Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 272: Tuân Mệnh, Dạng Dạng.
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe lời hắc y nhân , gã bỉ ổi theo bản năng định ngoác mồm kêu cứu, nhưng kịp phát chút âm thanh nào thì hắc y nhân bóp chặt yết hầu.
“Ta vốn ý lấy mạng ngươi, nhưng nếu ngươi cứ khăng khăng gào thét gọi tới, ngại bẩn tay .” Ánh mắt hắc y nhân lạnh lẽo như đầm nước đóng băng giữa mùa đông.
Gã bỉ ổi đối phương đang dọa dẫm , mặt mày nghẹt thở liên tục gật đầu tỏ ý sẽ la hét bậy bạ nữa.
Hắc y nhân cũng vì thế mà buông tay bóp cổ gã , chỉ nới lỏng một chút lực đạo để gã đến mức nghẹt thở mà c.h.ế.t.
Kế đó, hắc y nhân từ bên hông lấy một bình t.h.u.ố.c hồ lô mini, một tay rút nút chai định đổ bột t.h.u.ố.c bên trong mắt gã bỉ ổi.
Gã bỉ ổi theo phản xạ nhắm tịt mắt , gã tự hiểu thứ t.h.u.ố.c đó tuyệt đối đồ lành gì.
Hắc y nhân nhàn nhạt cất giọng: “Xem ngươi chọn giữ đôi mắt của vì giữ mạng sống.”
“Hảo hán tha mạng! Bất kể ai sai ngươi đến, đều trả giá gấp đôi. Không, gấp mười !”
Hắc y nhân khẩy: “Ngươi thấy giống kẻ vì tiền mà đến ?”
Gã bỉ ổi tức thì hiểu điều gì: “Ngươi... ngươi cũng là vì vị Quận chúa mà tới.”
“Ngươi lãng phí quá nhiều thời gian của .”
Lời dứt, đợi gã bỉ ổi kịp mở miệng nữa, bột t.h.u.ố.c trong bình hồ lô nhỏ rơi thẳng mắt gã.
“A!” Gã đàn ông bỉ ổi vì cơn đau xé ruột trong mắt mà hét toáng lên, “Mắt của , mắt của , mắt ...”
Tiếng khựng , gã thể phát thêm bất kỳ âm thanh nào nữa, chỉ thể há hốc mồm gào thét trong câm lặng.
Bột t.h.u.ố.c trong bình hồ lô nhỏ chỉ mù đôi mắt của gã bỉ ổi, mà còn đầu độc khiến cổ họng gã câm điếc.
Nhìn gã bỉ ổi quờ quạng vài cái giường vô tình ngã lộn nhào xuống đất, hắc y nhân cảm thấy như vẫn đủ.
Thế là, chút lưu tình giẫm mạnh một cước lên ngón tay gã bỉ ổi, năm ngón tay gãy nát bộ.
Sau đó, lạnh lùng liếc kẻ đất một cái xoay rời .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đêm nay dài đằng đẵng từng thấy.
Có rơi vực thẳm tăm tối vô biên, đón nhận ánh rạng đông bình minh, thoát khỏi gông cùm xiềng xích kiên cố, sắp sửa gánh chịu tội của chính , ...
Ngày hôm , vầng thái dương thẹn thùng từ tầng mây dày đặc hé trần thế, khiến cảm nhận một tia ấm áp.
Giang Nguyệt Dạng dán một lượng miếng giữ nhiệt đủ mặt trong quan phục mới bảo Hương Lăng mặc cho , đó ôm theo túi sưởi ấm bước cửa.
Nàng xe ngựa, khẽ mở hé một góc cửa sổ ngắm dòng qua tấp nập bên ngoài.
[Tiểu Qua, dự đoán ngày nào sẽ tuyết rơi ?]
[Làm chi ? Chẳng cô cai niềm cuồng tuyết từ lâu ?]
Ký chủ kiếp là phương Nam, từ nhỏ tới lớn từng thấy tuyết thật bao giờ.
Đến thế giới , đầu tiên thấy tuyết rơi, cả nàng vui mừng khôn xiết.
Một đứa bé đỏ hỏn hơn một tuổi mới bò dám nhân lúc hạ nhân để ý, dùng hai cái chân ngắn cũn cỡn bò tót ngoài.
Rồi đó... suýt chút nữa thì đông cứng đến c.h.ế.t cóng.
Sau mấy năm liên tiếp chịu trận, niềm ao ước của nàng đối với tuyết mới còn mãnh liệt như nữa.
Giang Nguyệt Dạng thẹn thùng : [Mình cùng Lục Vân Đình ngắm trận tuyết đầu mùa năm nay. Nghe hai thích cùng ngắm tuyết đầu mùa, thể bên dài lâu trọn đời trọn kiếp.]
Nghĩ đến gương mặt lãnh khốc mà mất vẻ dịu dàng của Lục Vân Đình, má nàng bất giác ửng hồng.
Người đuổi kịp từ phía vặn trọn vẹn những lời tâm tình , khóe môi kìm mà cong lên.
Hệ thống thầm hừ lạnh một tiếng: Lại để cho sướng rơn .
[Ký chủ, Lục Vân Đình đang ở phía kìa.]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng sững sờ một thoáng đẩy toang cánh cửa sổ đằng .
Sau đó, nàng liền chạm một gương mặt với đôi mày khóe mắt ngập tràn ý .
Lục Vân Đình thúc nhẹ bụng ngựa tiến lên, khẽ khom kề sát mặt nàng: “Dạng Dạng, sớm an.”
Mới sáng sớm đòn bạo kích nhan sắc giáng xuống, dẫu cho là Giang Nguyệt Dạng bình thường chỉ mê trai hò hét trong lòng cũng chẳng kiềm chế nổi cái miệng của .
“Đệt, trai vãi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-272-tuan-menh-dang-dang.html.]
Lời buột miệng, Giang Nguyệt Dạng liền ý thức cái gì, tức khắc lấy tay bịt miệng trốn tịt trong xe ngựa.
Lục Vân Đình khẽ bật , trong lòng ngọt như rót mật, “ trai” nghĩa là gì.
Giang Nguyệt Dạng thấy tiếng trong trẻo , càng ngượng ngùng độn thổ, nhất là nãy nàng còn lỡ miệng một câu thô tục.
“Ta... chẳng gì hết, cũng chẳng thấy gì đấy.”
Giọng nàng nghèn nghẹt, lẽ vẫn còn đang che mặt hoặc vùi mặt thứ gì đó.
“Dạng Dạng, đừng ngạt thở.”
“Chàng mau bảo thấy gì .” Giọng nàng vẫn nghèn nghẹt.
Hệ thống: [Ký chủ , cô đang tự lừa dối đấy. Hắn thấy hết , còn rõ mồn một nữa là đằng khác.]
[A a a... Hình tượng của tan nát hết ! Tiểu Qua, nghĩ ăn thô lỗ hả?]
Hệ thống trả lời, chỉ phát tiếng “hì hì” đầy thâm sâu.
Lục Vân Đình giọng mang ý cất lời: “ vui.”
Giang Nguyệt Dạng khựng , đó từ từ ngẩng đầu lên khỏi lưng Thanh Chi: “Vui á?”
“Ừ. Ta vui vì tướng mạo của thể khiến nàng lòng.”
Nghe lời , Giang Nguyệt Dạng nhịn , giữ kẽ “ồ” một tiếng.
“Dạng Dạng, gần cửa sổ bên .”
“Làm gì thế?”
Tuy miệng hỏi gì, nhưng nàng vẫn xích gần bên cửa sổ, bốn mắt .
“Sau , ngày nào cũng đến đón nàng cùng tiến cung nhé?”
Giang Nguyệt Dạng lập tức trả lời mà im lặng .
Thấy nàng im lặng , sắc mặt Lục Vân Đình dần lộ vẻ căng thẳng, bàn tay nắm dây cương cũng bất giác siết chặt .
“Tuy là... nhưng mà... kệ ! Chàng đầu ngõ đợi nhé.” Giang Nguyệt Dạng mỉm rạng rỡ với .
Lục Vân Đình tức khắc sáng bừng hai mắt, vui vẻ như đứa trẻ phát kẹo mà đáp một tiếng: “Được.”
Giang Nguyệt Dạng cũng vui, nhưng cơn gió lạnh mùa đông chẳng hiểu phong tình thổi ào qua, lạnh đến mức khiến nàng bất giác co ro rụt cổ.
“Đóng cửa sổ , kẻo lạnh.”
“Ừm... trời rét mướt thế , là đừng...”
“Ta lạnh.” Lục Vân Đình cho nàng cơ hội đổi ý, “Ta thể chất đặc biệt, sợ lạnh mấy . Hơn nữa, thời tiết nơi biên ải còn lạnh hơn kinh thành nhiều.”
“ mà...”
“Dạng Dạng...”
Giang Nguyệt Dạng mắt Lục Vân Đình, thấy rõ mồn một vẻ ủy khuất trong mắt .
“Bị bệnh là thèm chăm sóc đấy nhé.”
Lục Vân Đình nhếch môi ghé sát mặt nàng: “Thật sự quản ?”
Sự tiếp cận đột ngột cùng làn ấm áp phả mặt khiến Giang Nguyệt Dạng tức thì đỏ mặt tim đập thình thịch.
Nhịp tim đập nhanh đến mức nàng sợ sẽ nhồi m.á.u cơ tim mà đột t.ử mất.
“Hửm?” Lục Vân Đình cất lên một thanh âm trầm ấm quyến rũ đến c.h.ế.t .
“Không quản.” Giang Nguyệt Dạng đưa tay đẩy mặt , “Cho nên nhất là đừng sinh bệnh.”
Dứt lời, cánh cửa sổ liền đóng sập nhanh như chớp.
Sau đó, một tiếng khẽ cực kỳ êm tai truyền , cùng với bốn chữ mang đầy mê hoặc:
“Tuân mệnh, Dạng Dạng.”
Giang Nguyệt Dạng thẹn thùng ngã nhào xuống chiếc sập mềm xe ngựa vặn vẹo qua : “Ưm... đúng là phạm quy quá mà.”