Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 273: Ngươi Muốn Bán Cho Trẫm Bao Nhiêu Tiền Một Cái?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng khi bình tâm trạng kích động liền dậy, đầu qua, ngoài cửa sổ vẫn đang duy trì tốc độ song song với cỗ xe ngựa.
Nàng cách một lớp cửa sổ ngắm bóng hình cao ráo thanh thoát bên ngoài, mặt ngập tràn nụ ngọt ngào.
Tìm một thích khó, nhưng tìm một cùng thích lẫn vô cùng khó khăn.
Dẫu cho con đường cả hai cùng hướng về phủ đầy chông gai đoạt mạng, nàng cũng quyết từ bỏ.
Thấy sắc mặt nàng dần trở nên trầm ngâm, Thanh Chi bên cạnh liền lên tiếng hỏi: “Cô nương, thế ạ?”
Giang Nguyệt Dạng lập tức thu liễm thần sắc, bằng nụ nhẹ nhõm: “Không gì. Ngươi với Thanh Minh thế nào ?”
Lời thốt , mặt Thanh Chi tức thì đỏ bừng, ánh mắt lảng tránh ấp a ấp úng: “Thì... thì cũng thế thôi ạ.”
Xe ngựa tuy tác dụng cách âm, nhưng đối với võ công cao cường thì chẳng khác nào hư thiết, nhất là ám vệ vốn quen hành động trong đêm tối.
Bởi , Thanh Minh ở bên ngoài xe ngựa cũng khẽ đỏ mặt.
Cốc Vũ liếc Thanh Minh một cái, qua mấy ngày quan sát , thấu tâm ý giữa hai .
Hắn chẳng qua mới rời độ chừng một tháng, bọn họ mà lén lút lưng thành đôi thành cặp , đúng là chẳng coi gì cả!
Các ngươi đôi cặp hết , còn thì tính ?
Cảm nhận oán khí nồng nặc bên cạnh, Thanh Minh khôn ngoan thèm qua, bằng chẳng giải thích thế nào.
lúc , trong xe truyền tiếng .
“Cứ thế là thế nào? Hai xác định đối phương chính là định mệnh của ?”
“Cô nương” Thanh Chi ngượng ngùng trả lời .
“Chuyện gì mà hổ chứ? Nếu hai nhận định , sẽ chuẩn của hồi môn cùng sính lễ cho các ngươi.”
Thanh Chi chớp chớp mắt: “Của hồi môn và sính lễ ạ?”
“ , ngươi và Thanh Minh đều là của , vì sinh tử, những thứ đó vốn nên do lo liệu. Các ngươi thích nhà ở phía đông thành phía tây thành?”
Lục Vân Đình lắc đầu , Dạng Dạng đúng thật là hào sảng giàu nứt đố đổ vách!
Cơ mà, nhắc tới của hồi môn và sính lễ...
Hệ thống ghen tị lên tiếng: [Ký chủ thiên vị quá nha. Bọn họ thành thì cô chuẩn cả hồi môn lẫn sính lễ, tới lượt thì cô chỉ tìm đủ cách vặt tiền của thôi.]
[Cậu mà thành cũng lo sính lễ cho.]
[Ký chủ, đây là chính miệng cô đấy nhé!]
Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày: [Cậu còn thành cơ ?]
[Cô đừng hỏi nhiều. Tóm lúc đó cô nhớ chuẩn cho một phần sính lễ là .]
[Chỉ cần thành , sính lễ tuyệt đối thiếu.]
Nói chuyện với hệ thống xong, Giang Nguyệt Dạng Thanh Chi hỏi: “Sao nào? Hai thành ?”
Thanh Chi thẹn thùng cúi gầm mặt, mân mê ngón tay lí nhí: “Chuyện... chuyện một nô tỳ quyết định ạ.”
“Hiểu , sẽ tìm dịp hỏi ý Thanh Minh xem .”
Thanh Minh ở ngoài xe tim đập thình thịch, đây bao giờ dám nghĩ tới việc một ngày thể cưới vợ thành .
Cốc Vũ lấy vai húc nhẹ : “Chúc mừng nhé, em!”
Bên trong tiếp tục truyền tiếng của Giang Nguyệt Dạng: “Không Hương Lăng với Lăng Phong tiến triển thế nào ?”
“Hương Lăng cô nương thích Lăng Phong.” Thanh Chi những gì thấy và cảm nhận .
Lục Vân Đình vô cùng kinh ngạc, tên tiểu t.ử Lăng Phong ...
“Ý của nha đầu Hương Lăng thì , chỉ điều tâm tư của Lăng Phong thì vẫn nắm chắc.”
Thanh Chi gật đầu đồng tình.
Cốc Vũ ở bên ngoài càng thêm đau lòng thấu tim gan, ngờ Hương Lăng và Lăng Phong cũng khả năng thành một cặp.
Cái ... Cô nương với Lục tướng quân, Thanh Minh với Thanh Chi, Hương Lăng với... lẽ nên tồn tại ở đây mới .
lúc Cốc Vũ đang u sầu buồn bực tột cùng thì cỗ xe ngựa dừng .
“Cô nương, tới nơi ạ.”
Thanh Chi đẩy cửa xe bước , theo đó là Giang Nguyệt Dạng khoác chiếc áo choàng màu xanh lam.
Trước lúc xuống xe, nàng đưa mắt Thanh Minh đầy ẩn ý, khiến Thanh Minh một phen đỏ mặt tía tai.
Cô nương định hỏi ngay lúc đấy chứ?
Giang Nguyệt Dạng ý định hỏi bây giờ, thu hồi ánh mắt vịn tay Thanh Chi bước xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-273-nguoi-muon-ban-cho-tram-bao-nhieu-tien-mot-cai.html.]
Lục Vân Đình giao ngựa cho coi giữ chậm rãi rảo bước theo Giang Nguyệt Dạng, từng bước từng bước vững vàng.
Hai thuận lợi qua cửa kiểm tra, khi con đường ngự đạo trong cung, cung nữ và thái giám ngang qua đều ném tới những ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Quận chúa và Lục tướng quân trông thực sự quá đỗi xứng đôi đẽ!
Giang Nguyệt Dạng thể rõ mồn một tiếng bước chân xa gần của phía , khóe môi từ đầu đến cuối từng hạ xuống.
Chẳng mấy chốc, bọn họ tới bên ngoài Thái Hòa Điện.
Vì Nguyên Đế đó cho phép họ điện chờ đợi, cho nên bọn họ liền trực tiếp bước trong.
Lúc , bên trong ít đại nhân sẵn, bọn họ xem như là nhóm đến muộn nhất.
Giang Nguyệt Dạng cởi chiếc áo choàng , định mang sang một bên treo lên thì bên cạnh vươn một bàn tay.
Bàn tay thon dài tuấn tú nàng quá đỗi quen thuộc .
Nàng khẽ nghiêng đầu liếc Lục Vân Đình một cái, đó nhân lúc ai chú ý liền đưa áo choàng trong tay cho .
Xong xuôi, nàng nhẹ nhàng bước từng bước nhỏ về vị trí của xuống.
Đợi Lục Vân Đình cất y phục xong và chỗ, Nguyên Đế với nụ gương mặt bước điện.
Người khác thể vì bệ hạ vui mừng đến thế, nhưng Giang Nguyệt Dạng thì , bởi vì đứa trẻ trong bụng Hoàng hậu nương nương giữ an .
Hiện tại, chỉ cần tĩnh tâm đợi hai đứa bé lớn lên, vượt qua cửa ải sinh nở nan giải nữa là .
Mọi dậy hành lễ: “Bệ hạ thánh an.”
“Chúng khanh bình .”
Nguyên Đế đảo mắt một lượt các quan viên, khi ánh mắt lướt qua Giang Nguyệt Dạng, chẳng may thấy chiếc túi sưởi ấm hình gấu trúc tay nàng.
Ông : “Giang Nguyệt Dạng, thứ trong tay ngươi là cái gì thế?”
Giang Nguyệt Dạng gọi liền ngẩng đầu, đó giơ túi sưởi ấm lên đáp: “Khởi bẩm Bệ hạ, đây là bảo bối ủ ấm tay, tương tự như lò sưởi tay của chúng ạ.”
“Đưa cho trẫm xem thử.”
Theo lời Nguyên Đế dứt, một thái giám liền bước xuống cầm lấy chiếc túi sưởi của Giang Nguyệt Dạng dâng lên.
Nguyên Đế thò tay trong, cảm nhận một luồng ấm dễ chịu lan tỏa, dùng thích hơn lò sưởi tay nhiều.
“Thứ ngươi tìm thấy từ nơi nào?”
“Thần... thần mua từ tay một thương nhân Hồ ạ.”
Nguyên Đế là ngay nàng đang dối, nhưng ông vẫn thuận theo lời nàng mà hỏi: “Thương nhân Hồ bán thứ ở ?”
“Giờ chắc rời ạ. Nếu Bệ hạ túi sưởi , trong nhà thần vẫn còn mấy chiếc, thể bán cho Bệ hạ.”
Văn võ bá quan tức thì ngơ ngác, đó bật , Tiểu Giang đại nhân quả thực quá mức đến gan dám .
Giang Thượng thư bất lực đỡ trán: Con gái , con thiếu tiền, chẳng lẽ thể là dâng tặng Bệ hạ ?
Nguyên Đế cạn lời hỏi: “Ngươi bán cho trẫm bao nhiêu tiền một cái?”
“Chỉ tính theo giá lò sưởi tay bình thường thôi ạ.”
“Có bao nhiêu trẫm lấy bấy nhiêu, đưa hết tới Ninh An Cung.”
“Không thành vấn đề ạ.”
Nguyên Đế xua tay: “Được , nghị sự thôi.”
[Gian thương.] Hệ thống nhàn nhạt thốt hai chữ.
[ gian thương chỗ nào chứ? Giá đó là quá rẻ .]
[ cô cho Hoàng đế thứ đó cắm sạc điện. Không sạc thì nó chỉ là đồ dùng một mà thôi.]
Nguyên Đế: “...”
Tam hoàng t.ử cúi đầu nén , ha ha ha... Phụ hoàng gài bẫy .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng lý lẽ đương nhiên : [Chính vì là đồ dùng một nên mới chỉ lấy giá bằng một cái lò sưởi bình thường đấy. Bằng , đòi giá bằng ba cái lò sưởi lận.]
Nguyên Đế mới miễn cưỡng thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Hệ thống “xì” một tiếng: [Gian thương thì kiểu gì chẳng lý.]
[Cậu nữa xem.]
[Ha, ha ha. Ký chủ, cô xem, hôm nay triều đình xuất hiện thêm một gương mặt mới toanh kìa.]
Giang Nguyệt Dạng hệ thống đ.á.n.h lạc hướng chú ý: [Hửm? Vị đại nhân đó là ai thế?]