguyệt Dạng chỉ chỉ đám Quách Viện chính, “Ngài nên tìm các Thái y mới .”
Nguyên Đế suy nghĩ một chút: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi bắt mạch , học luôn cách kê đơn bốc thuốc?”
“Thần chỉ là lúc rảnh rỗi lật vài cuốn y thư xem chơi, từng nghĩ sẽ thầy thuốc.”
“Vậy y thư của ngươi ghi cách trị đau đầu ?” Nguyên Đế xoa xoa đầu, “Hiện tại đầu Trẫm đau như búa bổ, lát nữa sợ là chẳng lọt tai chuyện gì .”
Giang Nguyệt Dạng lời là ngay Nguyên Đế rõ nàng đến tìm ông là việc bàn, quả là vị Đế vương giảo hoạt.
Nàng thầm mắng Nguyên Đế một câu trong lòng, ngoài mặt như : “Thần ở đây khéo một vị t.h.u.ố.c lẽ thể dịu cơn đau đầu của Bệ hạ.”
“Có lẽ?”
“Thể trạng của mỗi mỗi khác, d.ư.ợ.c hiệu tự nhiên cũng giống . Thần mỗi đau đầu uống t.h.u.ố.c đó đều hiệu nghiệm, chỉ là đối với Bệ hạ tác dụng thôi.”
“Ngươi mang theo bên ? Hay là để ở nhà ?”
Giang Nguyệt Dạng còn kịp đáp , Nguyên Đế tiếp lời: “Ngươi để ở , Trẫm phái lấy.”
“Bệ hạ, t.h.u.ố.c đó thần vặn mang theo bên .”
Giang Nguyệt Dạng lục lọi trong tay áo một hồi, móc một vỉ thuốc, bên trong mấy chữ “Ibuprofen”.
“Thực , mấy gói t.h.u.ố.c thần để cho Hoàng hậu nương nương cũng thể giảm đau đầu, chỉ là hiệu quả bằng loại thôi.”
Lý Phúc Toàn mắt , liền tiến lên định đón lấy vỉ t.h.u.ố.c tay Giang Nguyệt Dạng, nhưng Giang Nguyệt Dạng đưa.
“Bệ hạ, loại t.h.u.ố.c dùng t.h.u.ố.c cần cẩn trọng.”
Giang Nguyệt Dạng bấm một viên con nhộng đưa cho Lý Phúc Toàn, Lý Phúc Toàn vội dùng khăn tay sạch bọc lấy.
Sau đó, Lý Phúc Toàn dâng t.h.u.ố.c lên mặt Nguyên Đế, Nguyên Đế cầm viên nang lên cẩn thận quan sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-291-day-la-thuoc-sao.html.]
Nhìn viên con nhộng chia hai nửa màu cam và màu hồng, trong mắt ông tràn đầy nghi hoặc: “Đây là t.h.u.ố.c ?”
“Bệ hạ, t.h.u.ố.c của thần tuy khác biệt với t.h.u.ố.c chúng thường dùng hằng ngày, nhưng đúng thật là thuốc. Nếu Bệ hạ lo ngại, thần thể uống một viên.”
Nguyên Đế nhíu mày: “Thuốc thang mà cũng tùy tiện uống ?”
“Cũng hẳn là tùy tiện ạ, tối qua thần cũng ngủ ngon giấc.”
Lúc , hệ thống oán khí ngập trời lên tiếng: [Ký chủ, cô mà vì Lục Vân Đình hưng phấn đến mất ngủ thì ơn đừng tìm tui tâm sự nữa, OK?]
[Đã bảo là nạn cùng chịu, phúc cùng hưởng mà, là đang chia sẻ niềm vui với mi đấy chứ.]
Nguyên Đế hỏi: “Ngươi cũng thức khuya ?”
[Không, cô là đang cưỡng ép nhét cơm ch.ó mồm tui thì !] Hệ thống hừ lạnh một tiếng, [Ban ngày hai hẹn hò cả ngày đành, ban đêm còn cô tường thuật từ đầu đến cuối một nữa. Cô là tui trí nhớ siêu phàm là quên ?]
Giọng của Nguyên Đế và hệ thống cùng lúc vang lên, Giang Nguyệt Dạng ưu tiên trả lời Nguyên Đế: “Hồi bẩm Bệ hạ, thần thức khuya, chỉ là trong lòng quá đỗi vui mừng nên chút trằn trọc khó ngủ thôi ạ.”
Ngay đó, nàng với hệ thống: [Sao mi phản ứng dữ dội thế? Ta thật lòng chia sẻ niềm vui với mi mà.
Ta và A Việt sẽ còn , chẳng càng nên trân trọng từng ngày ở hiện tại .]
Nghe , hệ thống im lặng.
Nguyên Đế cùng những mặt tại đó cũng rũ mi mắt xuống, trong lòng ai nấy đều những suy nghĩ riêng.
Không thấy hệ thống đáp , Giang Nguyệt Dạng cũng thêm gì nữa.
Thấy Nguyên Đế cầm viên t.h.u.ố.c bất động, nàng tưởng ông yên tâm về viên thuốc, bèn bấm thêm một viên nữa , : “Nương nương, xin ban cho thần một chén nước ấm.”
Hoàng hậu nương nương hiệu cho cung nữ bưng một chén nước ấm lên.
Giang Nguyệt Dạng nhận lấy chén nước, đó bỏ viên con nhộng miệng, uống nước nuốt trôi xuống.
Nguyên Đế thực hề nghi ngờ t.h.u.ố.c vấn đề, ông chỉ cảm thấy hình dáng của thứ t.h.u.ố.c thật kỳ quặc.
Giang Nguyệt Dạng chứng minh t.h.u.ố.c vấn đề thì ông cũng chẳng lên tiếng ngăn cản. Thân là Đế vương, nếu đối với thứ t.h.u.ố.c kỳ lạ mà chút lòng nghi ngờ nào thì ngược càng dễ khiến sinh nghi.
Không lâu khi Giang Nguyệt Dạng uống thuốc, Nguyên Đế hiệu cho cung nhân rót nước.
Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, ông mở lời: “Giang Nguyệt Dạng, , ngươi đến tìm Trẫm việc gì?”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng hì hì: “Bệ hạ, ngài còn nhớ hôm thần chữa bệnh cho Hoàng hậu nương nương, thần gì với ngài ?”
Ngày hôm đó lòng rối bời, Nguyên Đế nhất thời nhớ hôm Giang Nguyệt Dạng gì với .
“Trẫm nhớ.”
Giang Nguyệt Dạng lướt qua mấy mặt, nghĩ đến việc lúc đó họ cũng ở đó, liền thẳng: “Thần bảo là đợi khi bệnh tình của Nương nương khỏi hẳn, thần cùng Bệ hạ một mối ăn lớn.”
Nguyên Đế nhớ , lập tức phất phất tay: “Quách Viện chính, Chu Thái y, hai khanh lui .”
Quách Viện chính vô cùng hứng thú với thứ t.h.u.ố.c mà Giang Nguyệt Dạng lấy , đành lòng rời .
“Bệ hạ, ngài mới uống thuốc, thần từng bắt mạch nên rõ tình trạng thế nào. Thế nên... thần xin phép hầu ở bên ngoài.”
“Qua thiên điện mà đợi.”
Hai định lui xuống thì Giang Nguyệt Dạng đột nhiên cất tiếng: “Khoan .”
Mọi trong điện đều khó hiểu, Giang Nguyệt Dạng về phía Quách Viện chính cùng Chu Thái y hỏi: “Trong hòm t.h.u.ố.c của hai vị diêm tiêu ?”
“Có một ít.”
Giang Nguyệt Dạng trực tiếp đưa tay : “Lấy cho thần.”
Quách Viện chính sang Nguyên Đế, thấy ông gật đầu liền mở hòm t.h.u.ố.c lấy diêm tiêu .
“Ít thế .” Giang Nguyệt Dạng sang Chu Thái y, “Chỗ ngài còn ?”
Chu Thái y cũng đành lấy chút diêm tiêu dự phòng trong hòm t.h.u.ố.c của .
Giang Nguyệt Dạng chỗ diêm tiêu gom đầy hai mươi gam, khỏi nhíu chặt mày.
Nguyên Đế thấy thế bèn hỏi: “Rốt cuộc ngươi cần bao nhiêu diêm tiêu?”
“Ít nhất cũng nửa cân ạ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Lý Phúc Toàn, sai tới Thái Y Viện lấy một cân diêm tiêu qua đây.”