Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 280: Đi Tới Đâu Cũng Là Tâm Điểm Chú Ý
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục liễu phù phong vạn lữ nhu!”
Vế đối thốt , trường lập tức lặng ngắt như tờ, yên tĩnh đến mức phảng phất thể thấy cả tiếng hít thở của bên cạnh.
Chốc lát , cả sảnh đường vang dội tiếng vỗ tay tán thưởng!
“Hay! Đối quá!”
“Lục liễu phù phong vạn lữ nhu... Vế đối tuyệt diệu vô cùng!”
“Tiểu công t.ử thật đại tài!”
Kẻ buông lời khiêu khích mặt mày xám như tro tàn, vế thượng là do của đề để khảo hạch, nhưng nghĩ mãi vẫn chẳng thể đối cho chỉnh.
Không ngờ một...
Tam hoàng t.ử bước trong vườn thấy tiếng vỗ tay hoan hô, theo tiếng sang, thấy cách ăn mặc của Giang Nguyệt Dạng thì khỏi ngẩn .
Sau đó, mang theo vẻ nghi hoặc nhấc chân bước tới.
Khóe môi Giang Nguyệt Dạng khẽ cong lên, : “Ta mới nghĩ một vế hạ khác, công t.ử ?”
Kẻ khiêu khích mím môi , căn bản chẳng . đám vây xem háo hức , thế là nhao nhao giục giã Giang Nguyệt Dạng mau đối xem .
Động tĩnh bên khá lớn, những xung quanh đình đều tò mò xúm gần, ngay cả ở mấy gian đình khác cũng phóng tầm mắt sang, trong đó cả đình nghỉ mát nơi Khổng Tế Tửu cùng Văn Thánh, Họa Thánh đang .
Giang Nguyệt Dạng thấy khó lòng từ chối thịnh tình, bèn chậm rãi cất lời: “Hồng mai ngạo tuyết thiên chi diễm, thúy bách kinh sương tứ quý xuân!”
Dứt lời, trong đình tức khắc vang lên một tràng vỗ tay khen ngợi nồng nhiệt, khiến trong vườn càng thêm tò mò thôi.
“Vế hạ cũng vô cùng xuất sắc!”
“Hay cho câu “Thúy bách kinh sương tứ quý xuân”! Tài học của tiểu công tử, tại hạ thật tự thẹn bằng.”
“Nếu như tài học bực mà chỉ tính là bình thường, thì đám chúng quả thực còn mặt mũi nào nữa .”
“Tiểu công t.ử học rộng tài cao, chẳng bái sư ở ?”
Đối mặt với những lời khen ngợi tới tấp của , Giang Nguyệt Dạng tỏ vẻ ngượng ngùng : “Mọi quá khen .”
Lúc , Tam hoàng t.ử tới phía lưng Giang Nguyệt Dạng.
Giang Tuần theo bản năng định chắp tay hành lễ, nhưng Tam hoàng t.ử nhanh tay giơ lên ngăn .
Còn ở các đình nghỉ mát khác, Viên – hảo hữu của Khổng Tế Tửu vô cùng tò mò lên tiếng: “Không bên xảy chuyện gì mà náo nhiệt đến thế.”
“Chắc là vị tài t.ử nào đó trổ tài, khiến trầm trồ khen ngợi thôi.” Một bạn khác của Khổng Tế Tửu là Trâu suy đoán.
Khổng Tế Tửu và Hứa Tranh đều nhíu mày, đó là đình nơi Tiểu Giang đại nhân đang .
“Nếu quả thật là , tài học bực nào mới thể giành sự tán thưởng như thế.”
lúc , t.ử của Viên mắt , liền : “Tiên sinh, t.ử qua đó xem thử.”
Viên khẽ gật đầu.
Sau khi nọ rời , Viên bưng chén nhấp một ngụm: “Nghe Tu Văn dẫn theo hai t.ử tới, chẳng thấy còn ?”
“Bọn họ t.ử của .” Khổng Tế Tửu giơ tay chỉ về phía đình của Giang Nguyệt Dạng, “Người còn ở đằng .”
Nghe , Viên và Trâu một cái.
Trâu : “Sự náo nhiệt bên trong đình , chẳng lẽ là do mà Tu Văn mang tới gây ?”
“Không rõ.”
“Tu Văn rõ, tức là nọ bản lĩnh tạo nên sự náo nhiệt bực đó.”
Hứa Tranh thầm nghĩ trong lòng, bản lĩnh của Tiểu Giang đại nhân lớn lắm đấy! Chỉ là sự náo nhiệt rốt cuộc là chuyện chuyện thôi.
Những ở các đình khác cũng phái sang bên phía Giang Nguyệt Dạng để dò la tình hình, trong đó cả t.ử của t.ử Văn Thánh.
Nói chuyện bên phía Giang Nguyệt Dạng, Tam hoàng t.ử bước tới cạnh nàng khẽ hắng giọng một tiếng để nhắc nhở về sự hiện diện của .
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng sang, thấy là Tam hoàng tử, nàng ngạc nhiên : “Sao ngươi cũng tới đây?”
“Ta tới thì tới thôi.” Tam hoàng t.ử nhíu mày đ.á.n.h giá nàng từ xuống , “Ta còn đang hỏi ngươi đấy, ngươi ăn mặc kiểu cái gì?”
Giang Nguyệt Dạng cúi đầu y phục của , nhịn mà tự luyến với hệ thống: [Tiểu Qua, ngươi xem vì ăn mặc thế ? Đương nhiên là vì sợ bản quá mức xinh , khiến các chẳng còn tâm trí mà ngâm thi tác họa .]
Hệ thống: [...]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-280-di-toi-dau-cung-la-tam-diem-chu-y.html.]
Tam hoàng tử: “...”
Mọi mặt: “...”
lúc , là ai phụt thành tiếng.
Giang Nguyệt Dạng tiếng đầu , thấy mắt liền kinh ngạc trợn tròn hai mắt: “Dạ Vô Hấn? Sao ngươi đây ?”
“Thì cứ thế mà thôi.”
Giang Nguyệt Dạng: “...”
“Ta tới sớm hơn ngươi, màn tỷ thí của các ngươi đều thấy hết .” Dạ Vô Hấn bước tới bên cạnh nàng, về phía kẻ khiêu khích, “Giang Nguyệt Dạng, giờ đến lượt ngươi câu đối nhỉ?”
“ .” Giang Nguyệt Dạng gật đầu, “Suýt nữa thì quên mất, và vị công t.ử vẫn phân thắng bại .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Kẻ khiêu khích dám coi thường Giang Nguyệt Dạng nữa, gượng gạo nhếch miệng : “Tỷ thí lấy giao lưu trọng là , nhất thiết phân rõ thắng thua.”
“Vị công t.ử chẳng lẽ sợ ?” Dạ Vô Hấn hỏi.
“Tại hạ thể...”
“Vậy thì tiếp tục thôi.” Dạ Vô Hấn tủm tỉm ngắt lời .
“Dạ Vô Hấn.” Giang Nguyệt Dạng nghiến răng nghiến lợi rặn từng chữ, “Ai cho ngươi tự tiện bảo tiếp tục hả!”
“Lời ngươi chẳng là... ngươi mà.”
“Làm cái con khỉ họ nhà ngươi.”
Hệ thống tức khắc ha hả, [Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội dốt như bò. Ký chủ, cố lên nha.]
[Dạ Vô Hấn, nếu mà mất mặt ca ca ở đây, ngươi c.h.ế.t chắc .]
Dạ Vô Hấn: “...”
Kẻ khiêu khích thấy , thần sắc tức khắc trở nên kiêu ngạo về phía Giang Nguyệt Dạng: “Mời câu đối.”
Hết cách, Giang Nguyệt Dạng đành tung một vế đối chẳng đắn cho lắm.
“Phong tại quát, vũ tại hạ, ngã tại đẳng nhĩ hồi điện thoại.” (Gió đang thổi, mưa đang rơi, đang chờ ngươi gọi điện thoại .)
Nghe thấy câu đối của Giang Nguyệt Dạng, kẻ khiêu khích một phen ngơ ngác, nàng đang cái thứ đối câu kỳ quái quỷ dị gì thế ?
Một lát , đối , kẻ khiêu khích liền viện cớ bảo câu đối của Giang Nguyệt Dạng dung tục, mất nét tao nhã thanh phong.
Những gì học đều là từ ngữ thanh tao cao nhã, dùng để đối loại câu thô bỉ bất nhã như thế.
Hắn yêu cầu Giang Nguyệt Dạng một câu đối quy củ, đàng hoàng khác, nếu cuộc tỷ thí đành dừng ở đây.
Người xung quanh tuy cảm thấy kẻ khiêu khích đang tìm cớ thoái thác vì đối , nhưng cũng thể phủ nhận câu đối của Giang Nguyệt Dạng quả thực phần kỳ quặc dung tục.
Giang Nguyệt Dạng nhún vai, tỏ vẻ cả: “Vậy thì cuộc tỷ thí giữa ngươi và dừng ở đây .”
Thấy nàng cũng kết thúc tỷ thí, nhớ Dạ Vô Hấn châm chọc, kẻ khiêu khích lớn giọng khiêu khích: “Tiểu công t.ử chẳng lẽ sợ ?”
Giang Nguyệt Dạng lập tức khẩy một tiếng, đè đầu cưỡi cổ thế , vả thì với cái bản mặt của quá!
“Tại hạ bất tài, công t.ử cho rõ đây, vế thượng của tại hạ là: “Sương ngưng cổ tự chung thanh tịch”, xin mời đối.”
Nghe thấy câu đối , những mặt đều âm thầm thử đối trong lòng, Giang Tuần cũng rủ mắt suy ngẫm.
Lúc , những từ mấy đình khác sang xem náo nhiệt lặng lẽ trở về.
Chẳng mấy chốc, họ về tới đình của .
Đệ t.ử của Viên cung kính : “Tiên sinh, t.ử cần dùng bút mực một chút.”
Viên khẽ gật đầu.
Ngay đó, những vế đối mà Giang Nguyệt Dạng cùng kẻ khiêu khích tỷ thí hiện rõ mồn một trang giấy.
Mấy ghé sát , hai mắt đều từ từ mở lớn.
“Tài năng thi từ của đứa trẻ quả thực phi phàm! Không tên họ là chi?”
“Nghe bảo là biểu của tân khoa Trạng nguyên Giang công tử, tạm thời rõ danh tính.”
Lời thốt , Khổng Tế Tửu và Hứa Tranh liền dám chắc gây nên náo nhiệt chính là Giang Nguyệt Dạng.
Tiểu Giang đại nhân đúng thật là tới cũng biến thành tâm điểm chú ý tới đó mà!