Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 264: Người Có Thể Mất Đi Bất Cứ Lúc Nào, Ta Không Cần
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyến Dược Linh Cốc , gặp nguy hiểm gì ?”
Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình sóng vai bước cung đạo xuất cung. Hai bên ngoài các thị vệ Cấm quân đóng giữ thì chỉ còn Thanh Chi đang tụt phía theo sát từ đằng xa.
“Không chuyện gì lớn.”
Giang Nguyệt Dạng đột nhiên dừng bước, đôi mày thanh tú nhíu chặt: “Thế tức là gặp nguy hiểm .”
Lục Vân Đình khẽ nhếch khóe môi, nơi mày mắt thoáng thêm vài phần dịu dàng thâm tình và ý : “Dạng Dạng, hiện tại chẳng đang bình an vô sự mặt nàng .”
“Ta mặc kệ.” Giang Nguyệt Dạng hờn dỗi ngoảnh mặt sang chỗ khác, “Chàng cho gặp những nguy hiểm gì, giấu giếm.”
Lục Vân Đình khẽ một tiếng: “Được, đều theo nàng.”
Nghe thấy tiếng , Giang Nguyệt Dạng ngoắt đầu , trừng đến đôi mắt giận dữ : “Chàng còn ! Đây là chuyện thể đem ?”
Lục Vân Đình vội vàng thu nụ : “Ta sai , nàng đừng giận.”
Giang Nguyệt Dạng hừ một tiếng: “Không nữa. Bây giờ cho , rốt cuộc gặp những nguy hiểm gì?”
Lục Vân Đình hề giấu giếm, đem bộ những chuyện mà đoàn bọn gặp ở Dược Linh Cốc kể tường tận cho nàng .
Nửa khắc , Giang Nguyệt Dạng càng thêm tức giận.
“Rơi xuống vách núi, lặn xuống hàn trì, thế mà còn bảo là chuyện gì lớn!”
Giang Nguyệt Dạng tức giận đến mức nắm chặt nắm đ.ấ.m định nện , nhưng ngại ngoài ở đây nên nàng vẫn thu tay , cả giận : “Chàng là suýt c.h.ế.t hả!”
“Xin nàng, là do quá nóng vội.”
Cơn giận lộ rõ nơi đáy mắt dần tan biến, đó là nỗi lo âu vô bờ bến.
Giang Nguyệt Dạng nghiêm mặt : “Ta sớm ngày tìm kẻ thù g.i.ế.c cha, nhưng hành vi màng đến an nguy của bản như thực sự ngu xuẩn.
Hơn nữa, một thể mất bất cứ lúc nào, cần.”
Lục Vân Đình kinh hãi, trong mắt khoảnh khắc tràn ngập sự hoảng loạn.
Hệ thống hồi hộp theo dõi màn , thầm nghĩ trong lòng: Chia tay chia tay , chia tay cho nhờ!
Cẩu lương một ngày cũng chẳng ăn nữa !
“Đau dài bằng đau ngắn, nghĩ ...”
Lục Vân Đình vội vã nắm chặt lấy tay nàng, bước dồn lên hai bước, ánh mắt hoảng loạn nàng: “Sẽ thế nữa , bảo đảm tuyệt đối sẽ như nữa.”
Giang Nguyệt Dạng thể cảm nhận bàn tay đang nắm lấy siết chặt dần từng chút một, giọng của cũng xen lẫn sự run rẩy đầy bất an.
“Đừng... rời xa .”
Giây phút , thời gian trôi qua dường như chậm nhiều, cơn gió thoảng cùng hạt bụi xung quanh dường như cũng dừng để lắng câu trả lời.
Trong khoảnh khắc Giang Nguyệt Dạng im lặng, từng phút từng giây đối với Lục Vân Đình đều là một sự dày vò tra tấn.
Giang Nguyệt Dạng đưa tay đặt lên mu bàn tay : “Vậy hứa với , bất cứ việc gì cũng suy nghĩ cho an nguy của bản tiên, báo thù cũng nhất thiết đ.á.n.h cược cả tính mạng.”
“Ta hứa với nàng.”
Chuyến Dược Linh Cốc , sở dĩ thừa thắng xông lên đến Tịch Uyên Cốc tìm kiếm “Huyễn Tâm Thảo” mà lựa chọn về kinh thành, chính là vì nghĩ tới Giang Nguyệt Dạng.
Hiện tại còn là kẻ vướng bận điều gì nữa, thể hành động bất chấp hậu quả như .
Giang Nguyệt Dạng vô cùng nghiêm túc : “Ta khi việc nguy hiểm nghĩ tới , nhưng hãy nhớ kỹ, cần tự tiện đưa quyết định , tự cho rằng quyết định đó là cho .”
Lục Vân Đình nàng, nhất thời trả lời.
Giang Nguyệt Dạng thấy thế hỏi: “Chàng nhớ kỹ ?”
Lục Vân Đình khẽ gật đầu: “Ta vốn vĩ đại vô tư như nàng tưởng tượng , nhất là những chuyện liên quan đến nàng.
Trừ phi đó là sự lựa chọn của chính nàng, bằng chẳng ai thể khiến buông tay nàng , bao gồm cả chính bản .”
Giang Nguyệt Dạng mỉm : “Biết , chúng về thôi.”
“Ừ.”
Dưới ánh mắt hiệu của Giang Nguyệt Dạng, Lục Vân Đình lưu luyến buông tay, nhưng cõi lòng lâu thật lâu vẫn chẳng thể bình lặng.
Nàng thực sự là nghiêm túc!
Suýt chút nữa, suýt chút nữa là đ.á.n.h mất nàng .
Nhìn thấy bọn họ chia tay thành công, hệ thống cảm thấy vô cùng thất vọng, đống cẩu lương tiếp tục nuốt bụng .
Chẳng bảo mối tình đầu đều kết quả ?
Cớ hai cái khác biệt với thiên hạ thế chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-264-nguoi-co-the-mat-di-bat-cu-luc-nao-ta-khong-can.html.]
Có lẽ do chủ đề quá sâu sắc, hai nhất thời đều nên mở lời thế nào để xoa dịu bầu khí.
Cuối cùng, vẫn là Giang Nguyệt Dạng chủ động khơi gợi câu chuyện.
“ , ban nãy hình như tôn nữ của Cổ thần y sắp tới kinh thành.”
Lục Vân Đình gật đầu.
“Nàng trông thế nào? Có xinh ?”
Lục Vân Đình ngẩn , đó nghiêm túc hồi tưởng một lát thành thật trả lời: “Không rõ lắm, nhưng chắc là mang dung mạo bình thường.”
“Không rõ lắm? Dung mạo bình thường?” Giang Nguyệt Dạng thực sự ngờ nhận câu trả lời như thế .
Lục Vân Đình khó hiểu, câu trả lời như gì đúng ? Dạng Dạng phản ứng ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thấy vẻ mặt khó hiểu của giống như giả vờ, trong lòng Giang Nguyệt Dạng khỏi thầm mắng ngốc .
Tuy nhiên, nàng trêu chọc một chút để dịu bầu khí.
“Chàng ở Dược Linh Cốc bao nhiêu ngày như thế, thể rõ nàng trông như thế nào ? Câu trả lời qua là lời đường mật dỗ cho vui .”
Lục Vân Đình khổ sở nhíu mày: “Dạng Dạng, thực sự hề để ý xem nàng trông thế nào. Hơn nữa, những ngày ở Dược Linh Cốc phần lớn thời gian đều là dưỡng thương.”
Nghe thấy câu , mắt Giang Nguyệt Dạng ngập tràn vẻ xót xa, lúc đó hẳn là thương nặng lắm nhỉ?
“Lúc trở về kinh thành, và nàng cũng riêng.”
Lục Vân Đình cảm thấy lời giải thích đủ sức thuyết phục, cuối cùng bổ sung thêm một câu.
“Có đau ?”
Lục Vân Đình sững sờ, đó khẽ mỉm : “Đau. mà, t.h.u.ố.c của Dược Linh Cốc thực sự .”
“Vậy mang về một ít ?”
Lục Vân Đình khẽ gật đầu: “Ta mang về cho nàng vài món đồ, hy vọng nàng sẽ thích.”
“Là thứ gì thế?”
“Trở về nàng sẽ .”
“Không thể cho ngay bây giờ ?”
“Nàng sẽ sớm thấy thôi.”
Giang Nguyệt Dạng nghĩ ngợi mềm giọng nũng nịu: “ mà bây giờ là cái gì cơ.”
“Ta cho nàng một bất ngờ.”
Trong lòng Giang Nguyệt Dạng ấm áp, giả bộ rụt rè : “Đã là bất ngờ chuẩn thì thôi, đợi thêm chút nữa .”
Hệ thống ăn cẩu lương liền lập tức lên tiếng: [Ký chủ, theo phân tích của , bất ngờ Lục Vân Đình chuẩn cho cô khả năng là...]
[Ngươi câm miệng.]
Hệ thống lập tức “tắt đài”, ở đây nó chủ động ngậm miệng mà là nó cấm ngôn .
[Lục Vân Đình bảo tạo bất ngờ cho , ngươi bớt ở đây mà phá đám .]
Dứt lời, bọn họ vặn bước khỏi cửa cung.
Giang Nguyệt Dạng lên xe ngựa về hướng phủ , Lục Vân Đình cưỡi ngựa bên cạnh xe ngựa.
Rất nhanh, bọn họ về tới cửa Giang gia.
Trên bậc thang bên cạnh tượng sư t.ử đá hai đang chống cằm trông ngóng mòn mỏi, chính là Hứa An và Giang Tuần.
Hai thấy xe ngựa liền bật dậy, đồng thời sốt ruột bước nhanh tới.
“Công tử.”
Giang Tuần đỡ Giang Nguyệt Dạng từ xe ngựa xuống: “Trong cung xảy chuyện gì thế ?”
“Hoàng hậu nương nương lâm bệnh, nhưng hiện tại ạ.”
“Vậy thì .”
Giang Nguyệt Dạng khẽ giật giật tay áo của Giang Tuần, ánh mắt liên tục hiệu về phía Lục Vân Đình.
Giang Tuần tình nguyện cho lắm, nhưng chịu nổi việc sắp giật rách cả tay áo của .
Hắn bất đắc dĩ thở dài một : “Lục tướng quân bôn ba mệt nhọc, trong uống chén ?”
“Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh.”