Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 254: Tại Sao Ông Ấy Lại Từ Hôn?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chạy mất ?” Mọi hẹn mà cùng kinh ngạc thốt lên.

 

Quách phu nhân giật b.ắ.n cả , cần thiết ngạc nhiên đến mức đó ?

 

“Các chẳng lẽ bàn bạc kỹ với ? Vì chạy? Chạy ? Chạy theo ai?” Tam hoàng t.ử sốt sắng tung một tràng bốn câu hỏi liên tiếp.

 

Quách phu nhân hỏi đến ngơ ngác, nhất thời trả lời thế nào.

 

Thấy đều dán chặt mắt phu nhân nhà , để tránh chuyện xé đến , Quách Viện chính vội vàng chắp tay hướng về phía Nguyên Đế : “Bên ngoài nhiều tai mắt, chi bằng mời Bệ hạ cùng chư vị trong phủ hẵng tiếp.”

 

Nguyên Đế quanh bốn phía một lượt, đó gật đầu đồng ý.

 

Thế là, một đoàn rầm rộ lục tục nối đuôi lưng Nguyên Đế bước Quách trạch.

 

Quách Viện chính giải tán đội ngũ đón dâu: “Bây giờ các ngươi đến từ thì về chỗ đó, chớ lắm mồm ba hoa.”

 

Bà mối phẩy phẩy chiếc khăn lụa trong tay : “Đại nhân Tiền công của chúng vẫn còn kết toán đấy!”

 

“Lát nữa bổn quan sẽ phái đem tiền sang tận nơi cho các ngươi.” Quách Viện chính hạ thấp giọng, “Mau mau rời , chớ để kinh động đến thánh giá.”

 

Vốn dĩ bà mối cầm bạc tận tay mới chịu , nhưng thấy hai chữ “thánh giá” thì sắc mặt lập tức biến đổi.

 

ngẫm một chút, chợt nhận đúng là một khí chất phi phàm, toát cảm giác uy nghiêm áp bách khó tả.

 

Vì thế, với tâm lý thà tin là còn hơn , bà mối vội vàng dẫn đoàn rồng rắn rút lui.

 

Quách Viện chính bước cửa nhà, hai tay vịn lên cánh cửa quanh quất bốn phía đóng sập cửa một tiếng “rầm”.

 

“Ơ kìa Sao hết cả ?”

 

“Ai mà chứ. Nhìn thì giống đón dâu, nhưng trong kiệu chẳng tân nương.”

 

“Thế thì chắc đón dâu nhỉ? Bằng Quách thái y phát thiệp mời cho chúng .”

 

“Vậy là đang bày trò gì thế?”

 

“Ai mà . Hay là ngươi qua đó ngóng thử xem?”

 

“Thôi , rảnh rỗi thế thà tìm mỹ nhân của tâm sự cho sướng.”

 

“Mỹ nhân nào thế? Đừng giấu giếm nhé, chẳng bảo phúc cùng hưởng, mỹ nhân thì cùng chung chăn gối !”

 

“Hì hì Đi nào, dẫn hưởng lạc, bảo đảm khiến ngây ngất mê tơi.”

 

“Được luôn ca ca.”

 

Tiếng chuyện dần xa, xen lẫn tiếng cợt phóng đãng...

 

Còn bên trong Quách trạch, Nguyên Đế ngay ngắn ở vị trí chủ tọa nơi chính sảnh, Tạ Húc một tay nắm chuôi kiếm, mặt cảm xúc cạnh hộ vệ.

 

Tam hoàng t.ử và Anh Quốc công cùng thì chia mấy chiếc ghế ở hai bên, chỗ thì .

 

Quách phu nhân giữa sảnh đường, vẻ mặt vô cùng câu nệ, gò bó.

 

ngờ hành động hôm nay của kinh động kéo cả Nguyên Đế tới đây, nhất thời chẳng cho .

 

“Quách phu nhân, bà hãy cho trẫm xem, tình... của Quách Viện chính vì chạy mất?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Kể từ lúc Quách Viện chính xuất hiện cửa nhà giờ , Quách phu nhân chính tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng bại lộ hành vi của , hơn nữa còn là ngay giữa triều đình quy tụ đông đủ văn võ bá quan.

 

Chỉ là... Bệ hạ và các vị đại nhân mà hóng hớt drama đến thế !

 

Nguyên Đế thấy Quách phu nhân đáp lời, khẽ chau mày.

 

Tam hoàng t.ử thấy vội vàng giục: “Quách phu nhân, phụ hoàng đang hỏi bà đấy, còn mau trả lời .”

 

Tim Quách phu nhân thót một cái, vội : “Khởi bẩm Bệ hạ, thần phụ hôm nay vốn dĩ định đến đón nàng , nhưng ngay lúc lên kiệu thì đột nhiên xuất hiện một gã trung niên nam tử.”

 

lúc , Quách Viện chính vặn bước , cũng vặn thấy bốn chữ “trung niên nam tử”.

 

Nguyên Đế hỏi: “Gã trung niên nam t.ử đó là ai? Người nọ vì chạy theo ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-254-tai-sao-ong-ay-lai-tu-hon.html.]

“Thần phụ nàng bảo, gã trung niên nam t.ử đó là...” Quách phu nhân liếc Quách Viện chính bên cạnh, “Là... ý trung nhân thuở thiếu thời của nàng .”

 

Mắt sáng rực lên, chẳng bảo nữ t.ử là tình đầu của Quách Viện chính ? Sao lòi thêm một ý trung nhân nữa ?

 

Khoan , Tiểu Giang đại nhân bọn họ chỉ bảo nữ t.ử là tình đầu của Quách Viện chính, chứ bảo Quách Viện chính là tình đầu của nữ t.ử .

 

Lẽ nào Quách Viện chính thực là...

 

Nguyên Đế hưng phấn thấy rõ bằng mắt thường, nhưng ông vẫn kiềm chế cõi lòng đang rạo rực để chờ đợi Quách phu nhân trả lời câu hỏi thứ hai.

 

Quách Viện chính ngớ , ý trung nhân thuở thiếu thời của nàng chẳng ?

 

Quách phu nhân tiếp: “Nàng bảo sở dĩ nàng đồng ý lời mời của thần phụ để phủ chẳng qua là kích thích gã nam nhân , để gã hiểu rõ lòng .

 

Sau đó, nàng đ.á.n.h cược thắng, gã nam nhân thật sự đến tìm nàng . Thần phụ tuy phần luyến tiếc nỡ, nhưng vẫn để bọn họ rời . Dù thì, thần phụ cũng thể cho nàng một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn .”

 

Quách Viện chính: Câu cuối cùng kỳ thực bà cần .

 

Đã từng ít dưa đen tối từ chỗ Tiểu Qua, Nguyên Đế và mặt theo phản xạ cảm thấy cụm từ “cuộc sống hạnh phúc” ... ngụ ý sâu xa thật đấy.

 

Nguyên Đế ngượng ngùng ho khan một tiếng, thế nhưng kịp mở miệng thì Tam hoàng t.ử nhanh nhảu gặng hỏi: “Tình đầu của nàng chẳng là Quách Viện chính ? Sao tự nhiên mọc thêm một nam nhân nữa?”

 

Nghe , Quách phu nhân đưa đôi mắt ngập tràn thương cảm sang Quách Viện chính.

 

Quách Viện chính: “...”

 

Ánh mắt ... gì đó lắm .

 

Quách phu nhân đáp: “Nàng , từ đầu đến cuối nàng thầm thương trộm nhớ chỉ gã nam nhân thôi. Chỉ là giữa hai nhà họ mối thù sâu đậm, định sẵn thể kết quả, nhưng hai vẫn kìm lòng lén lút qua với .

 

Sau một , hai lén gặp ở bên ngoài thì cha bắt quả tang tại trận. Nàng còn cách nào khác, đành lôi lão Quách - lúc đó cũng tình cờ mặt ở đấy - bia đỡ đạn.”

 

Quách Viện chính bỗng nhớ một chuyện xưa cũ, dường như ông gã nam nhân là ai .

 

Hình như cũng chính vì đó, ông sự tiếp cận đường đột của nàng cho rối loạn tâm can. Kể từ đó, ông ngày càng để tâm đến nàng hơn, thậm chí còn tiến đến bước đính hôn.

 

Tam hoàng t.ử nhịn hỏi: “Cho nên Quách Viện chính chẳng qua chỉ là một tấm bia đỡ đạn, chứ tình đầu tình cuối gì của ?”

 

Mọi mặt: Đây là cấp độ oan đại đầu cỡ nào trời?

 

Quách phu nhân gật đầu: “Kể từ dạo , cha nàng bắt nàng qua với lão Quách. Nàng đủ sức phản kháng, bèn nghĩ bụng thôi thì cứ thế .

 

Ai ngờ bỗng một ngày nọ, lão Quách bất ngờ đến tận cửa từ hôn. Nàng bảo, ngày hôm đó nàng vui sướng khôn xiết.”

 

Nguyên Đế: “...”

 

Mọi : “...”

 

Quách Viện chính: “...”

 

Ta còn tưởng nàng đau lòng buồn bã lắm cơ, vì chuyện còn tự dằn vặt trách cứ bản suốt một thời gian dài.

 

Quan trọng hơn cả là, để bù đắp những tổn thương mà bản gây cho nàng, ông bồi thường cho nhà nàng một khoản tiền khổng lồ.

 

Tiền của ơi...

 

“Chỉ là...” Quách phu nhân buồn bã cụp mắt xuống, “Chỉ là khi nàng hớn hở chạy báo tin vui cho gã nam nhân , thứ nàng thấy là cảnh gã đang rước tân nương mới qua cửa...”

 

Nguyên Đế nhíu mày, thế mà nàng vẫn còn chịu theo gã nam nhân đó ?

 

Anh Quốc công chậc chậc lắc đầu, nữ nhân còn não tàn vì yêu hơn cả Hoàn Vương điện hạ nữa!

 

Ngũ hoàng t.ử tiện tay nhón một miếng điểm tâm bàn bỏ miệng ăn, đáng thương thật, mất hạt vừng mất luôn cả quả dưa hấu.

 

Tam hoàng t.ử chẳng quan tâm tình đầu của Quách Viện chính , chỉ tò mò rốt cuộc năm đó vì Quách Viện chính từ hôn.

 

Thế là, sang Quách Viện chính cất tiếng hỏi: “Quách Viện chính, năm xưa vì cớ gì mà ngài từ hôn?”

 

Lời thốt , ánh mắt của tất cả đều đổ dồn Quách Viện chính.

 

đấy, tại ông từ hôn chứ?

 

 

Loading...