Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 29: Đàn Hặc

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Thượng thư tức đến nỗi vểnh cả râu mép, nhưng thấy dáng vẻ con gái đang tập trung cao độ nên đành bất lực chịu trận.

 

Cứ thế, chẳng mấy chốc hai tới cổng hoàng cung.

 

Hai cha con bước xuống từ xe ngựa, Giang Nguyệt Dạng khoác lên bộ quan phục trông cũng vô cùng nổi bật.

 

Thế nhưng các vị đại nhân còn dám đến gan dò xét xì xào bàn tán về Giang Nguyệt Dạng như ngày hôm qua nữa, càng dám chạm mắt với nàng.

 

Bởi vì bọn họ sợ bản sẽ trở thành mục tiêu hóng dưa bóc phốt tiếp theo của nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng cùng một đám đồng nghiệp mới bước qua cổng cung, đến cửa Thái Hòa Điện, lát liền xếp hàng tiến trong điện.

 

Phẩm giai của Giang Nguyệt Dạng là Chính ngũ phẩm, khéo ngay Huyện lệnh Thanh Bình.

 

Còn cha nàng thì ngay lưng Tả tướng.

 

Về việc tại một huyện lệnh thể triều chính sự, đó là vì thành tích chính trị nổi bật, hơn nữa thuộc khu vực phụ cận kinh thành nên mới Nguyên Đế mời triều.

 

Vị trí khi thượng triều của Đại Hạ, ngoại trừ các quan viên từ Lục bộ Thượng thư trở lên, những còn đều phân chia rạch ròi theo phẩm giai Chính và Tòng, đó xếp theo thứ tự phẩm cấp từ cao xuống thấp.

 

Giang Nguyệt Dạng ở vị trí góc khuất phía , nàng cảm thấy vị trí , tiện cho việc ườn trốn việc.

 

Đợi tất cả ngay ngắn theo hàng lối, Nguyên Đế mới dẫn theo Tổng quản thái giám xuất hiện.

 

Ông an tọa, Tần Thời bên cạnh Giang Nguyệt Dạng liền bước khỏi hàng tâu: “Bệ hạ, ngày hôm qua thần xin điều trích bài thi năm xưa của Ngô đại nhân từ Lễ bộ, đồng thời lấy bản thảo của Ngô đại nhân tại phủ, khi vì sánh đối chiếu phát hiện nét chữ của hai bên khác biệt.

 

Do đó, thần đối chiếu bộ bài thi của các sĩ tử, cuối cùng xác định nét chữ bài thi của sĩ t.ử Lý Thành và nét chữ của Ngô đại nhân giống như đúc.”

 

Mọi mặt khi kết quả đều phản ứng gì quá lớn, đặc biệt là mấy vị quan viên hôm qua Giang Nguyệt Dạng ăn dưa.

 

Bởi vì bọn họ rõ những gì Giang Nguyệt Dạng đều là sự thật, đối với việc chẳng lấy gì ngạc nhiên.

 

Tần Thời thấy Nguyên Đế và những khác ai chen lời, bèn tiếp tục bẩm báo: “Từ đó thể chứng minh Ngô đại nhân năm đó quả thực gian lận thi cử. Ngoài , thần khi điều tra còn phát hiện , sĩ t.ử tên Lý Thành khi kết quả sáu ngày liền c.h.ế.t một cách kỳ lạ, nhà của y cũng lượt qua đời.”

 

Từng cớ sự, từng chi tiết đều trùng khớp với tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng.

 

Kẻ thì thầm kích động, run rẩy sợ hãi.

 

Giang Nguyệt Dạng thì liếc mắt Tần Thời đầy tán thưởng, đồng thời thầm với hệ thống: [Hiệu suất việc của Tần Thời nhanh thật đấy, mới nửa ngày mà tra nhiều thứ như , hèn chi còn trẻ tuổi thế tới chức Đại Lý Tự Thiếu khanh.]

 

Tần Thời năm nay hai mươi mốt tuổi, quả đúng là còn quá trẻ.

 

Ở độ tuổi của , đạt thành tựu như ít càng ít.

 

Nghe lời khen của Giang Nguyệt Dạng, Tần Thời kìm khẽ nhếch môi, trong lòng nở hoa đắc ý.

 

giây tiếp theo, niềm vui sướng lập tức tan thành mây khói.

 

Chỉ Giang Nguyệt Dạng bồi thêm một câu phía : [Chỉ tiếc là mỗi khi đối mặt với nữ nhi thì ngố tàu, dễ dắt mũi lừa gạt.]

 

Tần Thời: “...” Chuyện thể cho qua ?

 

Hệ thống ha ha lớn, [Có giống y đúc vị Bệ hạ của các ?]

 

Văn võ bá quan lập tức nhướng mày, tinh thần chấn hưng hẳn lên, tiếp theo đây bọn họ sắp ăn dưa của Hoàng đế ?

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nguyên Đế sợ c.h.ế.t khiếp chuyện Giang Nguyệt Dạng bóc mẽ việc cắm sừng, vội vàng nháy mắt hiệu cho Thái tử.

 

Thái t.ử điện hạ lập tức bước thưa: “Phụ hoàng, nhi thần thấy cái c.h.ế.t của sĩ t.ử Lý Thành điểm kỳ quặc, nghi ngờ là do Ngô đại nhân sợ sự việc bại lộ nên g.i.ế.c diệt khẩu.”

 

“Thần cũng mối nghi ngờ .” Tần Thời ngầm hiểu ý mà phụ họa theo.

 

“Tra!”

 

“Thần lĩnh chỉ!” Tần Thời đáp lời một tiếng mở miệng nữa.

 

Sau đó, quan viên đàn hặc quyến của ai đó thả ngựa chạy lung tung thương khác, ai đó nhận hối lộ, tộc nhân của ai đó chiếm đoạt ruộng đất của dân... Triều đình trong chốc lát trở nên vô cùng náo nhiệt.

 

Những kẻ đàn hặc lập tức tự biện bạch ngay tại chỗ. Người thả ngựa thì nạn nhân thương nặng, lúc đó bồi thường thỏa đáng và nhận sự tha thứ của thương.

 

Người nhận hối lộ thì chối bay chối biến, yêu cầu quan viên đàn hặc đưa bằng chứng xác thực.

 

Còn kẻ chiếm đoạt ruộng đất thì cam đoan ngay tại trận rằng khi trở về nhất định sẽ điều tra triệt để, nếu trong tộc thực sự chiếm đoạt đất đai thì nhất định sẽ nghiêm trị.

 

Giang Nguyệt Dạng một bên xem bọn họ đấu khẩu cãi vã, xem đến là vui vẻ thích thú.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-29-dan-hac.html.]

Đâu rằng trong lòng những kẻ đang hoảng loạn c.h.ế.t, chỉ sợ nàng nhảy chêm một câu. Đến lúc đó thì giảo biện đằng trời cũng vô dụng.

 

Nửa canh giờ , bọn họ cãi xong xuôi.

 

Giang Nguyệt Dạng đợi thêm một lát, thấy còn ai bước bẩm tấu. Thế là nàng chỉnh quan mão, cầm chắc hốt bản chuẩn bước một chuyện đại sự.

 

Khổ nỗi nàng mới bước một chân, một vị quan viên đầu hàng ngũ bên cạnh nhanh chân bước nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng bóng lưng : “...”

 

Nàng bất mãn với Tiểu Qua: [Tên đó là ai trời? Sớm muộn , cứ nhằm đúng lúc chuẩn mở miệng thì chen ngang chen hàng.]

 

Túc Quốc Công lỡ chen hàng liền lẳng lặng thụt lùi trở về vị trí, đồng thời giải thích: “Lão thần chuột rút chân.”

 

Nguyên Đế nín : “Có cần dọn một chiếc ghế tới ?”

 

“Không cần ạ, lão thần giờ đỡ hơn nhiều .”

 

[Hóa chuột rút ?] Giang Nguyệt Dạng quanh một lượt, [Lần chắc ai tranh với nữa chứ?]

 

Chúng thần: Tổ tông ơi, lên tiếng , ai dám tranh với cô nữa chứ. Mau nhanh lên , c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm.

 

Xác định ai tranh giành với nữa, Giang Nguyệt Dạng bước khỏi hàng, cầm hốt bản khẽ cúi : “Bệ hạ, thần lời tâu.”

 

Nguyên Đế hất cằm hiệu cho nàng chuyện cứ .

 

Giang Nguyệt Dạng: “Thần đưa một lời kiến nghị với Bệ hạ.”

 

“Ồ?” Nguyên Đế đầy vẻ hứng thú: “Nói trẫm xem?”

 

“Thần nhận thấy thời gian thượng triều quá sớm, hại cho tuổi thọ, thể lùi muộn một chút một cách thích hợp ạ.”

 

Nguyên Đế hỏi: “Làm hại cho tuổi thọ ?”

 

Giang Nguyệt Dạng nghiêm túc đàng hoàng đáp: “Bệ hạ, bọn thần trời còn sáng tới thượng triều, ngủ đủ giấc sẽ tổn hại tuổi thọ. Hơn nữa nhiều đồng liêu vì sợ trễ giờ mà đến bữa sáng cũng kịp ăn, lâu ngày dài tháng thể chắc chắn sẽ suy sụp, sức khỏe tự nhiên sẽ đoản mệnh.

 

Thánh nhân từng , trong ba bữa cơm mỗi ngày, quan trọng nhất chính là bữa sáng, ăn sẽ gây tổn hại lớn cho cơ thể, đặc biệt là dày!

 

Hơn nữa, bọn thần chỉ khi bồi dưỡng thể khỏe mạnh mới thể tận tâm tận lực cống hiến cho Bệ hạ hơn ạ.”

 

Nguyên Đế xong thấy nàng cũng vài phần lý lẽ, nhưng vẫn khó hiểu hỏi: “Vị thánh nhân nào ? Sao Trẫm từng qua?”

 

[Tiểu Qua, thánh nhân nào thế?]

 

Chúng thần: “...”

 

Nguyên Đế: Hóa chính ngươi cũng chẳng ?

 

Hệ thống: [Ký chủ, khi cô c.h.é.m gió chịu chuẩn sẵn lời thoại ? là hệ thống ăn dưa hóng chuyện chứ Baidu Bách Khoa .]

 

Giang Nguyệt Dạng chống nạnh cãi hệ thống, [Ta c.h.é.m gió, lời đều căn cứ khoa học cả đấy. Chỉ điều thánh nhân , mà là chuyên gia thôi.]

 

[Thế thì cô cứ bảo với Bệ hạ là Thánh nhân Khoa học , đằng nào ông cũng tìm vị thánh nhân đó .]

 

Nguyên Đế: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng theo kế của hệ thống mà tâu: “Bệ hạ, thần quên mất là vị thánh nhân nào , nhưng thần bảo đảm những gì thần đều là thật. Nếu Bệ hạ tin thể triệu Thái y đến hỏi thử, các ngài chắc chắn hiểu rõ ạ!”

 

[Cầu xin đấy, hãy chấp nhận kiến nghị của mà. Ta dậy sớm như , bằng ... bằng từ quan luôn cho xem.]

 

[Từ quan ... Khó lắm!]

 

[Thế thì treo ấn từ quan, bỏ trốn luôn!]

 

Chúng thần: Bọn giơ cả hai tay hai chân ủng hộ cô luôn!

 

Nguyên Đế lời , bèn hắng giọng : “Trẫm thấy lời của ái khanh cũng lý. Thượng triều giờ Mão quả thực sớm một chút, thì đổi sang giờ Thìn chính .”

 

Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt, [Đồng ý dễ dàng thế luôn á? Giờ Thìn chính... tám giờ sáng... thôi cũng tạm .]

 

Một lát , thấy Giang Nguyệt Dạng vẫn lùi về, Nguyên Đế phất tay : “Được , lui về vị trí .”

 

“Bệ hạ, thần vẫn còn lời tâu.”

 

“Thần đàn hặc Lâm Thượng thư trị gia vô phương, Lâm đại nhân dạy con gái nên .”

 

 

Loading...