Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 281: Ngươi Có Bằng Lòng Bái Vào Môn Hạ Của Ta Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lão phu kết giao quen với vị tài t.ử .” Trâu nhấc bút, hạ xuống mấy chữ bên cạnh vế “Sương ngưng cổ tự chung thanh tịch”.

 

Viên lên: “Vân già viễn tụ nhạn thanh u. Văn tài của Quán Nam vẫn xuất chúng như xưa, chỉ là vế hạ của vị tài t.ử là gì.”

 

“Đã là cả ngươi và đều hứng thú với , chi bằng mời qua đây đàm đạo đôi câu?”

 

“Ta ý kiến, chẳng ý của Tu Văn thế nào?”

 

Khổng Tế Tửu suy nghĩ một chút gật đầu, Tiểu Giang đại nhân mà cứ tiếp tục ở bên thì chẳng còn quậy trò trống gì nữa, chi bằng cứ đặt ở bên cạnh mà trông chừng cho lành.

 

“Đi mời qua đây , mời cả Trạng nguyên lang cùng qua luôn.”

 

Đệ t.ử của Viên lệnh rời .

 

Phía bên , kẻ khiêu khích vắt óc suy nghĩ đến nát cả óc vẫn thể đối nổi vế của Giang Nguyệt Dạng. Bất đắc dĩ, chỉ đành tự nhận hổ thẹn bằng.

 

Những mặt hầu như ai nấy đều thầm thử đối một phen, nhưng một ai dám vế của .

 

Có lẽ là đối , hoặc lẽ cảm thấy đối ý, tiện trò .

 

tò mò vế hạ của Giang Nguyệt Dạng là gì, bèn hỏi: “Vế thượng của tiểu công t.ử tuyệt diệu như thế, chẳng vế hạ là gì ?”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ, hé mở đôi môi son: “Vế hạ của tại hạ chẳng gì lạ lẫm, là để a của vế hạ của nhé?”

 

Giang Nguyệt Dạng nhướng mày với Giang Tuần, ánh mắt như : Ca, cho bọn họ mở rộng tầm mắt xem sự lợi hại của .

 

Giang Tuần bất đắc dĩ lắc đầu, đó chắp tay hướng về phía : “Đã như , tại hạ xin bêu .”

 

“Giang công t.ử xin mời.”

 

“Sương ngưng cổ tự chung thanh tịch, phong phất đoạn kiều nguyệt ảnh tàn. Các vị thấy thế nào?”

 

Mọi vỗ tay khen ngợi: “Rất ! Vế đối của Giang công t.ử chỉ đối ngẫu chỉnh tề, mà ý cảnh cũng vô cùng diễm lệ.”

 

Giang Nguyệt Dạng càng cố ý nâng cao âm lượng tán dương: “A quá lợi hại, biểu bội phục! Chẳng bù cho ai , tự cậy chút tài học là vênh váo coi thường khác.”

 

Những xung quanh đều nàng đang mỉa mai ai, chỉ trừ giữ im lặng, câu thật sự chẳng ai dám tiếp lời.

 

Kẻ khiêu khích thấy biểu cảm kỳ quái của , tức khắc cảm thấy mất hết thể diện, thẹn quá hóa giận : “Tiểu công t.ử tự chịu đối vế hạ, để biểu của ngươi đối, chẳng lẽ là đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của hòng cho qua chuyện?”

 

Giang Nguyệt Dạng “tặc” một tiếng: “Lời của công t.ử quả thực khiến tại hạ chút khó hiểu, vế đối lẽ nào vế hạ? Trừ phi câu đối đó vốn do chính nghĩ .”

 

“Bớt nhảm , ngươi nếu thì xem, đây kéo dài thời gian cái gì? Lẽ nào là biểu của ngươi giúp đỡ gian lận?”

 

Giang Nguyệt Dạng thật sự chút tức giận : “Vậy thì ngươi dựng cái tai lên mà cho rõ đây...”

 

“Giang công tử.”

 

Giang Nguyệt Dạng lời còn dứt thanh âm truyền đến từ phía cắt ngang, theo bản năng đầu .

 

“Ngươi là ai?” Giang Tuần hỏi.

 

“Tại hạ là Hạ Minh, nhà mời ngươi cùng lệnh qua bên gặp mặt.”

 

“Tiên sinh nhà ngươi là vị nào?”

 

Hạ Minh giơ tay chỉ về phía một đình nghỉ mát, những mặt đều theo hướng tay của .

 

Khổng Tế Tửu cùng hai vị họ Viên, họ Trâu đang bên lan can về phía , bọn họ còn mỉm gật đầu chào.

 

“Là Viên lão và Trâu lão, Khổng Tế Tửu cũng ở đó kìa.”

 

“Ta cũng qua đó để quen với các ngài quá.”

 

“Ai mà chẳng chứ!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Giang Nguyệt Dạng thấy Khổng Tế Tửu, bỗng nhiên chút chột .

 

Lúc , Hạ Minh lên tiếng hỏi: “Giang công t.ử và tiểu công t.ử thể dời bước ?”

 

Giang Tuần gật đầu: “Đi thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-281-nguoi-co-bang-long-bai-vao-mon-ha-cua-ta-khong.html.]

Sau đó, Giang Tuần liền kéo Giang Nguyệt Dạng theo Hạ Minh. Tam hoàng t.ử và Dạ Vô Hấn cũng mặc kệ việc chẳng hề mời , trực tiếp cất bước theo.

 

Mọi bọn họ từng bước xa, nhịn lên tiếng hỏi: “Các ngươi xem vì Viên lão gọi bọn họ qua đó thế?”

 

“Chắc là về chuyện ở bên .”

 

Người do Văn Thánh phái tới đến nơi thì Giang Nguyệt Dạng và vặn lướt qua bên cạnh .

 

Thấy t.ử của Viên lão là Hạ Minh dẫn , suy nghĩ một lát trở về theo đường cũ.

 

Rất nhanh, Giang Nguyệt Dạng mặt nhóm Khổng Tế Tửu. Hạ Minh thì bước tới bên cạnh Viên lão, khẽ mấp máy môi.

 

Tầm mắt của Viên lão và Trâu lão đều đổ dồn lên Giang Nguyệt Dạng, Giang Tuần chắp tay : “Học trò bái kiến Viên lão, Trâu lão, Khổng Tế Tửu.”

 

Viên lão hài lòng gật đầu: “Không cần đa lễ, .”

 

“Hai vị là?” Lúc Trâu lão mới chú ý tới Tam hoàng t.ử và Dạ Vô Hấn.

 

Khổng Tế Tửu hiệu bằng ánh mắt cho Giang Nguyệt Dạng, bảo nàng giới thiệu một chút.

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu ý liền : “Vị là Tam hoàng t.ử điện hạ, còn vị là bằng hữu của , Dạ Vô Hấn.”

 

Nghe thấy là Tam hoàng tử, Viên lão và Trâu lão ngẩn một lát chắp tay hành lễ.

 

Tam hoàng t.ử xua tay một cái xuống : “Ta mời mà đến, hai vị để bụng chứ?”

 

Viên lão mỉm , ngài đều xuống , giờ mới hỏi câu chẳng thừa thãi ?

 

“Tam hoàng t.ử cứ tự nhiên.” Trâu lão hiệu cho t.ử dâng .

 

Sau khi bốn đều an tọa, t.ử của Trâu lão và Viên lão lặng lẽ dâng cho mấy .

 

Viên lão thưởng : “Chuyện xảy bên phía các ngươi, mấy lão già chúng đều cả . Vẫn rõ danh tính của tiểu công t.ử là chi? Năm nay bao nhiêu tuổi?”

 

Thấy đối phương , Giang Nguyệt Dạng dùng ánh mắt dò hỏi Khổng Tế Tửu.

 

Khổng Tế Tửu gật đầu, Giang Nguyệt Dạng bèn : “Ta tên Giang Nguyệt Dạng, năm nay mười lăm tuổi.”

 

“Nàng cùng chung việc với .” Khổng Tế Tửu bổ sung thêm một câu.

 

“Hóa Giang cô nương chính là Tiểu Giang đại nhân.”

 

Giang Nguyệt Dạng chút bất ngờ: “Trâu ?”

 

“Nghe Tu Văn nhắc qua .”

 

Giang Nguyệt Dạng “ồ” một tiếng, nàng Tu Văn là tự của Khổng Tế Tửu, chỉ là ngờ Khổng Tế Tửu nhắc tới nàng với bạn bè.

 

“Nghe Giang cô nương ở bên một vế thượng “Sương ngưng cổ tự chung thanh tịch”, chẳng vế hạ của cô nương...”

 

“Nói đến vế hạ , tò mò vế hạ của Viên hơn.”

 

Nghe , Viên sảng khoái lớn: “Vế hạ của lão phu là “Nguyệt lạc cô thành giác thanh hàn”, Giang cô nương mời.”

 

“Vậy thì xin bêu .” Giang Nguyệt Dạng hắng giọng, “Vế hạ của là “Tuyết phủ tùng lâm hạc ảnh đan”.”

 

Viên lão và Trâu lão thấy vế hạ của nàng đều hài lòng gật đầu, trong mắt lộ rõ vẻ tán thưởng.

 

Trâu lão vuốt râu : “Vế đối của Giang cô nương thật tuyệt diệu, hạc trắng giữa ngàn thông, tuyết dày phủ trắng xóa. Không chỉ giàu hình ảnh mà ý cảnh còn vô cùng sâu xa.”

 

“Nhớ năm xưa khi ở độ tuổi như nàng, còn thể câu từ xuất sắc bực .”

 

“Ha ha ha... Ngươi chỉ câu , mà ngay cả một bài thơ hồn cũng chẳng nổi. Chuyện bây giờ, chắc chẳng ai thèm tin .”

 

Viên lão trừng mắt lườm Trâu lão một cái: “Lão già , bớt hai câu , lão phu cần thể diện chắc?”

 

Nói xong, ông chậm rãi dời tầm mắt về phía Giang Nguyệt Dạng: “Giang cô nương, ngươi bằng lòng bái môn hạ của ?”

 

Giang Nguyệt Dạng sững sờ, Giang Tuần cùng nhóm Tam hoàng t.ử cũng kinh ngạc trợn tròn mắt, chỉ Khổng Tế Tửu là dường như liệu .

 

“Sao ngươi phản ứng ? Rất bất ngờ ?”

 

 

Loading...