Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 252: Trận Thế Có Hơi Lớn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng vốn đang định lầm bầm buổi lâm triều hôm nay mãi kết thúc, kết quả liền thấy hai chữ “bãi triều”.
[Tuyệt quá, bây giờ chạy vội sang nhà Quách Viện chính chắc vẫn còn kịp thấy tân nương bước qua cửa!]
Nghe , động tác dậy của Nguyên Đế khựng một chút.
Ngay đó, ông liền nháy mắt hiệu với Khổng Tế Tửu - xưa nay vốn luôn khắc kỷ thận trọng, chẳng màng hóng hớt chuyện thiên hạ.
Khổng Tế Tửu hiếm hoi nổi hứng xem trò vui: “...”
Vì đại cục, Khổng Tế Tửu đành lên tiếng gọi giật Giang Nguyệt Dạng đang bước thoăn thoắt ngoài .
Giang Nguyệt Dạng tiếng đầu : “Tế tửu đại nhân, ngài gọi ?”
lúc , Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử co cẳng chạy biến qua bên cạnh nàng.
Mấy vị lớn tuổi như Anh Quốc công và Túc Quốc công chân cẳng cũng thoăn thoắt lướt qua bên cạnh nàng, chớp mắt chẳng thấy bóng dáng nữa.
Quách Viện chính mấy vị quan viên kéo , bảo ông đợi Giang Nguyệt Dạng hẵng chạy, bằng sẽ nghi ngờ.
Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc cảm thán: [Kẻ béo linh hoạt đúng là chơi. Cơ mà, bọn họ chạy nhanh như thế để gì ?]
[... Mót tiểu đấy.]
[À... Thế chắc chắn là nhịn lâu lắm , cũng chẳng sợ nhịn đến hỏng .]
Những còn nán trong điện: “...”
Khổng Tế Tửu hắng giọng: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi theo đến Văn Uyên Các.”
“Tại ạ?” Giang Nguyệt Dạng buột miệng hỏi.
“Tại cái gì?” Khổng Tế Tửu vặn , “Đương nhiên là vì việc cần ngươi !”
“Có gấp ạ, nếu gấp thì...”
“Rất gấp, bắt buộc thành trong hôm nay.”
“Vậy hạ quan thể...”
“Không thể.” Khổng Tế Tửu ngắt lời nàng ngay lập tức, cho nàng cơ hội mặc cả, “Đi theo .”
Giang Nguyệt Dạng tức thì ủ rũ cụp đầu xuống: “Được ạ.”
Giang Thượng thư ngang qua vỗ vỗ lên chiếc mũ quan của nàng: “Làm việc cho chăm chỉ , thì ngự sử dâng tấu hạch tội con lười biếng đấy.”
Phía bên , Nguyên Đế nhanh chóng triều phục , đồng thời sai lập tức chuẩn xe kiệu và ngựa.
Tạ Húc lặng lẽ một bên quan sát, Hoàng đế xuất hành nếu tình huống đặc biệt thì y đều theo hộ giá.
Ông xong y phục liền kiệu tiến về phía cổng hoàng cung, đợi khỏi cung sẽ đổi sang cưỡi ngựa phóng tới nhà Quách Viện chính.
Lúc Giang Nguyệt Dạng đang Khổng Tế Tửu dẫn về phía Văn Uyên Các, còn hai Tam hoàng t.ử thì chạy tới cổng hoàng cung.
Bọn họ chuẩn sẵn ngựa xe ngựa từ , nhất thời khựng bước .
“Tam ca, chúng chạy bộ sang đó ?”
“Đương nhiên là , mệt chứ thì mệt đấy.” Hắn quanh một vòng, ánh mắt khóa chặt một cỗ xe ngựa, “Chúng xe ngựa của Anh Quốc công .”
Dứt lời, liền phi thẳng tới cỗ xe ngựa của Anh Quốc công.
Phu xe nhà Anh Quốc công nhận hai bọn họ, bèn vội vã từ xe ngựa nhảy xuống chắp tay hành lễ.
“Tiểu nhân bái kiến nhị vị điện hạ.”
Tam hoàng t.ử phất tay áo, lập tức nhảy tót lên xe ngựa, thuận tay kéo luôn cả Ngũ hoàng t.ử nặng nề lên theo.
Phu xe vẻ mặt mờ mịt bọn họ, thế là định gì đây?
“Đừng ngây đó nữa, đến nhà Quách Viện chính mau.”
Nghe , phu xe ngơ ngác ồ ồ hai tiếng, lên càng xe chuẩn vung roi.
roi vung nửa chừng thì khựng : “Nhị vị điện hạ, đại nhân nhà tiểu nhân...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
lúc , Anh Quốc công rớt một đoạn phía gào đến: “Tên tiểu tặc phương nào, dám cướp xe ngựa của bổn quan!”
Tam hoàng t.ử thò đầu ngoài cửa sổ xe: “Anh Quốc công, ngài bảo ai là tiểu tặc đấy hả!”
Anh Quốc công lập tức phanh gấp một cái, cuốn lên một làn bụi mù.
Tam hoàng t.ử thấy ông dừng chân, liền giục giã: “Anh Quốc công, chạy nhanh lên, thì bọn đợi ngài .”
Anh Quốc công tức thì hồn co cẳng chạy tiếp, thế nhưng Tam hoàng t.ử đầu giục phu xe: “Đi mau, mau!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-252-tran-the-co-hoi-lon.html.]
Phu xe giằng xé giữa hai vị hoàng t.ử và đại nhân nhà trong chớp mắt cũng quất mạnh roi xuống, xe ngựa bắt đầu chuyển bánh.
“Đồ khốn nạn!” Anh Quốc công c.h.ử.i ầm lên một tiếng.
Rốt cuộc, Anh Quốc công nhảy bám leo lên xe ngựa ngay khi cỗ xe đang chạy bon bon.
Ông thở hổn hển : “Ngày... ngày mai vi thần nhất định dâng tấu hạch tội nhị vị điện hạ một bản.”
“Ồ” Tam hoàng t.ử chẳng thèm để tâm chút nào.
Anh Quốc công tức đến nghiến răng kèn kẹt, thế nhưng chẳng gì .
Ở bên ngoài cách đó xa, Thanh Minh, Thanh Chi và Cốc Vũ - mới từ bên cạnh Nguyên Kỳ trở về hôm qua - đều đồng loạt đưa mắt theo cỗ xe ngựa đang phóng vun vút, trong mắt ngập tràn vẻ hoang mang.
Đây là xảy chuyện gì ?
Ý nghĩ lóe lên, kiệu của Nguyên Đế xuất hiện tại cửa hoàng cung.
Nguyên Đế từ kiệu nhảy phắt xuống, xoay nhảy tót lên lưng ngựa dẫn theo Tạ Húc phi nước đại rời .
Tiếp theo đó, một đám đại thần hớt hải chạy ùa ngoài, chạy gào: “Mau mau mau, mau dắt xe ngựa đây!”
Cuối cùng, một bầy đại thần thi trèo lên xe ngựa nhà cùng nhắm về một hướng lao .
Thanh Chi tò mò hỏi: “Trong cung xảy chuyện gì thế ? Cô nương sẽ chứ?”
“Không , thấy mặt đại nhân nhà chúng nở nụ rạng rỡ.” Thanh Minh suy nghĩ một lát, “Ta đoán chừng là cô nương hóng quả dưa nào vui lắm, bọn họ đang vội vã chạy xem náo nhiệt đấy.”
“Ồ Hiểu , cô nương bọn họ cưỡng chế giữ trong cung .”
Thanh Minh ho khẽ hai tiếng: “Cô nương nhất thời ngay , mua chút đồ ăn. Muội ăn gì? Bánh nướng thịt dê nhé?”
“Huynh đang khỏe, là để cho.”
Thanh Chi định bước xuống xe, nhưng Thanh Minh nhẹ nhàng đẩy lùi trong khoang xe ngựa.
“Ngoan ngoãn ở yên bên trong , kẻo lạnh.”
Cốc Vũ đảo mắt qua hai bọn họ, những ngày gã vắng mặt, rốt cuộc giữa hai xảy chuyện gì ?
Ở một ngả khác, Nguyên Đế gió lạnh tát má rát buốt, nhưng điều đó thể giảm tốc độ phi nước đại xem trò vui của ông.
Chẳng mấy chốc, ông và Tạ Húc vượt qua nhóm Tam hoàng t.ử đang chạy tít ở phía .
Tam hoàng t.ử thấy thế liền giục giã: “Chạy nhanh lên, chạy nhanh hơn nữa !”
Giọng dứt, một con ngựa phóng vụt qua cạnh cỗ xe, chính là Quách Viện chính đang ngăn cản màn kịch hề .
Vì để chạy về cho kịp, Quách Viện chính tháo luôn cả ngựa kéo xe nhà cưỡi.
Có Nguyên Đế mở đường phía , ông phóng nhanh như bay.
Hơn nửa khắc , Nguyên Đế và Tạ Húc ghìm cương ngựa cổng phủ Quách Viện chính, bám sát ngay phía là Quách Viện chính.
Nhìn thấy cảnh tượng cổng vắng hoe một bóng , ba chẳng cần nghĩ cũng Quách phu nhân vẫn rước dâu trở về.
Quách Viện chính thở phào nhẹ nhõm một dài, kéo đầu ngựa định tìm phu nhân nhà .
Thế nhưng ông bỗng sực nhớ một chuyện, hình như ông tình đầu của đang ở trọ chỗ nào?
Vì thế, Quách Viện chính chỉ đành cùng đám Nguyên Đế sốt ruột chôn chân chờ đợi tại đây.
Lát , đám Tam hoàng t.ử cũng vặn tới nơi.
Từng cỗ xe ngựa nối đuôi đỗ nơi , dần dần thu hút mấy nhà hàng xóm xung quanh tò mò ló đầu xem.
“Nhà Quách thái y xảy chuyện gì ? Sao nhiều vị đại nhân kéo đến thế ?”
“Nhìn bộ dạng bọn họ giống gặp chuyện, mà giống như đang đợi ai đó.”
“Sáng nay hạ nhân trong phủ đồn nhà Quách thái y hình như sắp hỷ sự, còn tin. Lẽ nào thật sự hỷ sự?”
“Làm gì . Nếu hỷ sự thật thì Quách thái y hôm nay còn cung việc ?”
“Thế thì chịu thôi.”
“Đằng nào hôm nay cũng rảnh rỗi, cứ chờ xem .”
“Ha ha ha... Ngươi xem kìa, nhà Phương Chủ bạ Quốc T.ử Giám ở sát vách cũng hóng hớt .”
“ là chuyện lạ, chẳng nhà họ xưa nay bao giờ thích xen chuyện thiên hạ ?”
“Trận thế hôm nay lớn đấy, ước chừng bọn họ nhịn nổi. Huống hồ chi... Phương Chủ bạ hiện tại ở nhà.”
“Hì hì”