Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 265: Ta Nào Có Muốn Chết Cùng Ngươi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thủy Vân Gian.

 

Giang Tuần với tư cách là chủ nhà, khi khách sáo vài câu mang tính tượng trưng với Lục Vân Đình, liền để gian riêng cho hai bọn họ.

 

Có điều, cũng chẳng rời .

 

Giang Nguyệt Dạng kịp chờ đợi mà nháy đôi mắt sáng lấp lánh với Lục Vân Đình, ánh mắt rõ ràng là đang hỏi: Bất ngờ của ?

 

Lục Vân Đình bật bất đắc dĩ, đó đưa mắt hiệu cho Hứa An.

 

Hứa An lập tức đặt một chiếc vò cùng một cây Thanh Ly Thụ đang để lộ chút mầm non mặt Giang Nguyệt Dạng.

 

“Đây là thứ gì?”

 

Hứa An mở bọc hành lý : “Đây là cây Thanh Ly Thụ mà công t.ử đặc biệt mang từ Dược Linh Cốc về cho cô nương, là một loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm khó tìm đấy.”

 

Vừa , mở nắp vò , một luồng hàn khí mắt thường thể thấy bốc lên nghi ngút từ bên trong.

 

Giang Tuần và Giang Nguyệt Dạng thấy thế, theo bản năng tiến lên một bước trong vò, chỉ thấy bên trong đang nuôi vài đóa hoa màu trắng, vô cùng xinh .

 

Lục Vân Đình giải thích: “Đây là Tuyết Nhung Hoa, thấy nó nở , nghĩ rằng nàng sẽ thích.”

 

Giang Nguyệt Dạng rạng rỡ gật đầu: “Đẹp lắm, thích.”

 

Hứa An cảm thấy công t.ử nhà quá đỗi hời hợt, nhịn nhắc nhở: “Hai thứ là công t.ử nhà thiên tân vạn khổ trèo đèo lội suối, từ vách đá dựng cùng đầm hàn băng mang về cho cô nương đấy, cô nương trân trọng thật .”

 

Giang Nguyệt Dạng bỗng ngẩng đầu: “Lẽ nào đây chính là hai vị t.h.u.ố.c mà Cổ thần y nhờ hái giúp?”

 

“Ừm.” Lục Vân Đình từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc hộp gấm, “Cái cũng cho nàng.”

 

“Công tử!” Hứa An vội chộp lấy hộp gấm, “Đây chính là “Linh Tê Hoàn”, lúc thì chốt thể cứu mạng đấy!”

 

Lục Vân Đình lạnh nhạt quét mắt qua, lập tức tràn đầy uy áp bức .

 

Hết cách, Hứa An đành tình nguyện nhét hộp gấm tay Giang Nguyệt Dạng, còn hậm hực hừ một tiếng.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ, lập tức mở hộp gấm hai viên t.h.u.ố.c bên trong, quả thực là Linh Tê Hoàn.

 

Sau khi xác nhận, nàng đóng hộp gấm nhét ngược tay Lục Vân Đình.

 

“Hai viên Linh Tê Hoàn cứ giữ lấy, tự đồ bảo mạng riêng. Không cãi .”

 

Lục Vân Đình do dự một lát khẽ đáp một tiếng .

 

“Hai loại thảo d.ư.ợ.c công hiệu gì ?”

 

Lúc , hệ thống đang cấm khẩu liền lách cách lách cách tạo chút động tĩnh nhỏ, ám chỉ lên tiếng.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày, thèm để ý.

 

Hứa An theo thói quen giải thích Lục Vân Đình: “Thanh Ly Quả và Tuyết Nhung Hoa đều là dẫn d.ư.ợ.c cần dùng để giải cổ. Ngoài , Thanh Ly Quả còn là một trong những vị t.h.u.ố.c để chế tạo Linh Tê Hoàn.

 

Còn về việc chúng công hiệu nào khác thì tiểu nhân rõ, công t.ử hỏi.”

 

Lục Vân Đình: “...”

 

Nghe thấy lời Hứa An, động tĩnh của hệ thống càng lúc càng lớn. Giang Nguyệt Dạng chê nó ồn ào, bèn mở cấm ngôn cho nó.

 

[Phù! Cuối cùng cũng chuyện , suýt nghẹn c.h.ế.t .]

 

[Bớt nhảm , mau xem.]

 

Hệ thống : [Thanh Ly Quả và Tuyết Nhung Hoa ngoài hai công hiệu t.h.u.ố.c mà bọn họ , còn công dụng ăn trực tiếp nữa.

 

Ăn Thanh Ly Quả thể thanh lọc tạp chất trong cơ thể, giúp con miễn dịch với bệnh tật ở mức tối đa, tương tự như vắc-xin .

 

Còn Tuyết Nhung Hoa ngâm nước uống thì thể đạt hiệu quả dưỡng nhan, giữ gìn nét xuân, chỉ điều dùng nước ở nơi nó sinh trưởng để nuôi dưỡng, phiền phức.]

 

[Nghe vẻ cũng chẳng kém hai loại hoa Dạ Vô Hấn tặng là bao.]

 

[Kém xa luôn ?] Hệ thống cố ý đả kích: [Cây Thanh Ly Thụ Lục Vân Đình tặng cô sống còn chừng, kết quả càng xa vời vợi. Tuyết Nhung Hoa lượng cũng hạn, dùng hết là hết.

 

Hoa Dạ Vô Hấn tặng thì khác hẳn, chỉ quanh năm nở rộ tàn mà còn mang nhiều công hiệu đỉnh của chóp. Chúng vốn chẳng cùng một đẳng cấp.]

 

Lục Vân Đình khẽ siết chặt hai tay, chút tổn thương tâm lý.

 

Giang Nguyệt Dạng “xì” một tiếng, [Nói bằng giọng ghét bỏ như , chẳng thấy ngươi tặng thứ gì lợi hại thế hả.]

 

[Lôi Tiên gửi đến, ký chủ thể lấy sử dụng bất cứ lúc nào.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức chìm trong ý thức liếc một cái. Đó là một chiếc roi xương màu đen đỏ, dài chừng hai mét.

 

[Trông cũng khá đấy.]

 

[Dùng lên còn mắt hơn.]

 

Giang Tuần khẽ ho một tiếng: “Dạng Dạng, cây Thanh Ly Thụ trông tươi cho lắm, mau chóng trồng xuống.”

 

“Dạ , đem về sân trồng ngay đây.” Vừa nàng về phía Lục Vân Đình: “Chàng đợi một lát, ngay.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-265-ta-nao-co-muon-chet-cung-nguoi.html.]

Nói dứt lời, chẳng đợi Lục Vân Đình kịp phản ứng, nàng bảo bọn Thanh Chi ôm vò và cây con rời .

 

Giang Nguyệt Dạng về viện liền bảo Lăng Phong chăm sóc chúng, còn lấy Thất Tinh Hoa từ trong gian để Lăng Phong tách nhánh.

 

Tuy hệ thống loại hoa thể nhân giống gieo trồng, nhưng đều là bảo vật.

 

“Ngươi cẩn thận một chút, lá độc đấy.”

 

“Cô nương yên tâm.”

 

Hệ thống: [Ký chủ, cô định đem tặng chúng cho Lục Vân Đình ?]

 

[Ừm.]

 

Nghe thấy là tặng cho công tử, Lăng Phong trong lòng mừng rỡ, động tác tay càng cẩn thận thêm vài phần.

 

Chẳng mấy chốc, Lăng Phong tách một nhánh.

 

Sau đó, nàng trở về Thủy Vân Gian.

 

Lục Vân Đình bưng chậu hoa, bên trồng nhánh Thất Tinh Hoa tách .

 

“Đây là một loại hoa thần kỳ, cụ thể là gì thì để bạn Cổ Lan của cho .”

 

Nghe , Lục Vân Đình suy đoán về chậu hoa trong tay.

 

***

 

Chớp mắt, màn đêm buông xuống.

 

Giang Nguyệt Dạng cho lui hết hầu hạ bên cạnh, đó lấy Lôi Tiên từ trong gian hệ thống .

 

Trên chuôi roi nạm một viên đá năng lượng màu đen, bên cạnh còn một công tắc.

 

Sau khi Giang Nguyệt Dạng nhấn công tắc, đá năng lượng tự động nạp năng lượng cho cây roi, những tia sét màu đỏ lượn quanh roi.

 

“U là trời, ngầu đét luôn á!”

 

Hệ thống: [Ký chủ, vung thử một roi xem uy lực thế nào .]

 

múa roi.”

 

[Sợ cái gì, Lôi Tiên tổn thương sử dụng. Không tin thì ký chủ thể thử xem.]

 

“Ta cho ngươi , hệ thống mưu hại ký chủ là tội c.h.ế.t đấy.”

 

[Ta nào c.h.ế.t cùng cô.]

 

“Hừ! Ngươi tưởng chắc.”

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng dè dặt đưa tay chạm tia sét roi, xác định nó tổn thương mới yên tâm.

 

Nàng bắt chước dáng vẻ múa roi của khác mà giật giật cây roi, vung mạnh một roi bức tường trong viện.

 

Chỉ “chát” một tiếng, bức tường đổ sập.

 

Giang Nguyệt Dạng khiếp sợ trợn tròn mắt: “Vãi chưởng!”

 

[Ký chủ, mau thu roi , đám Thanh Chi thấy động tĩnh đang chạy tới kìa.]

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức hồn, cây roi trong tay cũng theo đó biến mất.

 

Lúc đám Thanh Chi chạy tới nơi, cảnh tượng thấy chỉ bức tường đổ sụp và Giang Nguyệt Dạng đang sững đống đổ nát.

 

“Cô nương, xảy chuyện gì ? Bức tường thành thế ?”

 

Giang Nguyệt Dạng đầu ba : “Ta bảo nó tự đổ, các ngươi tin ?”

 

Ba : “...”

 

“Được , các ngươi tin.”

 

***

 

Ngày hôm , bên ngoài Thái Hòa Điện.

 

Giang Nguyệt Dạng sốt ruột đợi ở bên ngoài, hôm nay thượng triều .

 

Hệ thống nhất quyết giữ bí mật, nàng đành nheo mắt , mưu toan dùng mắt trần thấu Thái Hòa Điện.

 

Lục Vân Đình đầu nàng. Hôm qua lúc đem đóa hoa đưa cho Cổ Lan xem, Cổ Lan vui sướng đến mức suýt chút nữa tự đầu độc c.h.ế.t chính .

 

May mà y tinh thông y thuật, nếu sớm ngỏm củ tỏi .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đóa hoa quả nhiên là Thất Tinh Hoa mà đây Cổ Lan hằng mong ước, hơn nữa còn là do tên Dạ Vô Hấn tặng!

 

[Sao vẫn gọi chúng thế nhỉ?]

 

Hệ thống: [Ký chủ đừng nôn nóng mà! Nào nào nào, chúng ăn dưa đợi nhé.]

 

 

Loading...