Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 253: Chạy Mất Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quách Viện chính thấy đám hàng xóm đều lũ lượt kéo xem náo nhiệt, nghĩ đến lát nữa phu nhân nhà sẽ dắt về cho một cô dâu mới, ông chỉ hận thể lăn đùng c.h.ế.t quách tại chỗ cho xong.

 

Ông là Bệ hạ chứ!

 

Đã là sắp sửa lên chức ông ngoại đến nơi mà còn nạp , đồn đại ngoài tưởng ông khao khát chuyện chăn gối đến mức nào nữa.

 

Thanh danh cả đời thế là tan tành mây khói!

 

Trong xe ngựa, Tam hoàng t.ử sờ soạng khắp một hồi chẳng lôi món gì, bèn lục lọi lung tung trong khoang xe.

 

Anh Quốc công hỏi: “Tam hoàng t.ử điện hạ, ngài đang tìm cái gì thế?”

 

“Quà mừng chứ gì nữa. Tới ăn tiệc hỷ mà chẳng lẽ tặng quà mừng, là Anh Quốc công ăn chùa?”

 

Anh Quốc công: “...”

 

Anh Quốc công thấy mò đúng chỗ giấu tiền riêng, liền vội vàng ngăn : “Đừng lục nữa, sẽ chuyện xảy , chuẩn sẵn quà mừng từ .”

 

Tam hoàng t.ử nhếch môi một tiếng, tiếp tục đào bới: “Ngài chuẩn quà mừng thật, nhưng ngài giấu tiền mà.”

 

Dứt lời, chỉ cạch một tiếng giòn tan, Tam hoàng t.ử mở tung một chiếc hộp bí mật, để lộ hai miếng ngọc bội và một chiếc nhẫn ban chỉ bằng ngọc bích bên trong.

 

Tam hoàng t.ử hì hì: “Quà mừng chẳng đây .”

 

Anh Quốc công thấy vội vàng đưa tay đè nắp hộp chắn ở phía : “Không , đây là tiền vất vả lắm mới tích cóp đấy.”

 

Mặc dù bây giờ Đường phu nhân còn siết chặt chi tiêu của Anh Quốc công nữa, nhưng ông vẫn bỏ cái thói quen giấu quỹ đen.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bởi vì ông cảm thấy nhỡ ngày nào đó phu nhân nhà vui thì chắc chắn cắt tiền tiêu vặt của ông ngay.

 

Tiền bạc... cứ giấu đồng nào đồng nấy.

 

Tam hoàng t.ử bảo đảm: “Không lấy của ngài , ngày mai đền gấp đôi cho ngài.”

 

“Gấp đôi thật chứ?”

 

“Gấp đôi.” Tam hoàng t.ử gạt Anh Quốc công , “Đến mà ngài còn tin tưởng ? Cơm ăn chung bấy lâu nay uổng phí ?”

 

Anh Quốc công do dự một lát, cuối cùng cũng từ từ dịch . Tam hoàng t.ử tuy chí lớn chẳng nhưng cái giữ chữ tín.

 

Làm thế chẳng quỹ đen của sẽ nhân đôi ?

 

Tam hoàng t.ử lấy hai miếng ngọc bội bên trong , đưa một miếng cho Ngũ hoàng tử, đó bắt đầu tìm hộp đựng.

 

“Anh Quốc công, xe ngài hộp đựng nào ? Quà mừng mà bỏ hộp thì thất lễ đấy.”

 

“Không , ai vô duyên vô cớ để hai cái hộp rỗng xe gì? Cứ thế , đừng vẽ chuyện rách việc nữa.”

 

“Anh Quốc công, ngài chuyện ngày càng thô lỗ đấy nhé?”

 

“Sao nào? Tiểu Giang đại nhân chắc? Tam hoàng t.ử điện hạ, ngài đừng phân biệt đối xử quá đáng như thế!”

 

Tam hoàng t.ử xùy một tiếng: “Nàng còn dám mắng cả phụ hoàng đấy! Sao ngài mắng theo ?”

 

Anh Quốc công: “...”

 

lúc , bên ngoài truyền đến tiếng động xôn xao.

 

Ba tức khắc sáng bừng hai mắt, đó đồng loạt chen chúc phía cửa xe. Ba cái đầu đùn đẩy qua , trông vô cùng buồn .

 

Chỉ thấy Quách phu nhân cải trang nam nhi cưỡi lưng ngựa, phía là một cỗ kiệu treo đầy lụa đỏ, bên cạnh kiệu là đội ngũ đón dâu chỉnh tề.

 

Quách Viện chính ngay khoảnh khắc thấy cỗ kiệu liền trượt vội một cái từ lưng ngựa tụt xuống đất.

 

Ông đằng đằng sát khí bước thẳng về phía Quách phu nhân, trong mắt lóe lên tia sáng hóng hớt rực rỡ.

 

Quách phu nhân thấy sắc mặt của Quách Viện chính và khung cảnh náo nhiệt cửa phủ, bất giác nuốt một ngụm nước bọt.

 

Hỏng , hành vi phạm tội lộ tẩy .

 

Đằng , tiếng bàn tán rộ lên.

 

“Người lưng ngựa là... Quách phu nhân ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-253-chay-mat-roi.html.]

 

“Hình như đúng đấy. Quách phu nhân trông vẻ trẻ hơn dạo thế nhỉ?”

 

“Bây giờ chuyện đó quan trọng hả? Quan trọng là trang phục của bà hình như là đón dâu đấy.”

 

“Đón dâu? Bà là một phụ nhân thì đón dâu cái nỗi gì?”

 

“Cứ xem khắc .”

 

Quách Viện chính dừng con tuấn mã của Quách phu nhân, lạnh giọng quát: “Nàng đang trò càn quấy gì thế hả?”

 

“Ta... Ta càn quấy cái gì chứ?”

 

“Nàng còn hỏi ?” Quách Viện chính chỉ tay cỗ kiệu đỏ lưng bà , “Nàng cho , cái là cái gì?”

 

“Cái gì là cái gì? Ta thuê khiêng kiệu dạo một vòng quanh hoàng thành cũng phạm pháp ?”

 

Nghe thấy lời , Quách Viện chính tức đến nỗi lồng n.g.ự.c phập phồng: “Mau đưa trả về cho ngay.”

 

Nghe , Quách phu nhân há miệng định thì Túc Quốc công - kẻ thấy náo nhiệt chê chuyện lớn - nhanh nhảu chen ngang: “Quách Viện chính, thể cứ thế mà đem trả về , cũng nể nang danh tiết của một chút chứ.”

 

“Túc Quốc công đúng, nếu mà trả về thì chẳng là ép đường c.h.ế.t ?” Hình Bộ Tả thị lang phụ họa theo một câu.

 

“Theo thấy thì Quách Viện chính ngài cứ thuận theo . Dù chuyện đối với ngài... cũng chẳng chuyện gì.” Lục hoàng t.ử nhếch môi .

 

Quách Viện chính chắp tay hướng về phía : “Chuyện ngày hôm nay ngoài đến nhiều, xin chư vị đồng liêu hạ thủ lưu tình giữ mồm giữ miệng, chừa cho một đường lui.”

 

“Quách Viện chính cớ ?” Nguyên Đế lên tiếng hỏi.

 

“Thần chỉ cùng một xuyết kinh nắm tay hết cuộc đời .”

 

cũng rước về tận cửa ...”

 

Quách Viện chính nhíu chặt mày, ... cũng đón về , ông mà đem trả về thì chẳng khác nào ép bước đường cùng.

 

Thế nhưng dẫu đón phủ thì kết cục cuối cùng cũng chỉ là một bi kịch.

 

Ngay lúc Quách Viện chính đang tâm phiền ý loạn thì Quách phu nhân bỗng nhiên cất tiếng hỏi: “Người nào? Làm gì nào?”

 

“Nàng, nàng còn dám hỏi nào ?” Quách Viện chính tức đến run cả giọng, “Đương nhiên là trong kiệu !”

 

“Trong kiệu .”

 

“Nàng mau nghĩ cách cho...” Giọng Quách Viện chính chợt khựng , “Nàng cái gì cơ?”

 

“Ta bảo là trong kiệu .”

 

Quách Viện chính lập tức chạy vội sang vén rèm kiệu lên, những mặt đều theo phản xạ nhướng mày .

 

Bên trong trống trơn, ngay cả một bóng ma cũng chẳng .

 

Mọi trong lòng đầy nghi hoặc, trống thế ?

 

Tam hoàng t.ử nhảy phắt từ xe ngựa xuống, rảo bước tới cỗ kiệu ngó nghiêng tới lui.

 

Hắn thậm chí còn cúi gập xuống kiểm tra cả gầm kiệu, cuối cùng mặt đầy khó hiểu : “Hình như thật sự .”

 

Quách Viện chính cau mày sang Quách phu nhân: “Tại ? Nàng đem giấu ?”

 

Nghe thấy lời , Quách phu nhân lập tức bực bội chống nạnh hai tay: “Sao nào, mong trong kiệu đúng ?”

 

“Nàng bộ dạng của mà giống mong trong kiệu lắm ?” Quách Viện chính trừng mắt , “Mau mau, ?”

 

“Ta hiểu đang gì hết. Ta chỉ là nhất thời cao hứng, thuê đội rước dâu dạo một vòng thôi mà.” Quách phu nhân giả ngây giả ngô.

 

“Nàng bớt giả ngu .” Quách Viện chính vạch trần bà ngay tại trận, “Mọi chuyện nàng suốt hai tháng qua đều hết cả .

 

Còn nữa, khi cung nàng cái gì cũng rõ mười mươi. Nếu nàng tưởng vì cớ gì giờ ở đây hả?”

 

Tam hoàng t.ử nóng lòng mất, bèn mất kiên nhẫn giục giã: “Quách phu nhân, đừng gượng chống chế nữa. Mau xem vốn dĩ nên trong kiệu , đều đang chờ đấy!”

 

“Chạy mất .”

 

 

Loading...