Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 249: Hồng Hạnh Xuất Tường?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:11:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi Lý Phúc Toàn xong danh sách, Nguyên Đế liền hỏi: “Đây chính là những khanh chọn ?”
Giang Nguyệt Dạng gật gật đầu, tràn đầy chân thành Nguyên Đế: “Bệ hạ, thần hiện tại Người nhất định đang nghi ngờ ý đồ của thần.”
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan: Lời mà cũng dám ngay mặt Bệ hạ ? Tâm tư của Tiểu Giang đại nhân vẫn còn quá đỗi đơn thuần .
Tuy nhiên, lẽ cũng chính vì sự đơn thuần của nàng mà Bệ hạ khi phát hiện điểm đặc biệt của nàng mới vẫn trọng dụng nàng như .
“ thần thưa rằng, sơ tâm khi thành lập Giám Sát Ty chính là những việc khác dám , thẩm tra những vụ án mà khác dám thẩm.
Mà những các việc cần năng lực vững vàng, sự trung thành cùng chính nghĩa tuyệt đối, và cả bối cảnh cùng thế lực khiến khác kiêng dè.
Do đó, thần suy tính , vẫn quyết định mạo hiểm với nguy cơ Bệ hạ nghi ngờ mà liệt kê bản danh sách .
Có điều, thần cũng sợ c.h.ế.t. Vì thế, thần đem danh sách giao cho Bệ hạ, do đích Bệ hạ định đoạt nhân tuyển cuối cùng.”
Cùng với giọng của nàng dứt, hệ thống liền : [Ký chủ, cô đoán xem Hoàng đế tin lời cô ?]
[ ! Bản danh sách đó bất kỳ vị hoàng đế nào cũng sẽ cảm thấy đang kéo bè kết cánh mưu đồ riêng thôi.]
[Nếu Hoàng đế tin cô thì tính ?]
[Vậy thì chỉ đành dắt díu cả nhà trốn chạy lưu vong khắp chân trời góc bể thôi.]
Hệ thống đầy ẩn ý gợi ý: [Ký chủ nên một phen đại nghiệp ?]
Nghe hệ thống phát ngôn nguy hiểm như , Giang Thượng thư cảm giác quen thuộc đến rợn , trái tim lập tức vọt lên tận cổ họng.
Cái tên Tiểu Qua bắt đầu gây chuyện !
Văn võ bá quan nhíu mày, Tiểu Giang đại nhân vớ Tiểu Qua là phúc là họa đây?
Thái t.ử và Tam hoàng t.ử trong lòng sốt ruột vô cùng, chỉ sợ Giang Nguyệt Dạng liều mạng hùa theo lời của hệ thống.
Nguyên Đế thì mặt cảm xúc chờ đợi câu trả lời của nàng.
Giang Nguyệt Dạng trợn trắng mắt một cái, màn vặn Nguyên Đế - vẫn luôn chằm chằm nàng - bắt trọn.
[ cái tên ngu ngốc Vinh Thân Vương , tự thấy chút tiền chút là ảo tưởng leo lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn! Bản nặng nhẹ mấy cân mấy lạng, vẫn còn tự lắm.]
Giang Nguyệt Dạng tặc lưỡi lắc đầu: [Cái vị trí đó loại như thể nổi. Huống chi, Bệ hạ Hoàng đế cũng tròn vai trách nhiệm, Thái t.ử cũng là một vị trữ quân nhân hậu năng lực.]
Nghe câu , Nguyên Đế hài lòng mỉm , Giang Thượng thư cùng hai Thái t.ử cũng thở phào nhẹ nhõm một lớn.
Nguyên Đế giả vờ vui hừ một tiếng: “Giang Nguyệt Dạng, Trẫm đa nghi như khanh tưởng tượng . Đạo lý dùng thì nghi ngờ, nghi ngờ thì dùng, Trẫm hiểu rõ.”
Hệ thống: [Xì! Nói toẹt thì ký chủ chính là lá gan và dã tâm đó, với ngửa bãi lạn quá mức .]
“Bệ hạ, Người thật sự quá đỗi minh! Thần nhất định sẽ noi gương Tạ đại nhân và cha thần mà tận trung hiệu lực vì Người!”
Giang Nguyệt Dạng đáp lời Nguyên Đế xong mới để ý tới hệ thống.
[Tiểu Qua, đối với cuộc sống bây giờ của cực kỳ hài lòng. Nếu Bệ hạ cứ nhất quyết bắt cái quan quèn , giờ chẳng đang ở ăn chơi hưởng lạc .
Bỏ tiền bao vài tiểu sinh phong độ ngời ngời cùng dàn mỹ nhân múa may hát xướng biểu diễn tiết mục cho xem, quanh năm suốt tháng sống đời say mê tiền bạc xa hoa trụy lạc chẳng sướng rơn !]
Giang Thượng thư: “...”
Thái t.ử & Tam hoàng tử: “...”
Văn võ bá quan: “...”
Khóe miệng Nguyên Đế giật giật, cố gắng kiềm chế biểu cảm mặt: “Danh sách Trẫm còn xem xét , khanh nhớ kỹ những lời hôm nay khanh là .”
“Dạ, bảo đảm quên!”
Nguyên Đế dè dặt “ừm” một tiếng, lập tức sang những khác: “Chúng khanh còn việc gì nữa ?”
Đại diện Lễ bộ bước khỏi hàng dò hỏi về các nghi thức nhận tổ quy tông của Đại hoàng t.ử Nguyên Kỳ, Khổng Tế Tửu thì biểu thị bài thi điện thí bọn họ chọn lọc sơ bộ một phần, phần còn cần đích Hoàng đế ngự lãm.
Giang Nguyệt Dạng một hồi, xác định Nguyên Đế sẽ điểm danh nàng nữa, liền thúc giục hệ thống ăn dưa.
[Tiểu Qua, mau kể dưa của Quách Viện chính .]
Tinh thần Quách Viện chính chấn động, văn võ bá quan cũng một mặt nôn nóng chờ nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-249-hong-hanh-xuat-tuong.html.]
Hệ thống bộ tịch hát một câu lời bài hát: [Cuối cùng cũng đợi May mà từ bỏ]
Giang Nguyệt Dạng: [...]
Quách Viện chính: Khúc hát thích hợp để lão phu hát hơn đấy...
Hệ thống chỉ hát đúng một câu đó, hát xong liền hắng giọng: [Phu nhân của Quách Viện chính gần hai tháng nay cứ lén lút chạy ngoài gặp một , cả vui vẻ đến mức quên cả lối về.]
[Hồng hạnh xuất tường?] Giang Nguyệt Dạng theo bản năng nghĩ ngay tới chuyện .
[ mà cũng đúng.]
Nghe lời bọn họ , Quách Viện chính lập tức ỉu xìu như cà tím sương đánh.
Văn võ bá quan thì trong lòng “ôi chao” một tiếng, trời xanh tha cho ai bao giờ?
Quách Viện chính hóng dưa ké bấy lâu nay, cũng đến lúc cống hiến một phần sức lực cho đại nghiệp ăn dưa của Tiểu Giang đại nhân .
Nguyên Đế ung dung nghiêng đầu phân phó Lý Phúc Toàn lấy chút đồ ăn tới đây, lúc hóng dưa mà trong miệng nhai nhai chút gì thì cứ thấy thiếu thiếu thiêu thiếu.
Mà Tam hoàng t.ử nhanh tay lẹ mắt giật phắt lấy chiếc túi thơm đựng bánh điểm tâm từ trong tay Ngũ hoàng tử, lén la lén lút ăn vụng.
Ngũ hoàng t.ử bàn tay trống trơn ngẩn ngơ vài giây, đó từ bên hông giật xuống một chiếc túi thơm khác, bên trong là một cái bánh nang nhỏ.
Hắn lén lút xé ăn, ánh mắt còn cảnh giác liếc ngang liếc dọc khắp nơi.
Giang Nguyệt Dạng một câu của hệ thống cho hồ đồ: [Cái gì mà đúng mà cũng đúng? Cậu cho rõ ràng mạch lạc xem nào?]
Mọi : Phải đó! Người kể chuyện rong cũng chẳng ai dám vẻ thần thần bí bí úp mở như ngươi !
[Không , thuật hết bộ cốt truyện thì mới kiếm thêm nhiều điểm năng lượng chứ.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Được , nhanh lên chút .]
Hệ thống chẳng nhanh nổi tí nào, từ tốn hỏi: [Ký chủ, cô cảm thấy Quách Viện chính năm nay bao nhiêu tuổi ?]
[Trông cũng ngang ngửa cha , tầm ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi gì đó.]
Hệ thống: [Không , Quách Viện chính năm nay bốn mươi lăm tuổi .]
[Cái gì cơ?] Giang Nguyệt Dạng thất thanh kêu lên trong lòng.
Văn võ bá quan cũng gào thét trong lòng một câu: Cái gì? Quách Viện chính bốn mươi lăm tuổi á?
Cùng với dòng chảy của thời gian và sự đổi nhân sự, ngoại trừ vài vị quan viên lớn tuổi , chẳng còn ai nhớ rõ tuổi tác của Quách Viện chính nữa .
Ngay cả Nguyên Đế cũng quên khuấy mất.
Giang Nguyệt Dạng dám tin tưởng xác nhận nữa: [Tiểu Qua, chắc chắn Quách Viện chính năm nay bốn mươi lăm tuổi chứ?]
[Chuẩn cần chỉnh.]
[Vãi chưởng, ngờ Quách Viện chính bảo dưỡng nhan sắc đến thế! Rõ ràng lớn hơn Bệ hạ vài tuổi, thế mà trông trẻ trung hơn nhiều.]
Nguyên Đế: “...”
Hệ thống cố ý châm dầu lửa: [Ký chủ, cô đây là đang chê Hoàng đế già đấy ?]
[Bệ hạ trông quả thực già hơn Quách Viện chính mà lị!] Giang Nguyệt Dạng lén lút liếc một vòng các đồng liêu xung quanh, [So với những khác cũng trẻ hơn nhiều lắm.]
Lời thốt , những nhỏ tuổi hơn Quách Viện chính mà trông trẻ bằng ông đều cảm thấy như d.a.o găm cắm phập tim.
Đặc biệt là Nguyên Đế, ông Giang Nguyệt Dạng đả kích cho một cú cực đau.
Đây vốn dĩ nên là một chuyện đáng mừng, nhưng Quách Viện chính chẳng thể vui nổi chút nào.
[Lát nữa bãi triều, tới thỉnh giáo Quách Viện chính bí quyết bảo dưỡng nhan sắc mới .] Giang Nguyệt Dạng tiếp.
Văn võ bá quan đưa tay sờ sờ lên gương mặt già nua của : Bọn cũng !
Nguyên Đế: Các khanh tránh hết một bên!
Hệ thống: [Chính vì Quách Viện chính sở hữu dung mạo trẻ trung hề phù hợp với tuổi tác, cho nên Quách phu nhân hai tháng nay mới lén lút chạy ngoài gặp .]
PS: Mọi thể đoán diễn biến câu chuyện xem đoán trúng nhé. (Cứ đoán theo hướng kỳ quặc lố lăng )