Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 289: Công Tử Cũng Nhất Biểu Nhân Tài

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chàng định đưa về nhà ?”

 

Lục Vân Đình mắt nàng, khẽ lắc đầu.

 

Để cho hệ thống thốt mấy lời phá vỡ bầu khí, Giang Nguyệt Dạng đặc biệt cấm ngôn nó luôn .

 

“Vậy chúng ?”

 

“Không nữa, chỉ dạo cùng nàng thôi.”

 

Nghe lời , Giang Nguyệt Dạng mắt cong cong ý khẽ ồ một tiếng: “Vậy chúng qua đường Chu Tước dạo phố , bên đó náo nhiệt lắm.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Được.” Lục Vân Đình xích gần nàng thêm hai phần: “Lạnh ?”

 

“Lạnh nha” Giang Nguyệt Dạng đưa hai bàn tay mặt : “Chàng xem, đều đỏ ửng cả .”

 

Lục Vân Đình bàn tay nhỏ bé quả thật chút ửng đỏ, đắn đo một lát vươn tay định nắm lấy.

 

Giang Nguyệt Dạng rụt tay về ngay lúc , còn tinh nghịch chớp chớp mắt với .

 

Lục Vân Đình nhếch môi khẽ : “Dạng Dạng, trêu vui lắm ?”

 

“Vui chứ.”

 

chịu nổi trêu chọc .” Lục Vân Đình vươn tay .

 

“Không cho nắm .”

 

Giang Nguyệt Dạng vỗ nhẹ lòng bàn tay một cái chạy vọt lên phía một đoạn: “A Việt, khi trận tuyết đầu mùa năm nay rơi, chúng cùng ngắm ?”

 

“Được.” Lục Vân Đình chạy chậm đuổi theo nàng.

 

Cứ như , hai , đùa giỡn rộn ràng cùng về phía đường Chu Tước.

 

Người đường liên tục ném tới những ánh mắt kỳ lạ, nhưng hai chẳng hề .

 

Ước chừng qua một khắc, hai tới đường Chu Tước.

 

Nơi đây qua kẻ , náo nhiệt vô cùng, tiếng rao hàng của đủ loại tiểu thương vang lên ngớt bên tai.

 

Giang Nguyệt Dạng tới một sạp hàng nhỏ bán dây buộc tóc, túi thơm, tua kiếm cùng mấy món đồ lặt vặt dừng bước.

 

Nhìn thấy dây buộc tóc sạp, nàng kìm đầu sang sợi dây buộc tóc đang buộc tóc Lục Vân Đình.

 

“Vị công t.ử trông tuấn tú quá đỗi.”

 

Thấy nữ chủ sạp mắt sáng rực chằm chằm Lục Vân Đình, Giang Nguyệt Dạng liền chắn tầm mắt của bà : “Chàng tuấn tú, chẳng lẽ mắt ?”

 

“Đẹp mắt, mắt chứ, công t.ử cũng nhất biểu nhân tài.”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Suýt chút nữa quên mất, hiện tại nàng đang cải trang nam nhi.

 

“Ta là cô nương đấy.”

 

Nghe , nữ chủ sạp cẩn thận đ.á.n.h giá Giang Nguyệt Dạng một phen. Thấy nàng xỏ lỗ tai, ngượng ngùng : “Dân phụ mắt vụng về, cô nương đừng trách.”

 

“Không trách bà .” Giang Nguyệt Dạng sang bên cạnh: “Có nên một bộ y phục khác ? Bằng hiểu lầm là...”

 

“Không cả, để tâm.”

 

Thấy trong mắt hai chan chứa tình ý, nữ chủ sạp nhân cơ hội chào mời: “Cô nương, mua một sợi dây buộc tóc tặng cho công t.ử . Chỉ cần buộc dây lên thì sẽ chạy mất .”

 

“Không cần , buộc .”

 

Nữ chủ sạp tiếp tục chào mời: “Một sợi mà đủ , buộc thêm mấy sợi nữa cơ. Bằng chắc chắn, chạy mất đấy.”

 

“Không chắc chắn ?” Giang Nguyệt Dạng đầu Lục Vân Đình: “Chàng sẽ chạy mất ư?”

 

“Không chạy.”

 

Nữ chủ sạp thốc một họng cẩu lương ngập mặt, biểu cảm khó thành lời.

 

Giang Nguyệt Dạng nhếch môi , gì thêm, tiếp tục cất bước về phía , Lục Vân Đình theo sát phía .

 

Hai mỗi khi ngang qua một gian hàng rong, tiểu thương đều nhiệt tình chào mời đồ của nhà .

 

“Hai vị công tử, mua một cây trâm ngọc tặng cô nương .”

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng dừng bước, tầm mắt theo bản năng dừng những cây trâm ngọc bàn.

 

Lục Vân Đình chỉ liếc một cái liền trực tiếp : “Hàng loại xứng với nàng.”

 

Sắc mặt chủ sạp lập tức biến đổi, Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng trừ với chủ sạp.

 

Nàng túm lấy cánh tay Lục Vân Đình kéo , đồng thời quên thêm: “Chủ sạp đừng trách, tính tình thẳng thắn dối .”

 

Chủ sạp: “...”

 

Rời khỏi sạp bán trâm, Giang Nguyệt Dạng liền một sạp thịt nướng thu hút qua đó.

 

“Thơm quá mất”

 

“Cô nương lấy một phần ?”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày: “Sao chủ sạp là cô nương thế?”

 

“Con bé nhà thỉnh thoảng cũng mặc thế , nên liếc mắt là nhận ngay. Hơn nữa, cô nương mắt ngọc mày ngài, ngay con gái .”

 

“Đa tạ nhé.”

 

Chủ sạp xòa, gắp một miếng thịt lên : “Cô nương lấy một phần thịt dê nướng ?”

 

“Vậy lấy một phần ạ.”

 

Chủ sạp lập tức lấy một mảnh lá sen, gắp hai mươi miếng thịt dê gói bên trong đưa sang, đồng thời quên nhắc nhở: “Thịt dê nướng xong, còn nóng đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-289-cong-tu-cung-nhat-bieu-nhan-tai.html.]

Lục Vân Đình nhận lấy bọc thịt dê: “Ăn .”

 

Giang Nguyệt Dạng mi mắt cong cong, cầm que xiên bên xiên lấy một miếng thịt nướng bỏ miệng.

 

“Ừm... Ngon tuyệt.”

 

Thịt dê nướng của sạp tuy quá nhiều gia vị, nhưng hương vị ngon vô cùng, chẳng lấy một chút mùi tanh gây nào.

 

“Chủ quán ơi, thịt dê nướng của bác là ướp sẵn từ đúng ?” Giang Nguyệt Dạng nếm kỹ một chút: “Bên trong muối, thù du, gừng...”

 

“Cô nương hạ miệng lưu tình giùm lão!” Chủ sạp vội vàng cắt lời nàng: “Lão chỉ trông cậy phương t.h.u.ố.c bí truyền để mưu sinh thôi đấy.”

 

Thấy các tiểu thương xung quanh đều vểnh tai lên ngóng, Giang Nguyệt Dạng tiếp nữa mà tiếp tục ăn thịt nướng.

 

Ăn liền mấy miếng, nàng xiên một miếng đưa tới bên miệng Lục Vân Đình: “A Việt, cũng ăn .”

 

Lục Vân Đình cụp mắt miếng thịt nướng bên khóe môi, khóe miệng ngậm há miệng ăn.

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng đút cho thêm mấy miếng nữa. Một phần thịt dê nướng mới lò, loáng một cái hai chia ăn sạch sành sanh.

 

“Ông chủ, cho thêm một phần nữa.”

 

“Có ngay đây, xong liền đây ạ.”

 

Chẳng mấy chốc, phần thịt dê nướng thứ hai cũng xong. Giang Nguyệt Dạng những bức tượng điêu khắc gỗ ở đối diện thu hút, cất bước sang đó.

 

Lục Vân Đình nhận lấy thịt nướng, đặt ngân lượng xuống cũng bước theo .

 

“Công tử, gửi tiền thừa cho ngài .”

 

“Không cần .”

 

Giang Nguyệt Dạng quét mắt những bức tượng gỗ hình nhân tinh xảo sạp, hỏi: “Tượng gỗ của nhận theo yêu cầu ?”

 

Chủ sạp là một nam t.ử trẻ tuổi chừng hai mươi, lúc đang chuyên tâm điêu khắc nhân vật trong tay.

 

Nghe thấy tiếng, nam t.ử theo bản năng ngẩng đầu lên.

 

Thấy trong mắt nam t.ử mang theo vẻ nghi hoặc, Giang Nguyệt Dạng liền mở miệng nữa: “Ta khắc một bức tượng của , và một bức của , ?”

 

Nam t.ử gật đầu: “Được.”

 

“Mất bao lâu?”

 

“Khoảng nửa canh giờ.”

 

Thấy sạp đặt một chiếc ghế dài, Giang Nguyệt Dạng xuống vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “A Việt, mỏi chân .”

 

Lục Vân Đình xuống bên cạnh nàng: “Vậy thì nữa.”

 

Nam t.ử hai qua một lượt, đó đặt hình nhân khắc xong trong tay xuống, cầm lấy một khúc gỗ mới bắt đầu điêu khắc.

 

Lục Vân Đình cầm thịt nướng hỏi: “Còn ăn nữa ?”

 

“Ăn chứ.”

 

Giang Nguyệt Dạng giơ tay định lấy que xiên, nhưng Lục Vân Đình nhanh hơn một bước xiên một miếng thịt đưa tới bên môi nàng.

 

Rất nhanh, phần thịt nướng cũng hai ăn hết.

 

Ăn dễ buồn ngủ, đặc biệt là mùa đông.

 

Giang Nguyệt Dạng ngáp một cái, chẳng kiên trì bao lâu liền tựa vai Lục Vân Đình ngủ .

 

Gió lạnh thổi qua, Lục Vân Đình khẽ kéo áo choàng cho nàng, từ bên hông lấy một chuỗi vòng tay hồng ngọc đeo tay nàng.

 

Thời gian lặng lẽ trôi qua, màn đêm cũng dần dần buông xuống.

 

“Dạng Dạng.”

 

Giang Nguyệt Dạng thấy tiếng gọi liền mơ màng mở mắt, thấy trời sẩm tối, tức khắc tỉnh táo vài phần.

 

“Bây giờ là giờ nào ?”

 

“Dậu thời tam khắc .” (17:45)

 

Các hàng quán xung quanh thắp đèn lồng lên, các sạp hàng rong và đường phố cũng đông đúc hơn.

 

Giang Nguyệt Dạng dụi dụi mắt, viên hồng ngọc cổ tay ánh đèn phản chiếu lấp lánh ánh sáng đỏ rực.

 

“A Việt, đây là?”

 

“Thích ?”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Thích lắm.”

 

“Vậy còn cái ?” Lục Vân Đình cầm tượng gỗ của Giang Nguyệt Dạng lên.

 

“Đây là mà.” Giang Nguyệt Dạng sang nam tử: “Sao là nữ tử? Còn khắc diện mạo vốn của nữa.”

 

“Cô nương khí chất đặc biệt, dung mạo xuất chúng, hề che giấu giọng của , tự nhiên khó để nhận .”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, sang hỏi: “A Việt, tượng gỗ của ?”

 

Lục Vân Đình đưa tượng gỗ trong tay đến mắt nàng, bức tượng gỗ sống động như thật, giữa hàng mày ánh lên vẻ lãnh đạm nghiêm nghị mà mất phần dịu dàng.

 

Giang Nguyệt Dạng nhẹ nhàng vuốt ve bức tượng gỗ, mặt ngập tràn vẻ vui sướng: “Khắc giống thật đấy.”

 

“Thích ?”

 

“Thích.”

 

“Thích tượng gỗ thích ?”

 

Nghe lời , Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng c.ắ.n cắn môi, đáp.

 

“Hai vị ơi, chuẩn dọn hàng ạ.”

 

 

Loading...