Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 28: Thừa Nhận
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Lãm Nguyệt Các.
Giang Nguyệt Dạng hai bộ quan phục màu đỏ thắm, hốt bản, quan ấn và ngư phù các thứ bày mặt bàn, ngây bất động.
Rất lâu , nàng mới vươn tay cầm lấy một cuốn tấu chương.
“Hương Lăng, mài mực.”
Chuyện Nguyên Đế hạ chỉ phong quan cho Giang Nguyệt Dạng, ngay từ khoảnh khắc Lý Phúc Toàn cầm thánh chỉ bước Giang gia thì văn võ bá quan đều .
Từ khi tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng, bọn họ dù thế nào cũng thể ngăn cản Nguyên Đế ban quan.
Một thứ vũ khí sắc bén nhường , đổi bọn họ là Nguyên Đế thì họ cũng sẽ giữ nàng nơi triều đường.
Thế nhưng đối với bọn họ, đây tuyệt đối chẳng chuyện lành gì.
Hôm nay gặp họa là Ngô đại nhân, ngày mai gặp họa thể sẽ là chính bọn họ.
nếu bảo bọn họ từ bỏ bổng lộc chức tước béo bở hiện tại thì nỡ buông tay.
Huống chi, bây giờ mà từ quan thì chẳng khác nào lạy ông ở bụi , biểu hiện chột .
Thế là, đại bộ phận ôm tâm lý may rủi, cho rằng Giang Nguyệt Dạng thể nào hết chuyện đời .
Còn một bộ phận nhỏ thì trừ khử mối họa ngầm mang tên Giang Nguyệt Dạng .
Chương phủ.
Thôi Nguyên dẫn xông Chương phủ, đồng thời lệnh cho phong tỏa cả cửa lẫn cửa , để bất kỳ ai lọt ngoài.
Chương viên ngoại đang ở trong thư phòng xem sổ sách, thấy quan binh ập tới, bèn tự lẩm bẩm một câu: “Chuyện gì đến cuối cùng cũng đến.”
Gã đặt sổ sách xuống bước ngoài, thấy tới là quan viên của Đại Lý Tự, trong lòng càng thêm chắc chắn.
Thôi Nguyên thẳng vấn đề: “Chương viên ngoại, hiện bằng chứng chứng minh ông liên quan đến vụ án Trương viên ngoại cùng vụ án Trương phu nhân rơi xuống vách núi mười sáu năm , mời theo chúng một chuyến.”
Chương viên ngoại hề chống cự, cũng chẳng buồn biện bạch cho bản , cứ thế bình thản theo Thôi Nguyên về Đại Lý Tự.
Tần Thời tin Thôi Nguyên áp giải về, lập tức cho mở phiên thẩm vấn Chương viên ngoại.
Hắn chằm chằm Chương viên ngoại một vết sẹo bỏng mặt, hỏi: “Bản quan nên gọi ngươi là Trương Minh Hà, là Chương Hồng đây?”
“Trương Minh Hà ư? Đã lâu lắm ai gọi cái tên . Nói thật lòng, quả là đôi chút hoài niệm.”
“Nói như , ngươi thừa nhận bản chính là Trương Minh Hà c.h.ế.t năm đó?”
Trương Minh Hà nở nụ thê lương: “Đại nhân bắt về đây , hà tất hỏi thêm câu chi? Ta vẫn luôn đợi các , chỉ là ngờ cái đợi kéo dài suốt bao nhiêu năm như . Ta thừa nhận là do g.i.ế.c, chuyện rơi xuống vách núi cũng là do sắp đặt.”
Những năm qua, gã sống trong sự dày vò quá đỗi khổ sở.
Mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc cơn ác mộng, gã luôn mơ thấy cha nương chất vấn tại gã nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t chính ruột thịt của .
Gã giải thoát khỏi nỗi thống khổ tột cùng, nhưng đủ dũng khí để đối mặt với cái c.h.ế.t, chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng từng ngày từng ngày qua .
Tần Thời mím môi, thực sự ngờ chuyện tiến triển suôn sẻ đến thế .
Sáng sớm hôm giờ Mão, Giang Nguyệt Dạng vẫn gặp vô vàn khó khăn trong việc thức dậy. Hương Lăng gọi nàng tới mấy , nàng mới miễn cưỡng rời giường rửa mặt súc miệng.
“Tại thượng triều sớm như chứ? Bộ thể ấn định lúc chín giờ sáng ? Cùng lắm thì tám giờ sáng cũng mà!” Giang Nguyệt Dạng bực bội lẩm bẩm càu nhàu.
Hương Lăng thể nào thấu hiểu nỗi phiền muộn của Giang Nguyệt Dạng. Trong mắt nàng , việc quan là một chuyện vô cùng rạng rỡ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-28-thua-nhan.html.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nói theo cách của nương nàng , thì đó chính là phúc đức tổ tiên mồ mả phát tích mọc khói xanh .
Vậy mà tiểu thư nhà vô cùng bài xích, cứ như thể quan sẽ lấy tính mạng của nàng bằng.
Hương Lăng mặc quan phục cho nàng khó hiểu hỏi: “Tiểu thư, tại quan chứ? Bao nhiêu mong mà .”
“Bởi vì mệt mỏi, chỉ một con sâu gạo thôi. Hơn nữa nơi triều đình tranh quyền đoạt lợi, lòng vua khó dò, sơ sẩy một cái là bay màu ngay.”
Hương Lăng nửa hiểu nửa gật đầu: “Vậy bây giờ? Tiểu thư hiện tại là quan mà.”
“Ngươi bảo kiến nghị với Bệ hạ lùi giờ thượng triều muộn một chút ?”
Nếu chín giờ sáng , lười buôn chuyện tầm hai ba tiếng thì công việc cũng chẳng .
Dậy sớm thật sự quá đỗi khổ ải mà.
Hương Lăng chớp chớp mắt, nàng dù thất học chữ thì cũng hiểu tiểu thư đây là đang mơ mộng hão huyền, giờ giấc thượng triều đổi là đổi chứ?
“Ngươi thấy thế nào?” Giang Nguyệt Dạng hỏi nữa.
Hương Lăng lắc đầu lia lịa: “Tiểu thư, nô tỳ thấy chẳng cả.”
Giang Nguyệt Dạng câu trả lời mong , bèn sang hỏi hệ thống: [Tiểu Qua, ý kiến của ngươi thế nào?]
Hệ thống trả lời dứt khoát: [Ký chủ thể thử xem , vị Bệ hạ của các bạo quân hở chút là c.h.é.m đầu .]
Giang Nguyệt Dạng hài lòng: [Thế thì nghĩ xem nên thế nào Bệ hạ mới đồng ý mới .]
Hương Lăng thôi, nàng cảm thấy cái tên Tiểu Qua thật quá đáng tin cậy, thể xui tiểu thư cái chuyện kinh thiên động địa đó chứ?
Bệ hạ mà nổi trận lôi đình thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!
Nàng trong lòng tuy nghĩ , nhưng cuối cùng vẫn thêm lời nào.
Nàng thắt đai lưng cho Giang Nguyệt Dạng, cuối cùng chỉnh mái tóc là xong xuôi.
Giang Nguyệt Dạng cầm lấy quan mão và hốt bản cùng Hương Lăng bước ngoài, dọc đường bắt gặp Giang Thượng thư bước từ viện của nương nàng, tay ông còn xách theo hộp thức ăn.
Giang Thượng thư vui mừng gật đầu, xem con gái rượu chấp nhận chuyện thượng triều .
“Cha, chào buổi sáng, hôm qua cha ngủ ngon ?”
Giang Thượng thư ngạo kiều gật đầu một cái: “Cũng tàm tạm.”
“Chỉ tàm tạm thôi ? Con bây giờ là Biên soạn ngũ phẩm đấy nhé, kiểu gì cha cũng vui mừng đến mất ăn mất ngủ chứ?”
Giang Thượng thư trợn trắng mắt, buồn thèm để ý tới nàng. Còn vui mừng đến mất ngủ nữa cơ đấy?
Ông lo lắng hãi hùng đến mất ngủ thì coi là may mắn lắm .
Giang Nguyệt Dạng bóng lưng Giang Thượng thư dần xa, chút thất vọng, nàng còn tưởng cha nàng sẽ vui sướng lắm cơ chứ.
Hai cha con cùng chung một cỗ xe ngựa, Thanh Chi phu xe cho bọn họ.
Hai vẫn giải quyết bữa sáng ngay trong xe ngựa, Giang Nguyệt Dạng cảm thấy như hại cho dày.
Đau dày thì khó chịu .
Nàng ăn vắt óc suy nghĩ cách thuyết phục Nguyên Đế lùi giờ thượng triều, nhận bản tiện tay nẫng mất mấy miếng điểm tâm của cha .