Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 271: Bổn Hoàng Tử Cho Phép Các Ngươi Đi Chưa?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẫu gã bỉ ổi thấy con trai sắp đ.á.n.h c.h.ế.t, vội vàng bò tới chân Túc Quốc công phu nhân dập đầu cầu xin.

 

“Tỷ tỷ, tỷ phu, chỉ duy nhất một đứa con trai ruột thôi, xin hai tha cho nó một .”

 

Túc Quốc công phu nhân vô cùng tức giận: “Muội , nó nó đang ? Nó giở trò đồi bại với Đại tức phụ của !”

 

“Tỷ tỷ, chuyện là nó sai, nó đáng c.h.ế.t! xin tỷ nể tình tỷ bấy lâu, nể tình chuyện xui xẻo kịp xảy mà xử nhẹ tay cho.”

 

Gã đàn ông bỉ ổi đ.á.n.h kêu la ôi ối, còn chút sức lực nào để đ.á.n.h trả.

 

“Tỷ tỷ, mau bảo nó dừng tay , đ.á.n.h nữa thì con trai sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất.”

 

“Di phụ, cháu...” Lời cầu xin của gã bỉ ổi còn kịp dứt nắm đ.ấ.m của Kiều Lệnh Chu nện cho thụt trong.

 

Túc Quốc công phu nhân hề d.a.o động, càng đến việc lên tiếng bảo Kiều Lệnh Chu dừng tay.

 

Mẫu gã bỉ ổi thấy đột ngột phắt dậy, ánh mắt hung dữ trừng trừng Túc Quốc công phu nhân.

 

“Tỷ tỷ, tỷ đừng quên, tỷ còn nợ một mạng đấy!”

 

Túc Quốc công phu nhân thấy lời , thể khẽ chấn động, nhưng nhanh lấy bình tĩnh: “Phải, đúng là nợ một mạng. chuyện ngày hôm nay, tuyệt đối chỗ để thương lượng.”

 

“Được thôi!” Người đàn bà bỗng bật , “Các thể đ.á.n.h c.h.ế.t con trai , nhưng tỷ...”

 

Người đàn bà chỉ tay Túc Quốc công phu nhân: “Hãy trả mạng cho ! Vì cứu tỷ mà đứa con đầu lòng của mất ! Giờ đây, tỷ đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con thứ hai của . Đây là... món nợ tỷ thiếu !”

 

Lời thốt , Kiều Lệnh Chu dừng động tác tay .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Túc Quốc công đột ngột siết chặt nắm đấm, gân xanh trán nổi cộm, rõ ràng đang sức đè nén ngọn lửa giận trong lòng.

 

“Nàng từ lâu còn nợ ngươi thứ gì nữa !”

 

“Một mạng , ngươi nợ là nợ ?” Người đàn bà đập nồi dìm thuyền: “Túc Quốc công phủ các nếu bận tâm ngoài đàm tiếu thế nào, thì cũng chẳng sợ. Cùng lắm thì... c.h.ế.t chùm cả lũ!”

 

Một lát .

 

Thấy bọn họ từng im lặng , đàn bà lời tác dụng.

 

chậm rãi lên tiếng: “Còn mau đỡ công t.ử dậy.”

 

Nghe , hai tên hạ nhân ả mang theo lập tức bước tới đỡ gã bỉ ổi lên.

 

“Tỷ tỷ, tỷ phu, trời khuya , xin phép về viện của .”

 

“Chậc!”

 

Tam hoàng t.ử chậc lưỡi một tiếng, cùng lúc đó hộ vệ theo lập tức vươn tay chặn đường của đám gã bỉ ổi.

 

“Bổn hoàng t.ử cho phép các ngươi ?”

 

Tên tiểu thái giám lanh lợi liền chuyển tới một chiếc ghế, dâng thơm lên, lát nữa vặn dùng để thị uy chấn nhiếp kẻ tiểu nhân.

 

Người đàn bà ung dung : “Tam hoàng t.ử điện hạ, chuyện là gia sự của Túc Quốc công phủ, ngài e là tiện nhúng tay nhỉ?”

 

Tam hoàng t.ử hừ lạnh: “Ai với ngươi đây là gia sự của Túc Quốc công phủ?”

 

“Dân phụ hiểu ý điện hạ là ?”

 

“Lá gan của thằng con trai ngươi quả thực nhỏ, dám ý đồ với Quận chúa đương triều.”

 

Người đàn bà kinh hãi: “Điện hạ minh xét! Con trai dân phụ tuy phẩm tính kém cỏi, nhưng cũng tuyệt đối gan dám tơ tưởng tới Quận chúa. Chuyện nhất định là hiểu lầm gì đó.”

 

“Hiểu lầm? Bổn hoàng t.ử tận mắt thấy, ngươi dám bảo là hiểu lầm?”

 

Nghe , đàn bà tức khắc nhớ điều gì, lập tức quỳ sụp xuống giảo biện: “Khuyển t.ử chỉ là cảm thấy Quận chúa dung mạo xinh nên thêm hai mắt, nếu ngay cả việc cũng tội thì cả nhà dân phụ chẳng còn gì để .”

 

“Theo như ngươi , chẳng hóa là bổn hoàng t.ử vô lý ngang ngược, cậy thế h.i.ế.p ?”

 

“Dân phụ dám.”

 

“Bổn hoàng t.ử thấy các ngươi đến gan lắm cơ mà!” Tam hoàng t.ử ném mạnh chén trong tay qua.

 

Mọi dọa cho giật b.ắ.n , đàn bà càng toát mồ hôi lạnh, run rẩy bần bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-271-bon-hoang-tu-cho-phep-cac-nguoi-di-chua.html.]

 

vì để giữ lấy tính mạng, ả vẫn lấy hết can đảm : “Điện hạ, khuyển t.ử từng chuyện gì bất kính. Nếu ngài bất chấp luật pháp mà giáng tội, dân phụ chỉ nước liều mạng cáo trạng.”

 

“Bổn hoàng t.ử xưa nay luôn tuân thủ luật pháp nghiêm ngặt, A Mộc.”

 

Tiểu thái giám hiểu ý bước lên một bước: “Bệ hạ khẩu dụ.”

 

Mọi , đồng loạt quỳ xuống lắng .

 

“Cháu của tiểu di t.ử Túc Quốc công.” Nguyên Đế tên gã bỉ ổi nên chỉ thể gọi như , “Phẩm tính bại hoại, nhục khác khiến họ phát điên, nhiều tiến hành những giao dịch vô luân bại đức, từng chuyện từng việc cả luật pháp lẫn đạo đức đều dung thứ. Nay xử phạt cung hình, để răn đe kẻ khác!”

 

Gã đàn ông bỉ ổi đột ngột ngẩng đầu, cung hình?

 

“Không... đừng mà, nương, cứu con!” Gã bỉ ổi kinh hãi bò về phía đàn bà.

 

“Điện hạ, khuyển t.ử từng những chuyện đó, các chứng cứ thì thể coi mạng như cỏ rác .”

 

“Bổn hoàng t.ử tin một như ngươi chẳng tí gì về những việc ! Ta vốn chẳng nhiều kiên nhẫn , khuyên ngươi nên điều một chút, bằng ... hừ!”

 

Người đàn bà tức khắc mất chỗ dựa, ngã quỵ xuống sàn, bên tai là tiếng cầu cứu của gã con trai bỉ ổi.

 

Tam hoàng t.ử xua tay: “Kéo ngoài xử lý, đừng bẩn phòng ốc. Với , bịt miệng nó , ồn ào c.h.ế.t .”

 

Hộ vệ lệnh lôi gã đàn ông bỉ ổi ngoài, chẳng mấy chốc, tiếng la hét cầu cứu của gã liền tắt lịm.

 

Sau đó, một mùi m.á.u tanh nồng bay tới.

 

Thấy tới đây, Thanh Minh ẩn trong bóng tối lặng lẽ rời khỏi Túc Quốc công phủ.

 

Rất nhanh, mặt Giang Nguyệt Dạng.

 

Thấy trở về một , Giang Nguyệt Dạng tràn đầy khó hiểu.

 

Thanh Minh giải thích: “Tối nay Túc Quốc công phủ dựng rạp hát tuồng lớn, thuộc hạ vẫn luôn cơ hội tay.

 

Mãi đến khi hát xong hai vở, thuộc hạ thấy mục tiêu rời liền lén lút bám theo...”

 

Nghe xong lời Thanh Minh, Giang Nguyệt Dạng : “Ngươi bảo là gã bỉ ổi bỏ t.h.u.ố.c canh, kết quả bát canh độc đó xui xẻo đưa nhầm tới mặt Tam hoàng tử, còn hộ vệ của Tam hoàng t.ử phát hiện.

 

Sau đó, Tam hoàng t.ử sai đ.á.n.h cho gã bỉ ổi một trận tơi bời vẫn hả , còn thiến luôn “của quý” của ?”

 

“Vâng.”

 

Hệ thống liếc Thanh Minh mặt đỏ tim đập, trong lòng chậc chậc cảm thán: bịa thật đấy.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ một tiếng, trông tâm trạng vô cùng vui vẻ.

 

Thanh Minh thấy : “Cô nương, thuộc hạ thấy tình hình lúc đó thể tay nữa nên mới về. Người xem... cần thuộc hạ tìm dịp khác bắt về ?”

 

“Không cần .” Giang Nguyệt Dạng dậy, “Thời gian còn sớm nữa, các ngươi đều nghỉ ngơi , cũng ngủ .”

 

***

 

Nói bên phía Túc Quốc công phủ, gã đàn ông bỉ ổi đau đớn khôn cùng, lăn lộn qua giường.

 

Gã thẹn quá hóa giận gào thét với những giường: “Cút! Chúng mày cút hết ngoài cho tao!”

 

“Đừng la, đừng la nữa, Tam hoàng t.ử vẫn còn ở trong phủ đấy. Nếu để ngài thấy, chừng còn hành hạ con thế nào nữa .”

 

“Cút!”

 

Gã bỉ ổi mất khống chế chộp lấy đồ đạc bên tay ném loạn xạ, đàn bà còn cách nào khác, đành dẫn rời .

 

Sau khi trút giận một hồi lâu, gã còn sức để gào thét nữa, cả co quắp giường.

 

lúc , một tiếng bước chân hề che giấu vang lên.

 

Gã bỉ ổi tưởng là của , ngẩng đầu lên định quát mắng thì thấy một hắc y nhân bịt mặt.

 

“Ngươi... ngươi là ai? Ngươi gì?”

 

Hắc y nhân chỉ chớp mắt bước tới mặt gã: “Chẳng gì cả, chỉ là đôi mắt của ngươi khiến thấy ngứa mắt!”

 

 

Loading...