Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 274: Hoàng Đế Nếu Là Bạo Quân Thì Người Đầu Tiên Chém Chắc Chắn Là Ký Chủ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Hắn là Huyện lệnh huyện Hắc Thạch Thịnh Lâm, nay thăng chức Huyện lệnh huyện Thanh Khê, hôm nay triều thuật chức.]

 

[Huyện Hắc Thạch?] Giang Nguyệt Dạng suy nghĩ một lát, [Đó chẳng là một hạ huyện thuộc Tây Châu ? Từ hạ huyện mà thăng vượt cấp lên thượng huyện của kinh thành, bước nhảy thăng quan cũng quá lớn đấy.

 

Hơn nữa, bất quá mới hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, trẻ măng như , tư lịch hẳn là đủ chứ.

 

bối cảnh khủng nào đó ? Con em thế gia ?]

 

[Không .] Hệ thống phủ định, [Trước khi quan, chỉ là một con nhà nông bình thường. Sau khi quan, cũng chỉ là một quan Huyện lệnh địa phương, chẳng quyền thế gì sất.]

 

Thịnh Lâm khi nhận công văn thăng chức cũng hết sức bất ngờ, tuy chính tích của nhưng thâm niên còn quá nông cạn.

 

thăng chức thì cũng nên là huyện Thanh Khê ở kinh thành, cùng lắm là thượng huyện của một châu nào đó mà thôi.

 

Vì thế, đặc biệt sai dò la tình hình ở kinh thành.

 

Do lệnh cấm nghiêm ngặt của Nguyên Đế, cho nên những chuyện liên quan đến tiếng lòng chẳng ai dám công khai truyền bá bên ngoài.

 

Tuy nhiên, trần đời bức tường nào kín gió tuyệt đối, do đó Thịnh Lâm vẫn thăm dò chút ít manh mối.

 

Hôm nay, tận tai thấy tiếng lòng trong truyền thuyết, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng chấn động.

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu: [Thế ...]

 

[Tư lịch đủ thì lấy năng lực bù . Hắn thể thăng chức Huyện lệnh huyện Thanh Khê là nhờ lập nên cống hiến đến lớn cho Đại Hạ, quan cũng thanh liêm chính trực.]

 

[Cống hiến gì thế?]

 

[Tây Châu đó chẳng lũ lụt ? Hắn ở thời điểm khi lũ lụt xảy thông qua việc đêm xem thiên tượng mà sắp tới sẽ mưa dầm liên miên, nên cho các thôn trấn thuộc quyền quản hạt của chuẩn sẵn công tác phòng chống lũ lụt.

 

Nhờ mà khi trận lũ ập đến, bách tính trong khu vực cai quản một ai thiệt mạng, lương thực cũng chẳng tổn thất bao nhiêu.

 

Ngoài , còn dẫn mang lương thực chi viện cho các vùng thiên tai khác trong địa phận Tây Châu, cứu sống vô tính mạng con .]

 

Nghe hệ thống , Giang Nguyệt Dạng kìm ngoái đầu Thịnh Lâm một cái, vặn Thịnh Lâm cũng đang nàng.

 

Trong mắt Thịnh Lâm bất giác xẹt qua một tia hoảng hốt, nhưng nhanh lấy vẻ bình tĩnh, lịch sự mỉm với Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng đáp lễ, đó thu hồi ánh mắt tiếp tục với Tiểu Qua: [Theo như thì vị Thịnh đại nhân nên thăng Huyện lệnh huyện Thanh Khê, mà nên Khâm Thiên Giám mới đúng chứ.

 

Mấy vị đại nhân ở Khâm Thiên Giám suốt ngày tự xưng thông thiên văn tường địa lý, thế mà xem thiên tượng còn chẳng chuẩn bằng một Huyện lệnh hạ huyện, đúng là đồ vô dụng.]

 

Dương Giám chính & mấy vị quan viên Khâm Thiên Giám: Ôi ơi, ngọn lửa của Tiểu Giang đại nhân cháy lan tới tận Khâm Thiên Giám .

 

Thịnh Lâm : Tiểu Giang đại nhân ơi, hạ quan hoang mang lo sợ lắm , ngài thể đừng kéo thù hận về cho hạ quan ?

 

Hạ quan... hạ quan chỉ là mèo mù vớ chuột c.h.ế.t thôi mà.

 

Nguyên Đế vì một câu của Giang Nguyệt Dạng mà bắt đầu cân nhắc chỗ xếp đặt cho Thịnh Lâm.

 

Hệ thống khách quan lên tiếng: [Ký chủ thế là đúng lắm . Mặc dù bọn họ cùng ở một bầu trời, nhưng thiên tượng ở mỗi nơi khác biệt.

 

Khâm Thiên Giám ở tận kinh thành xa xôi, kịp thời quan trắc thiên tượng ở Tây Châu thì vẫn độ khó nhất định đấy.]

 

Dương Giám chính cùng thầm gật đầu: Phải đấy, đấy, vẫn là Tiểu Qua lời công tâm nhất.

 

Lúc , Nguyên Đế cân nhắc xong xuôi, ông vẫn quyết định để Thịnh Lâm thăng chức Huyện lệnh huyện Thanh Khê.

 

Huyện lệnh huyện Thanh Khê mỗi ngày cũng triều, lúc nào rảnh thể ghé qua Khâm Thiên Giám giúp đỡ đôi chút, vẹn cả đôi đường.

 

Thế là, khi xong lời luận tội của Ngụy đại nhân, ông liền để Thịnh Lâm mặt văn võ bá quan để thuật chức.

 

Thịnh Lâm dậy bước khỏi hàng, cung kính bắt đầu thuật chức.

 

Hắn mạch lạc rõ ràng, lời ít ý nhiều trình bày những biện pháp cai trị của ở huyện Hắc Thạch, từ khai hoang kiến thiết cho đến tăng trưởng nhân khẩu... tới việc phổ biến giáo d.ụ.c văn hóa.

 

Giang Nguyệt Dạng bên cạnh im lặng lắng , trong lòng bất giác tăng thêm vài phần tán thưởng đối với vị Huyện lệnh trẻ tuổi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-274-hoang-de-neu-la-bao-quan-thi-nguoi-dau-tien-chem-chac-chan-la-ky-chu.html.]

[Không ngờ vị Thịnh đại nhân tuổi còn trẻ mà tài năng đến , hèn chi Lại bộ tiến cử với Bệ hạ để Huyện lệnh huyện Thanh Khê.

 

Chỉ điều như thế, e là cản trở con đường thăng quan tiến chức của ít nhỉ?]

 

[Cái đó thì , hiện tại các bộ môn đều đang thiếu trầm trọng, vẫn còn mấy chức quan béo bở đang để trống kìa.]

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu: [Cũng đúng, Bệ hạ mấy tháng nay c.h.é.m đầu ít quan viên. Nếu đám đó đều tội đáng muôn c.h.ế.t, khéo nghi ngờ ông là một tên bạo quân g.i.ế.c chớp mắt mất .]

 

Nguyên Đế: “...”

 

Hệ thống hù dọa nàng: [Hoàng đế nếu mà là bạo quân thì đầu tiên c.h.é.m chắc chắn là ký chủ đấy.]

 

[Nói bậy! Ta công khai chống đối ông , chẳng qua thỉnh thoảng chuyện khó lọt tai tí thôi, với thu tiền mua đồ của ông mấy , đến mức khiến ông g.i.ế.c đầu tiên chứ.

 

Muốn ông trừ khử đầu tiên, thấy Tả tướng đại nhân thì cũng là Ngụy đại nhân.

 

Hai bọn họ dăm bữa nửa tháng cãi tay đôi với Bệ hạ một trận, dễ Bệ hạ nổi trận lôi đình hạ lệnh c.h.é.m đầu nhất.]

 

Tả tướng: “...”

 

Ngụy đại nhân: “...”

 

Lời tuy chẳng lọt tai, nhưng là sự thật rành rành.

 

Bọn họ cũng cảm thấy nếu Bệ hạ là bạo quân thì bản nhất định sẽ là đầu tiên mà Bệ hạ trảm.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bạo quân cần quản ngươi đúng sai, đạo lý , chỉ cần chọc vui là g.i.ế.c ngươi ngay.

 

Nguyên Đế giật giật khóe miệng: Hóa ngươi cũng lúc chuyện khó lọt tai ? Trẫm còn tưởng ngươi đấy chứ!

 

Đối với tràng lời của Giang Nguyệt Dạng, hệ thống đưa bất kỳ ý kiến nào, chỉ đầy thâm ý.

 

Sau đó, nó liền cợt nhả chuyển đổi chủ đề: [Ký chủ, chỗ một quả dưa thú vị lắm , là về Thịnh Lâm đấy, cô hóng ?]

 

Nguyên Đế khẽ nhướng mày, quả dưa thú vị , chẳng lẽ là buồn ?

 

Văn võ bá quan trong lòng thầm hô một tiếng “ôi thôi ”, gương mặt mới xem ông trời chiếu cố !

 

Thịnh Lâm vẫn đang thuật chức với Nguyên Đế, nhưng lời hệ thống cũng khỏi thầm nghĩ trong lòng.

 

Nghe đồn Tiểu Giang đại nhân hầu như mỗi buổi tảo triều đều sẽ ăn một quả dưa drama, vả đại đa đều là những quả dưa đoạt mạng , quả nhiên lời đồn chẳng sai tí nào.

 

Ngũ hoàng t.ử lúc lôi đồ ăn vặt , chiếc bàn lùn che chắn, việc ăn vụng càng thêm thuận tiện.

 

Tam hoàng t.ử thấy thì vẻ mặt rèn sắt thành thép, cứ để mập c.h.ế.t cho .

 

Giang Nguyệt Dạng lén lút từ trong gian hệ thống lấy mấy miếng giữ nhiệt dán xuống đệm , phân tâm đáp: [Nghe đấy, lâu lắm hóng quả dưa nào hài hước.]

 

[Thì ký chủ thích dưa hài hước ?]

 

[Chứ nữa nè? Chẳng lẽ thích dưa sắc d.ụ.c 18+ với dưa c.h.é.m g.i.ế.c m.á.u me ?]

 

Hệ thống liếc mắt mấy cây hài gánh team đang mặt tại hiện trường, gian xảo: [Đối tượng của cô , Hoàng đế , Tam hoàng tử, Ngũ hoàng tử, Anh Quốc công đều dưa hài hước cả đấy. Thế nào, đổi ?]

 

Những điểm tên tức thì trợn tròn mắt, miếng đồ ăn vặt trong miệng Ngũ hoàng t.ử rơi thẳng xuống đất.

 

Văn võ bá quan: Chẳng lẽ Thịnh đại nhân cũng giống như Quách Viện chính, thời hạn bảo vệ tân thủ ?

 

Giang Nguyệt Dạng liếc Lục Vân Đình và Ngũ hoàng t.ử nay từng bóc phốt ăn dưa, do dự một thoáng vẫn chọn Thịnh Lâm.

 

[Thôi, vẫn nên ăn dưa của Thịnh đại nhân .]

 

Mấy điểm danh tức khắc thở phào một nhẹ nhõm, phần thể diện của ngày hôm nay coi như giữ .

 

[Thế cũng .] Hệ thống hắng giọng, [Thịnh Lâm mồ côi cả cha lẫn , nhưng một thê t.ử thanh mai trúc mã cùng lớn lên từ bé. Gần đây, hai họ đang vì chút hiểu lầm mà đòi hòa ly đấy?]

 

[Hiểu lầm gì thế?]

 

 

Loading...