Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 263: Thần Muốn Từ Quan!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hơn một tiếng , hai lọ globulin miễn dịch truyền xong.

 

Giang Nguyệt Dạng ném các dụng cụ y tế qua sử dụng gian, đó dùng s.ú.n.g đo nhiệt độ đo nhiệt cho Hoàng hậu nương nương một nữa.

 

37.5℃, sốt nhẹ. Mức độ chỉ cần sốt cao trở thì để cơ thể tự bình phục là .

 

Vậy thì bây giờ nên xử lý tình trạng viêm nhiễm trong phổi thôi.

 

Có lẽ do đó hành hạ đến mức quá đỗi suy nhược, Hoàng hậu nương nương tới tận lúc vẫn tỉnh từ giấc ngủ say.

 

Giang Nguyệt Dạng lấy “Ngũ Sắc Hoa” từ trong gian hệ thống , đó liền đưa tay ngắt lấy cánh hoa màu xanh lam của một trong ba bông hoa.

 

Giây tiếp theo, “Ngũ Sắc Hoa” trở về bên trong gian hệ thống.

 

Giang Nguyệt Dạng tới bên bàn, đưa tay lật ngửa chén xé cánh hoa xanh lam thành từng mảnh nhỏ bỏ bên trong.

 

Ngay đó, nàng rót nước chén đút cho Hoàng hậu nương nương uống.

 

[Tiểu Qua, hoa bao lâu thì phát huy tác dụng?]

 

[Nhiều nhất là ba phút thôi.]

 

Ba phút , Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Hoàng hậu nương nương hiện tại tình hình thế nào ?]

 

[Hiện tượng viêm nhiễm biến mất . Tuy nhiên, dấu hiệu sinh tồn của t.h.a.i nhi trong bụng Hoàng hậu nương nương ngày càng yếu .]

 

Kèm theo tiếng của hệ thống dứt, mi mắt Hoàng hậu nương nương khẽ động đậy. Chẳng mấy chốc , mở mắt .

 

“Nương nương, cảm thấy trong thế nào ?”

 

Hoàng hậu nương nương nghiêng đầu Giang Nguyệt Dạng đang nửa nửa quỳ giường, chậm rãi mở lời: “Bổn cung cảm thấy thể nhẹ nhõm hơn nhiều , chỉ là đầu vẫn còn nhức.”

 

“Hiện tại vẫn còn sốt nhẹ một chút, đợi sốt lui hẳn thì chắc sẽ đau đầu nữa.”

 

“Tiểu Giang đại nhân, Bổn cung thế khỏi ?”

 

Giang Nguyệt Dạng khỏi , chỉ đáp: “Hiện tại nương nương còn nguy hiểm tới tính mạng nữa.”

 

“Vậy...” Hoàng hậu nương nương đưa tay áp lên bụng của , “Hài t.ử trong bụng Bổn cung thì ?”

 

“Thuốc của thần dùng hề gây tổn hại tới đứa trẻ, nhưng long t.h.a.i trong bụng nương nương vốn dĩ , theo thời gian trôi qua, tình hình vì với phần tồi tệ hơn đôi chút.”

 

Hoàng hậu nương nương tức khắc đỏ hoe khóe mắt.

 

Giang Nguyệt Dạng giỏi an ủi khác, chỉ lẳng lặng dậy: “Nương nương, Bệ hạ và đang lo lắng cho , thần xin phép bẩm báo một tiếng.”

 

Sau đó, nàng liền bên ngoài.

 

Két

 

Cửa điện từ bên trong mở , Tam hoàng t.ử đang tựa lưng cánh cửa kịp phòng liền ngã ngửa phía .

 

“Ối!” Tam hoàng t.ử theo bản năng kêu thét lên một tiếng.

 

Giang Nguyệt Dạng cúi Tam hoàng t.ử đang ngã sóng soài mặt đất: “Tam điện hạ chú ý hình tượng thế ? Có bao nhiêu đang kìa.”

 

Lúc , tiểu thái giám lanh lợi chạy sang thiên điện bên cạnh để thông báo cho Nguyên Đế bọn họ.

 

“Mẫu hậu thế nào ?” Tam hoàng t.ử vội vàng bò dậy khỏi mặt đất.

 

“Đại khái là, hẳn là còn gì đáng ngại nữa .”

 

Tam hoàng t.ử chẳng kịp hỏi han cặn kẽ, liền vội vã chạy tót trong nội điện.

 

Lục Vân Đình bước tới mặt Giang Nguyệt Dạng, thâm tình nàng đắm đuối, cuối cùng kìm lòng giơ tay vén nhẹ lọn tóc mây lòa xòa trán nàng.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Giang Nguyệt Dạng tránh cũng chẳng lùi, ánh mắt chan chứa tình cảm thẳng mắt .

 

Hệ thống ho khan thật mạnh một tiếng, [Ký chủ, chú ý hình tượng chút , Hoàng đế sắp tới kìa.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng vội thu hồi ánh mắt, Lục Vân Đình cũng dời bước sang bên cạnh nàng.

 

Giây tiếp theo, Nguyên Đế dẫn theo một đoàn xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.

 

Lúc Nguyên Đế rảo bước lướt qua bên cạnh khẽ liếc bọn họ một cái, nhưng vì nôn nóng xem Hoàng hậu nên ông kịp hỏi han điều gì.

 

Giang Nguyệt Dạng điều liền theo , Lục Vân Đình rảo bước theo sát phía .

 

Sau khi bước nội điện, mấy liền thấy giọng ngập tràn mừng rỡ giấu nổi của Tam hoàng tử.

 

“Mẫu hậu, thật là quá .”

 

Nguyên Đế bước nhanh tới giường nắm lấy tay Hoàng hậu nương nương, gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng.

 

“Quách viện chính.”

 

Quách viện chính lập tức tiến lên bắt mạch, trong thời gian , Nguyên Đế nhịn hỏi: “Nàng hiện tại cảm thấy thế nào ?”

 

Hoàng hậu nương nương gượng nở một nụ yếu ớt: “Thần , để Bệ hạ lo lắng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-263-than-muon-tu-quan.html.]

 

“Không .” Nguyên Đế dịu dàng ôm nàng lòng.

 

Lúc , Quách viện chính bắt mạch xong liền bẩm báo: “Bệ hạ, mạch tượng của nương nương dần bình , còn gì đáng ngại nữa .”

 

“Bệ hạ, may nhờ Tiểu Giang đại nhân, chúng nên ban thưởng cho nàng .”

 

Giang Nguyệt Dạng đảo mắt một vòng, cố ý : “Thần dám kể công, nương nương thể bình phục vẫn là nhờ ...”

 

Khụ khụ, Nguyên Đế ho khan dữ dội một tiếng.

 

Hoàng hậu nương nương thấy thế khẽ nhíu mày, gặng hỏi: “Nhờ cái gì cơ?”

 

Ở nơi Hoàng hậu nương nương thấy, Nguyên Đế liều mạng nháy mắt hiệu với Giang Nguyệt Dạng, cảnh cáo nàng chớ lỡ lời.

 

Giang Nguyệt Dạng mỉm : “Nhờ nương nương cát nhân thiên tướng, trời cao che chở phù hộ ạ.”

 

Nghe , trong lòng Hoàng hậu nương nương tự hiểu rõ.

 

“Dẫu là thế thì công lao của Tiểu Giang đại nhân vẫn thể xóa nhòa. Nói cho Bổn cung xem, ngươi ban thưởng thứ gì?”

 

“Thần thứ gì cũng ạ?”

 

“Ngươi cứ thử xem.”

 

“Thần từ quan!”

 

Mọi mặt: “...”

 

Hệ thống đột nhiên cất tiếng, [Ký chủ cô ngốc thế, phần thưởng Đế Hậu chắc chắn sẽ đời nào đồng ý cho cô .]

 

[Ta chứ.]

 

[Thế cô còn nhắc tới gì?]

 

Giang Nguyệt Dạng mang vẻ mặt thứ đều trong lòng bàn tay mà : [Là bọn họ chủ động ban thưởng cho mà. Bọn họ từ chối một , hẳn là sẽ ngại mà dám từ chối thứ hai nhỉ?]

 

Mọi mặt: “...”

 

Hoàng hậu bất đắc dĩ nhếch khóe môi, khẽ hỏi: “Bệ hạ, thấy ?”

 

Dẫu rằng Nguyên Đế Giang Nguyệt Dạng dắt mũi, nhưng ông thể nào đồng ý lời thỉnh cầu từ quan của nàng ?

 

lúc , hệ thống nhớ một đoạn ký ức chẳng mấy tươi : [Được ... cô dùng cái chiêu nữa .]

 

Nhắc tới chuyện , Giang Nguyệt Dạng đột nhiên nhớ chuyện chính từng dùng chiêu gài bẫy hệ thống.

 

[Tiểu Qua, Lôi Tiên của ?]

 

Hệ thống tức khắc hối hận kịp, nó vốn định kéo dài thời gian chờ ký chủ quên hẳn để tiết kiệm một khoản tiền cơ mà.

 

[Tiểu Qua ]

 

[Ta mua ngay đây.]

 

Nguyên Đế đợi bọn họ dứt tiếng lòng liền ho khan một tiếng: “Giang Nguyệt Dạng, chuyện của Giám Sát Ty định đoạt xong xuôi. Lúc ngươi từ quan thì ai tiếp quản đây? Chuyện Trẫm chuẩn, ngươi đổi phần thưởng khác .”

 

“Vậy xin Bệ hạ ban thưởng cho thần cùng văn võ bá quan thượng triều ạ.”

 

“Chỉ thế thôi ?” Nguyên Đế chút bất ngờ.

 

“Còn thể đòi thêm cái khác nữa ạ?” Đôi mắt Giang Nguyệt Dạng sáng lấp lánh buột miệng hỏi.

 

“Không thể.” Nguyên Đế lập tức từ chối thẳng thừng, “Yêu cầu của ngươi vô cùng bất hợp lý .”

 

“Vậy Bệ hạ ân chuẩn ạ?”

 

Nguyên Đế trầm mặc một lúc thản nhiên mở miệng: “Chuẩn!”

 

“Tạ ơn Bệ hạ ban thưởng.”

 

Giang Nguyệt Dạng tạ ơn nhanh, sợ rằng Nguyên Đế sẽ đổi ý nuốt lời.

 

“Bệ hạ, thần đến gan xin hỏi một câu, bắt đầu từ ngày mai ạ?”

 

Nguyên Đế cảm xúc nàng, thầm nghĩ cần gấp gáp đến thế , thêm vài hôm thì ?

 

Giang Nguyệt Dạng thấy dáng vẻ của ông là ông mấy bằng lòng, kìm bèn bĩu môi.

 

Hoàng hậu giảng hòa: “Tiểu Giang đại nhân, Bổn cung sẽ cố gắng thu xếp sớm nhất, ?”

 

Giang Nguyệt Dạng liếc Nguyên Đế lên tiếng phản đối: “Tạ ơn nương nương. Thần để cho nương nương một loại thuốc, cách dùng thế nào đều giấy . Nếu còn chuyện gì khác, thần xin phép cáo lui .”

 

Hoàng hậu nương nương mỉm gật đầu: “Thượng Cô Cô, tiễn Tiểu Giang đại nhân xuất cung.”

 

“Không dám phiền Thượng Cô Cô ạ, thần thể tự xuất cung.”

 

Hoàng hậu nương nương đưa mắt Lục Vân Đình ở một bên, đáp: “Cũng .”

 

 

Loading...